Lần đầu theo sư phụ chạy xe tải, nửa đêm tôi bỗng nghe tiếng ai đó gọi tên mình.

Tiếng gọi khiến tim đ/ập lo/ạn xạ, tôi vội vã bám cửa kính nhìn ra ngoài thì bị sư phụ túm áo kéo phắt lại!

Ông vặn ổ khóa cửa xe, ném tắt điếu th/uốc đang ngậm trên môi ra đường.

Rồi chỉ tay về phải con đường tối đen như mực, thét lên một tràng ch/ửi đổng!

Lúc ấy tôi còn non nớt, chẳng hiểu sư phụ đang m/ắng nhiếc ai.

Chỉ dám co rúm như tôm héo ở ghế phụ, không dám hé răng nửa lời.

Mười mấy năm sau tự mình cầm lái, chưa từng gặp lại cảnh nửa đêm bị gọi tên.

Cho đến ba ngày trước, tôi đột nhiên nhận hung tin: Sư phụ qu/a đ/ời.

01

Sư phụ ch*t trên con đường Xung Sát.

Xung Sát là luật bất thành văn của dân chạy xe tải.

Mọi tuyến đường mới khai thông phải có tài xế lão luyện, bát tự cứng mở lối trước, xe khác mới được lưu thông.

Thợ Xung Sát nhận được hậu hĩnh đỏ, có khi còn được hưởng hoa hồng từ công ty vận tải, nhưng cũng đá/nh cược mạng sống.

Bởi chẳng ai đoán được thứ gì chờ đợi trên con đường ấy.

Thời trai trẻ sư phụ thường nhận Xung Sát, nghề của tôi cũng do ông truyền lại.

Nhưng năm nay cụ đã 61 tuổi, nghỉ lái xe lâu rồi, sao lại đi Xung Sát lần nữa?

Đang phân vân thì tiếng xô xát trong linh đường x/é tan suy nghĩ.

"Đừng tưởng lão già ch*t là xong n/ợ!"

"Thằng con trai đâu? Hay cũng theo ông cụ rồi?"

Mấy gã đầu gấu vây lấy sư nương.

Bà ôm khư khư di ảnh chồng trong tay, thân hình g/ầy guộc r/un r/ẩy.

"Tao đếch tin bọn mày dám trốn n/ợ!"

Tên cầm đầu đẩy mạnh khiến sư nương lảo đảo.

"Con đĩ già, trả lời bố mày đi!"

Tôi xông tới nắm cổ áo hắn gi/ật mạnh!

"Đ..."

Chưa kịp thốt lời, hắn đã chới với giữa không trung.

Tôi cao gần mét chín, vai rộng như lực sĩ, mặt mày dữ tợn từ nhỏ đã bị gọi là Trương Phi giữa đời thường.

Bọn du côn trước người yếu thì hùng hổ, thấy tôi liền biến thành chó con rúm ró.

02

"Anh... anh... anh là đạo nào vậy?"

Tên đầu gấu đạp chân trống không, giọng lắp bắp.

Đám đệ tử đứng ch/ôn chân, không đứa nào dám nhúc nhích.

"Trường Đồng..."

Sư nương ngẩng lên, đôi mắt đục ngầu rưng rưng.

"Tao là Long Trường Đồng."

Tôi nghiến răng quát vào mặt tên bị nắm cổ.

"N/ợ của sư phụ tao, sau này đến đòi tao. Dám đụng sư nương nữa, tao x/é x/ác chúng mày!"

Quăng bọn chúng ra khỏi linh đường, chúng chỉ dám ngoác mồm đe dọa từ xa.

Chỉ cần tôi bước tới, lập tức tan đàn x/ẻ nghé.

Quay vào phúng đường đỡ sư nương sắp ngã, bà đặt di ảnh trở lại bàn thờ.

"Trường Đồng, thắp cho thầy nén nhang đi! Ông ấy lúc nào cũng nhắc đến cậu."

03

Quỳ trước bài vị, gương mặt sư phụ vẫn nguyên vẹn trong ký ức.

Sư phụ tôi là người khảng khái, một đời ngay thẳng.

Lần đầu gặp ông cũng trên đường chạy xe.

Hồi mới vào nghề ngây ngô, chuyến đầu đã bị lừa vào con đường chưa Xung Sát.

Đêm khuya phấn chấn lái xe, chợt nghe tiếng hát tuồng văng vẳng.

Tưởng đoàn hát nào đó đang biểu diễn, định rẽ vào xem cho vui.

Vừa chuyển làn đã bị chiếc xe tải phía sau vượt lên chặn đầu.

"Đỗ xe lại ngay!"

Tài xế kia hét vang qua cửa kính.

Thấy mặt ông ta dữ dằn, tôi càng không muốn nghe theo.

Nhưng hắn liên tục bấm còi, ép tôi dạt vào lề.

Lúc xuống xe dù mới mười bảy nhưng đã cao lớn, tôi chẳng sợ ai.

Không ngờ vừa bước xuống đã bị bàn tay sắt nắm ch/ặt kéo đi.

"Thằng nhãi nào? Muốn ch*t à? Đây là đường cho mày chạy sao?"

"Ông chạy được thì tôi cũng được!"

Tôi gân cổ cãi lại: "Đường rộng thênh thang, ai đi đường nấy!"

"Tôi chỉ muốn xem hát, tại ông chặn xe tôi trước!"

"Xem hát?"

Gã quắc mắt: "Chỗ rừng thiêng nước đ/ộc này, mày tìm đoàn hát nào?"

Câu hỏi cùng làn gió đêm lạnh buốt khiến tôi gi/ật mình.

Tiếng hát tuồng đột nhiên biến thành gió rít qua khe đ/á.

Như thể tất cả chỉ là ảo giác.

04

Hóa ra hôm ấy sư phụ đi Xung Sát cho con đường mới.

Thấy tôi lái xe, ban đầu tưởng đồng nghiệp.

Đến khi thấy tôi định đ/âm thẳng qua lan can, mới biết gặp thằng nhóc không biết trời cao đất dày.

May mà tôi ngoan ngoãn lên xe ông.

Trên đường, lần đầu biết đến khái niệm Xung Sát.

Sau này chạy lại con đường ấy mới hay, nơi hoang vu không cả bóng m/ộ phần.

Đến giờ vẫn không hiểu tiếng hát đêm đó là gì.

Sau lần ấy, sư phụ thấy tôi hợp duyên, nhận làm đệ tử.

Tôi theo xe ông suốt hai năm trời.

Sư phụ tên Khổng Giáp, khi nhận tôi đã có hai mươi năm kinh nghiệm, danh tiếng lừng lẫy.

Ông truyền dạy cho tôi mọi bí kếp không giấu giếm.

05

Nhờ kinh nghiệm của sư phụ cùng bát tự cứng, tôi theo nghiệp Xung Sát.

Ba mươi tuổi mở công ty vận tải, cuộc sống viên mãn.

Nhưng số phận xoay chuyển trong chớp mắt.

Cha mẹ lần lượt qu/a đ/ời, vợ b/ệnh nặng mất theo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
8 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7