Tiệc sinh nhật tích điểm

Chương 6

05/08/2025 03:55

Hắn còn đến tìm tôi một lần nữa, vẻ mặt như thể bị tôi lừa dối.

"Hy Hy, em còn nhớ chúng ta từng yêu nhau say đắm không? Anh với Phương Tuyết chỉ là bạn bè bình thường thôi."

Tôi nhướng mày, "Yêu nhau? Anh nói lúc nào? Là lúc bố anh bảo tôi không đủ tư cách ngồi ăn cùng mâm, hay là lúc anh và Phương Tuyết ép tôi tự ý từ chức?"

Từ Hạo c/âm như hến, hắn vốn tính dùng tôi làm bàn đạp leo cao, nào ngờ cành cao lại là hàng kém chất lượng, khiến hắn rơi xuống trắng tay.

"Nhưng nếu em sớm nói thực tình, chúng ta đâu đến nỗi như thế này phải không? Rõ ràng chúng ta yêu nhau, là em giấu diếm anh, tất cả đều là lỗi của em."

Từ Hạo thu lại vẻ mặt giả tạo, ánh mắt đầy ngoan cố.

"Nghe này, theo lời anh, khi tôi là con gái Chủ tịch thì chúng ta yêu nhau, còn khi không phải, tôi lại là hòn đ/á cản đường giữa anh và con gái Phó tổng giám đốc. Vậy rốt cuộc anh yêu Chủ tịch, hay yêu Phó tổng?"

Tôi thực sự lười nói thêm với Từ Hạo nữa.

Giờ đây với tư cách Chủ tịch, tôi vốn chẳng thèm để mắt đến hắn, nhưng hắn đã không sợ ch*t nhảy nhót lung tung, vậy tôi cũng phải tiếp đón chứ nhỉ?

"Từ Hạo, có thời gian rảnh thì về từ chức đi, xem như tôi tạm thời chưa muốn tính sổ với anh, hãy lặng lẽ cút xéo sớm đi. Không thì anh và Phương Kiến Hoa sẽ chung số phận đấy."

"À này, tôi còn nhớ rõ anh tốn bao nhiêu tiền để theo đuổi Phương Tuyết, không biết số tiền ấy từ đâu ra, tôi phải điều tra kỹ mới được."

Mặt Từ Hạo tái mét, hắn đúng là đã tiêu không ít tiền cho Phương Tuyết, giờ bố cô ta gặp nạn, không biết có đòi lại được không.

Hắn hằm hè nhìn tôi, ánh mắt đầy bất mãn, nhưng bất lực. Hắn đâu thể để bao năm phấn đấu thành công dã tràng.

Sau này tại hội nghị thượng đỉnh ngành, tôi lại gặp Phương Tuyết.

Cô ta làm nhân viên phục vụ hội trường, vẻ hào nhoáng xưa kia chẳng còn, giờ khuôn mặt đầy phấn son rẻ tiền, tiều tụy thảm hại.

Cô ta lấp ló trong góc gọi điện: "Từ Hạo, em không có tiền, anh đừng ép em nữa."

Tôi không ngờ hai người họ vẫn còn dây mơ rễ má, thế cũng tốt, khỏi đi hại người khác.

Nhưng tôi không rảnh để ý cô ta nữa, vì trong hội trường có một nhân vật khiến tôi kinh ngạc.

Đó là Trác Nhiên - người đột nhiên từ chức.

Hắn đã từ chức không rõ lý do vào ngày thứ hai sau khi tôi nhận chức.

Vậy mà giờ đây, hắn lại trở thành người phụ trách công ty đối tác, vô cùng phất lên.

Xuyên qua đám đông, tôi thấy môi hắn khẽ nhúc nhích.

"Chị Hy, lần này em đủ tư cách mời chị ăn cơm chưa?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Để tưởng nhớ tiền nhân, nữ giáo quan 'thánh mẫu' đã đổ bỏ toàn bộ thuốc chống sốc nhiệt của ký túc xá trong kỳ huấn luyện quân sự

Chương 9
Ngày đầu tiên tập quân sự, nhiệt độ tăng vọt lên 39 độ C. Huấn luyện viên phụ trách của chúng tôi là một tấm gương điển hình của kiểu "giáo dục chịu khổ". Nhân lúc kiểm tra đội ngũ, cô ta gom sạch tất cả kem chống nắng, thuốc giải cảm Hoắc Hương Chính Khí và nước bù điện giải của cả đại đội rồi ném thẳng vào thùng rác, đập nát không thương tiếc. "Chiến sĩ biên phòng ngày ngày đổ máu đổ mồ hôi dưới cái nắng như thiêu như đốt, sao các người lại có thể trốn trong vùng an toàn của kem chống nắng và nước đá để nuông chiều bản thân như vậy?" "Các người phải dùng cách phơi nắng nguyên thủy nhất để thấu cảm nỗi khổ bảo vệ đất nước của họ! Đây là cuộc viễn chinh của tinh thần!" Kiếp trước, tôi có tiền sử dị ứng tia cực tím nghiêm trọng và bệnh sốc nhiệt. Tôi xin phép được uống thuốc để nghỉ ngơi, nhưng cô ta lại cướp lấy thuốc cấp cứu của tôi rồi giẫm nát, mắng nhiếc tôi là đồ bùn nhão, ép tôi phải đứng nghiêm dưới ánh nắng gay gắt. Cuối cùng, vì sốc nhiệt nặng, tôi đã gục ngã và qua đời ngay trên sân tập. Vậy mà trước ống kính máy quay, cô ta lại tỏ vẻ đau lòng xót xa: "Sinh viên bây giờ đã quen ăn đồ rác công nghiệp, toàn là những bông hoa trong nhà kính, đến chút khổ này cũng không chịu nổi!" Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày đầu tiên của khóa tập quân sự.
Sảng Văn
Hiện đại
0