Lăng Mặc Xuyên nhân cơ hội về nước, dậu đổ bìm leo.
Trước đó, Bùi Tự Bạch chỉ là một thiếu gia được nuông chiều trong sự che chở của gia tộc mà thôi.
Làm sao đấu lại được kẻ tâm cơ thâm trầm như Lăng Mặc Xuyên chứ?
Lăng Mặc Xuyên đạt được ý nguyện, giam lỏng tôi.
Anh ta tưởng rằng mọi chuyện đã đâu vào đấy.
Thản nhiên đá/nh cược với tôi, thậm chí giữ lời hứa gửi tài nguyên, nhân mạch cho Bùi Tự Bạch, tự tay bồi dưỡng kẻ th/ù mà anh ta từng coi là cái gai trong mắt.
Đương nhiên, Lăng Mặc Xuyên không phải không có sự chuẩn bị, Vân Tư Miểu chính là người mà anh ta thiết kế để đưa lên giường Bùi Tự Bạch.
Chỉ tiếc là, anh ta chưa từng lường trước được việc Bùi Tự Bạch sau khi có mỹ nhân bên cạnh, vẫn sẽ chuộc tôi về.
Kẻ vốn luôn nắm chắc phần thắng như anh ta đột ngột mất kiểm soát, xông vào phòng tôi, suýt chút nữa đã gi*t tôi.
May mắn thay, lý trí kịp thời quay lại, ngăn chặn hành vi bạo ngược của anh ta.
Tuy nhiên, Lăng Mặc Xuyên không hề buông tha cho tôi như vậy.
Sau khi tôi trở về bên cạnh Bùi Tự Bạch, anh ta vẫn như một cơn á/c mộng đeo bám không rời.
Bất cứ lúc nào cũng muốn kiểm soát cuộc sống của tôi.
Có thể nói, cục diện hiện tại giữa tôi và Bùi Tự Bạch chính là do một tay anh ta thúc đẩy.
Ngay từ đầu, Bùi Tự Bạch đã thú nhận với tôi sự thật rằng anh ta đã thay lòng.
Không sao cả.
Chân ái không thể cưỡng cầu.
Tôi thế nào cũng chấp nhận được.
Thế nhưng tôi lại không thể tách rời khỏi Bùi Tự Bạch.
Một khi rời xa anh ấy, tôi sẽ hoàn toàn rơi vào nanh vuốt của Lăng Mặc Xuyên.
Chúng tôi buộc phải diễn một vở kịch trở mặt thành th/ù, đá/nh lạc hướng tâm trí anh ta để tìm cách thoát thân.
18
Nhanh chóng đã đến ngày lên du thuyền.
Lăng Mặc Xuyên đến cảng tiễn tôi: "Giải sầu xong thì về, đừng để anh lo lắng."
Anh ta nhìn tôi đầy thâm tình, những đầu ngón tay thô ráp vuốt ve khuôn mặt tôi.
Ngón tay trượt xuống tai, tiện thể móc một cái, vén những sợi tóc lòa xòa của tôi ra sau tai.
Tôi cố nén sự r/un r/ẩy, khẽ đáp một tiếng "Ừ".
"Tuýt--"
Tiếng còi tàu trầm đục vang lên.
Tôi dưới ánh mắt của anh ta, chậm rãi bước lên du thuyền.
Chiếc du thuyền này ra khơi bảy ngày bảy đêm.
Đó là một bữa tiệc đặc biệt do gã ăn chơi kia tổ chức.
Trên đó tràn ngập vàng, c/ờ b/ạc và m/a túy.
Họ đắm chìm trong sắc dục ở vùng biển quốc tế, nơi cách xa sự quản lý của pháp luật các nước.
Không ngờ rằng, đây cũng sẽ trở thành nơi ch/ôn thây của họ.
Vào lúc không khí bữa tiệc sôi nổi nhất.
Một chiếc tàu chiến chở nhân viên Cục điều tra Thế An lặng lẽ áp sát, chặn đứng du thuyền.
Rất nhanh, không khí tiệc tùng náo nhiệt tan biến không dấu vết.
Thay vào đó là tiếng gào thét k/inh h/oàng của đám đông.
Các thế lực đối đầu nhau.
Khi tôi đang tắm ánh trăng trên tầng thượng du thuyền, Cách Nhĩ Tháp xuất hiện, vội vã nói với tôi:
"Cô Lạc, tình hình có biến."
"Tôi đã liên hệ trực thăng, xin hãy đi cùng tôi rời đi ngay lập tức."
"Được."
Tôi giả vờ đồng ý.
Nhưng ngay khi anh ta quay lưng, tôi dùng một cú ch/ém tay đá/nh ngất anh ta.
Tôi tận dụng những thứ có sẵn, trói Cách Nhĩ Tháp lại như cái bánh chưng, ném vào phòng chứa đồ.
Sau đó thừa dịp hỗn lo/ạn mà trốn thoát.
Khi đi đến khoang đáy, một cánh tay từ phía sau túm lấy tôi.
Là bạn của Bùi Tự Bạch.
Anh ấy đã phái người đá/nh lạc hướng đám người của Lăng Mặc Xuyên.
An toàn che chắn cho tôi lên chiếc du thuyền đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Trước lúc chia tay, tôi nói với anh ấy:
"Thay tôi nói với Bùi Tự Bạch một câu tân hôn vui vẻ."
Từ nay trời cao biển rộng, không bao giờ gặp lại.
19
Không lâu sau, tin tức tôi mất tích đã truyền về.
Vì không canh giữ được người, Cách Nhĩ Tháp phải chịu hình ph/ạt nghiêm khắc.
Gã ăn chơi cũng bị Lăng Mặc Xuyên trút gi/ận và thanh trừng.
Cuối cùng, anh ta tìm đến Bùi Tự Bạch, túm lấy cổ áo anh ta chất vấn:
"Người đâu?"
Bùi Tự Bạch đối diện với ánh mắt gi/ận dữ của người đàn ông, chậm rãi mỉm cười:
"Lăng Mặc Xuyên, anh không tìm thấy cô ấy đâu, cả đời này anh cũng không thể tìm thấy cô ấy."
Lăng Mặc Xuyên nheo mắt: "Muốn ch*t à?"
Bùi Tự Bạch chỉ vào chiếc camera ẩn trong góc tối, không hề sợ hãi.
"Nếu anh không sợ thì cứ việc ra tay!"
Lần trốn chạy này, chúng tôi đã lên kế hoạch rất lâu.
Việc đầu tiên là phải phòng bị chu đáo để tránh việc Bùi Tự Bạch bị Lăng Mặc Xuyên trả th/ù.
Vì thế, Bùi Tự Bạch đã hiến tặng toàn bộ nghiên c/ứu tâm huyết cả đời của cha mình cho quốc gia, sau đó xin bảo vệ nhân thân trọn đời cho bản thân và gia đình.
Tiếp đó là để bản thân luôn xuất hiện dưới ánh đèn sân khấu.
Lăng Mặc Xuyên kiềm chế lý trí đang mất kiểm soát, cười lạnh đe dọa:
"Hy vọng anh có thể sống mãi dưới ánh đèn sân khấu."
Nói xong, anh ta định đi nơi khác tìm tôi.
Nhưng ngay lúc quay người, anh ta nhận được một cuộc điện thoại xuyên đại dương.
Con gái của cô anh ta đột nhiên trở về để tranh giành quyền lực.
Lăng Mặc Xuyên không thể phân thân, chỉ đành ra lệnh cho thuộc hạ chú ý thông tin nhập cảnh của tôi ở các nước.
Nhưng thật đáng tiếc cho anh ta, tôi không hề đi đến bất kỳ quốc gia nào cả.
Gặp lại nhau, là trên chiến trường.
20
Người ta thường nói, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.
Để trốn tránh sự truy lùng của thế lực Lăng Mặc Xuyên, tôi chỉ có thể chạy đến những nơi hỗn lo/ạn.
Thay đổi không biết bao nhiêu cái tên.
Khi ở bên cạnh Lăng Mặc Xuyên, tôi đã chứng kiến đủ loại đen tối tàn khốc.
Đi theo Bùi Tự Bạch lại cho tôi thấy sự đơn giản và tươi đẹp của nhân tính.
Nhưng khi tôi đặt chân lên vùng đất ch/áy sém này, thứ tôi nghe thấy là tiếng gào khóc của những người mất đi người thân, nhà cửa bị phá hủy.
Tôi tham gia vào đội tình nguyện địa phương, giúp họ xây dựng lại quê hương.
Lúc đó, cuộc đấu tranh giữa Lăng Mặc Xuyên và chị gái anh ta cũng đã đến giai đoạn gay cấn.
Để tìm ki/ếm bước đột phá, anh ta đã đến vùng đất cằn cỗi này.
Buông d/ao đồ tể, cúi mình phục vụ những người dân khổ cực.
Âm mưu tích lũy chút danh tiếng tốt đẹp cho bản thân.
Trong lều, tôi thản nhiên vung vẩy con d/ao bướm, qua khe hở nhìn chằm chằm vào bóng hình người đàn ông, hỏi người phụ nữ bên cạnh:
"Cô nói xem, nếu anh ta ch*t thì thế nào?"
Người phụ nữ kinh hãi: "Đừng, đám già đó chắc chắn sẽ nghĩ là do tôi làm."
Không sai.
Người đứng cạnh tôi chính là Lăng Tư Du, con gái cô của Lăng Mặc Xuyên.
Cô ấy và mẹ mình đã bị nhà họ Lăng tà/n nh/ẫn trục xuất hơn hai mươi năm.
Trở về đầy mạnh mẽ, chỉ để đòi lại tất cả những gì từng thuộc về họ.
Những năm này, hành tung của tôi có thể giấu được Lăng Mặc Xuyên, cũng là nhờ công của Lăng Tư Du đứng sau che giấu.
Năm đó, cách thứ ba tôi nghĩ ra để bảo toàn cho Bùi Tự Bạch, chính là tìm cho Lăng Mặc Xuyên một kẻ địch đủ mạnh để khiến anh ta tự lo/ạn trận tuyến.