Sáng Giáng sinh, tôi đang họp ở công ty.
Chồng liên hôn nhắn tin hỏi có cần đặt trà sữa cho tôi không.
Kết quả là tôi gõ nhầm "Tôi đang trình chiếu" thành:
"Tôi đang ngoại tình."
Đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi trả lời:
"Vậy anh đặt cho em hai cốc nhé?"
1
Đi công tác hai ngày không gặp Tưởng Kỳ Diên.
Việc đầu tiên sau khi hạ cánh là tìm anh ta đòi n/ợ.
Khi chạy đến văn phòng của anh, anh đang lạnh mặt quở trách cấp dưới.
Tôi biết ý ngồi đợi ngoài cửa.
Anh làm xong việc, ngẩng đầu nhìn thấy tôi.
Liền biến thành chú cún con dịu dàng, khóe miệng còn khó kiềm chế hơn cả AK.
"Đợi lâu chưa?" Anh vội vàng đứng dậy đón tôi.
Tôi không trả lời mà vòng tay ra sau khóa cửa lại.
Giọng nói đầy mê hoặc hỏi:
"Hôm nay chiếc váy này của em thế nào?"
Anh không chút hay biết, trong mắt đong đầy ý cười, không tiếc lời khen ngợi:
"Đẹp, rất hợp với em."
Tôi liếc mắt đưa tình, từng bước ép sát.
Anh chợt hiểu ra, lùi lại phía tường, hàng mi khẽ run.
Giọng từ chối mang theo sự kiềm chế:
"Tô Tô, anh... anh còn cuộc họp sau nửa tiếng nữa..."
Tôi dùng sức kéo mạnh chiếc cà vạt mà mình vốn đang trêu đùa.
Đôi môi lướt qua tai anh, khẽ thở nhẹ:
"Vậy thì đáng tiếc thật, trên người em.
"Chỉ mặc mỗi chiếc váy này thôi đấy!"
Thấy yết hầu anh lăn nhẹ, lồng ngựk phập phồng, hơi thở dần trở nên nặng nề.
Tôi hạ mắt, giả vờ quay lưng đi.
Đột nhiên, bàn tay ấm áp ôm lấy eo tôi.
Người đàn ông giọng khàn đặc:
"Đừng, đừng đi."
Khóe môi tôi nhếch lên, nhấn nút công tắc kính điều quang...
2
Sau khi kết hôn, mẹ tôi dặn dò:
"Hai năm tới vô cùng quan trọng đối với bố cục kinh doanh của nhà họ Vạn chúng ta, con và tiểu Tưởng không được để xảy ra biến cố hôn nhân."
Tôi hỏi bà: "Sao không nói sớm, con tưởng cưới xong là xong chứ, sao còn có dịch vụ hậu mãi nữa ạ?"
Trong giới này, cặp vợ chồng liên hôn nào mà chẳng bằng mặt không bằng lòng, ai nấy đều sống tự do tự tại.
Bố mẹ tôi chính là điển hình.
Vì thế, trước khi cưới tôi còn đặc biệt thuyết phục Tưởng Kỳ Diên chấp nhận quan điểm hôn nhân: hợp tác mạnh mẽ trong kinh doanh, không can thiệp vào tình cảm của nhau.
Mẹ tôi nhíu mày, răng hàm nghiến ken két:
"Người ta vẫn nói, không có kẻ tr/ộm nào là không muốn tr/ộm, chỉ có kẻ không thể tr/ộm mà thôi.
Đến nước này, con chỉ có thể..."
Tôi hiểu ý gật đầu.
Tôi chỉ có thể, bề ngoài không can thiệp.
Sau lưng thì dùng thân x/ác để quyến rũ anh.
Can, thiệp (:.
Mục đích là để dập tắt khả năng anh tơ tưởng đến người khác.
Củng cố mối qu/an h/ệ hôn nhân trong hai năm này.
Người ta nói, chỉ có con bò làm việc đến kiệt sức, không có mảnh đất nào cày không nát.
Chẳng bao lâu sau khi cưới, tôi đã đặt ra quy tắc.
Để thỏa mãn nhu cầu của nhau, bảo vệ sức khỏe, tiêu chuẩn thực hiện nghĩa vụ vợ chồng như sau:
2 lầnngày làm việc, 3 lầnngày lễ tết.
Đó là yêu cầu tối thiểu.
Kết hôn gần một năm, Tưởng Kỳ Diên giống như một cái giếng mặc sức cho tôi lấy nước.
Giá trị cổ phiếu của hai tập đoàn đều tăng gấp đôi, người lớn hai bên đều hòa thuận vui vẻ.
Tôi thì sắc mặt hồng hào, ngày càng đầy đặn.
Còn Tưởng Kỳ Diên thì ngày càng săn chắc, cơ bụng và đường nhân ngư ngày càng rõ nét.
Phải nói là.
Người phát minh ra hôn nhân, thật đúng là thiên tài.
3
Nửa tiếng sau, tôi thỏa mãn, nhanh chóng thay bộ quần áo khác.
Cúi đầu nhìn đồng hồ:
"Em về công ty trước đây."
"Hả?"
Đuôi mắt anh đỏ ửng, quần áo xộc xệch quỳ trên thảm.
Đôi mắt vô tội chớp chớp, giọng điệu đầy vẻ luyến tiếc.
Tôi soi gương dặm lại lớp trang điểm.
Sắc mặt tốt đến mức như hồ ly tinh đã hút đủ dương khí.
X/ác nhận cơ thể đã nạp đầy điện, tôi cầm túi xách, trước khi đi còn dặn dò:
"Mấy lần còn lại tối bù nhé!"
Vừa đến công ty thì nhận được điện thoại của Tưởng Kỳ Diên.
"Tô Tô, cái đó... anh vừa nãy quên hỏi, dự án trước đó đã có kết quả chưa?"
Anh đang nói về dự án mà công ty họ cạnh tranh với bên tôi thời gian trước.
Nhưng có hai bên cùng được chọn, tôi đã phân vân suốt mấy ngày.
Hôm qua mới chốt kết quả.
Tôi thẳng thắn trả lời:
"Ừ, chọn Phương Thụy, giá chào thầu của họ tuy cao hơn một chút, nhưng định vị thị trường phù hợp với phong cách của bên em hơn."
Tôi tỉ mỉ ngắm nhìn bộ móng tay mới làm, nghĩ xem tối nay hẹn hò với hội chị em thì mặc gì.
"Nhưng chúng tôi đã chuẩn bị rất lâu."
"Em thực sự không thể cân nhắc lại công ty của chúng tôi sao?" Trong lời nói có chút ý c/ầu x/in.
"Không thể."
"Nhưng chúng ta vừa mới..."
Người đàn ông đầu dây bên kia có chút tủi thân.
"Vừa nãy thì sao? Đó chẳng phải là nghĩa vụ vợ chồng sao?"
"Chẳng lẽ đường đường là Tưởng tổng mà anh lại muốn dùng quy tắc ngầm để lấy dự án à?" Tôi vặn lại anh, rồi cúp máy.
Công ty lớn thế kia chẳng lẽ cứ phải chăm chăm vào miếng th!t của tôi?
Tôi vốn không thích nói nhảm.
Giải thích thêm đã là vì nể tình qu/an h/ệ của chúng tôi rồi.
Người là người, tiền là tiền, cái nào ra cái đó.
Thật là, sao anh ấy vẫn chưa hiểu nhỉ?
4
Tưởng Kỳ Diên gần đây có chút áp lực.
Biểu hiện cụ thể là mấy đêm nay dịch vụ trên giường có vẻ hơi nhạt nhẽo.
Tôi tìm cô bạn thân kiêm quân sư Tống Điềm nhờ xem lại giúp.
"Cậu vừa mới tiếp xúc thân mật với người ta."
"Xong quay sang từ chối dự án hợp tác của người ta luôn?"
"Rồi tối lại tiếp tục 'chuyện ấy' với nhau?" Tống Điềm đặt cốc xuống, vẻ mặt kinh ngạc.
"À! Bọn tớ đâu có thích nhau, tất cả đều là vì công việc, có vấn đề gì à?" Tôi thấy chuyện đó là đương nhiên.
Dù sao chúng tôi cũng đâu có tình cảm gì.
Tống Điềm lườm tôi một cái:
"Lật mặt nhanh hơn lật sách không đ/áng s/ợ, đ/áng s/ợ là cậu cứ lật qua, lật lại rồi lại lật về."
"Người ta là chồng cậu, không phải sổ sách kế toán của cậu."
"Hơn nữa, bản thân anh ấy còn ngủ không ngon, cậu làm sao bắt anh ấy đi ngủ với người khác được?" Cô ấy lôi ra một tấm ảnh.
"Này, đây là Trần Thời gửi cho tớ."
Trần Thời là bạn trai của Tống Điềm, cũng là anh em chí cốt của Tưởng Kỳ Diên.
Trong ảnh, Tưởng Kỳ Diên gương mặt phờ phạc, ngồi ngoài phòng khám.
Trên biển tên trước mặt ghi rõ mấy chữ: "Khoa Y học Giấc ngủ".
Nhìn tấm ảnh, tôi cảm thấy tội lỗi... khoảng năm giây.
Thương hại đàn ông chính là khởi đầu của sự xui xẻo.
Không tình không ái mới là bản chất con người tôi.
"Lo cho bản thân đi, dù là liên hôn, nhưng ngẫm lại thì Tưởng Kỳ Diên đối với cậu thực sự rất tốt." Tống Điềm khuyên tiếp.
"Tốt chỗ nào?" Tôi định phản bác.
"Tháng nào cũng m/ua quà, không nói đâu xa, sau khi cưới tớ chưa thấy cậu đeo cái túi nào trùng nhau cả."
"Tớ tự m/ua cũng được, chỉ là tớ không thích mấy thứ đó thôi.
"Hơn nữa anh ấy nói cần tớ chú ý ăn mặc để người khác không nói nhà họ Tưởng bạc đãi tớ, tớ làm vậy là để phối hợp với anh ấy thôi mà."
"Thế cậu còn nhớ vết s/ẹo trên cánh tay anh ấy từ đâu mà ra không?"