Tôi thậm chí còn không thuộc giới tính mà anh thích.

12

Trong giờ học tiếng Anh, Bùi Thận ngồi cạnh tôi. Có lẽ anh nghe tin Lộ Hiêu hết ế nên khẽ hỏi:

"Lộ Hiêu và Trần Thu đến với nhau rồi à? Đây chính là bí mật giữa hai cậu trước đây?"

"Ừ."

Bùi Thận thở phào nhẹ nhõm.

Sau giờ học, anh vui vẻ kéo tay tôi lại định mời đi ăn đồ cay ở căng tin.

"Thôi, tôi không đói lắm. Còn có việc, đi trước đây."

"Cậu định đến thư viện à? Giữ chỗ giúp tôi với."

"Nhờ Lục Phồn giữ hộ đi. Tôi đã hẹn bạn xem phim rồi."

Bùi Thận nhíu mày, ánh mắt chợt lạnh:

"Xem phim gì? Sao không rủ tôi?"

"Bạn tôi mời."

Tôi thu dọn sách vở bước ra. Anh túm dây cặp, ấn vai tôi ngồi phịch xuống ghế.

Bùi Thận đứng nhìn xuống:

"Tô Diêu, dạo này cậu cứ xa lánh tôi. Tôi làm gì sai à?"

"Đâu có. Trước giờ vẫn thế mà, lẽ nào phải quấn lấy cậu suốt ngày?"

Anh cau mày:

"Vậy sao dạo này ốm đ/au không tìm tôi?"

"Làm phiền cậu mãi cũng ngại. Tôi tự lo được."

Giọng tôi lạnh nhạt khiến Bùi Thận ngẩn người. Anh cắn môi:

"Cậu không vui à? Cuối tuần clb anime có sự kiện, đến chơi đi. Rất náo nhiệt đấy."

Tôi định từ chối, chợt nhớ lời Lục Phồn. Cô gái thầm thích Bùi Thận cũng ở đó.

Nghĩ một lát, tôi gật đầu. Tôi chỉ muốn xem mặt cô ta thế nào. Nếu họ xứng đôi, tôi sẽ chúc phúc.

13

Cuối tuần, clb anime tổ chức hoạt động từ thiện. Học sinh tham gia được nhận đồ lưu niệm anime và bốc thăm hộp bí ẩn. Để thu hút, clb còn tổ chức vài trò chơi.

Khi tôi đến, mọi người đang chia nhóm ngẫu nhiên. Chủ nhiệm xếp Bùi Thận cùng cô gái tóc dài vào một đội. Cô ta cười nói chuyện với anh. Bùi Thận hơi cúi xuống lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu đáp lại.

Cô gái tên Tống Mạn - MC đêm hội trường năm nay, đối tác của Bùi Thận. Gái đuổi trai chỉ cách lớp màn mỏng. Một cô gái ưu tú như cô ấy đuổi anh dễ như trở bàn tay.

Khi chơi trò chuyển bóng, Bùi Thận thấy Tống Mạn quá chậm liền bế công chúa cô ấy chạy bỏ bóng vào giỏ. Tống Mạn đỏ mặt ôm vai anh. Đám đông xung quanh hò reo ầm ĩ.

Tôi đứng ở quầy giới thiệu hoạt động. Khi trò chơi kết thúc, Bùi Thận giành nhất. Anh xuống uống nước, chạm vai tôi:

"Tôi chơi thế nào?"

"Khá tốt."

Bùi Thận bật cười. Tống Mạn đến phàn nàn:

"Anh chạy nhanh quá, suýt làm bẩn váy em!"

Anh bĩu môi:

"Tôi đền tội được chứ? Chọn đại một hộp bí ẩn đi."

"Thật à? Vậy em chọn đại nhé!"

Tống Mạn nhướng mày cười rạng rỡ. Chủ nhiệm quay sang trêu:

"Ôi, chỉ tặng mỗi Tống Mạn thôi à? Thiên vị quá!"

Thành viên clb xung quanh hùa theo. Bùi Thận giơ tay đầu hàng:

"Được rồi, tặng hết! Đừng đùa nữa."

Anh quay sang hỏi tôi:

"Cậu muốn hộp nào? Tôi giúp cậu chọn trúng."

Tôi lắc đầu:

"Không cần. Tôi chỉ đến xem thôi."

Sau hoạt động, cả clb rủ nhau đi ăn tối. Tống Mạn thay bộ đồ cosplay toát lên vẻ nữ tính. Cô và Bùi Thận đứng bàn kế hoạch diễn tập, trông rất xứng đôi.

Chủ nhiệm dúi cho tôi một đống đồ lưu niệm. Tay tôi gần như không cầm nổi.

"Cảm ơn chủ nhiệm. Tôi về ký túc trước đây."

"Hả? Cậu không đi cùng à?"

"Không."

Đã thấy đủ rồi. Từ nay không cần vương vấn làm gì.

Tôi quay lưng bước đi. Chưa được hai bước, tiếng chân vội vã đuổi theo:

"Tô Diêu! Sao đi nhanh thế? Cả ngày bận rộn mà không đi ăn cùng bọn tôi à?"

Bùi Thận với lấy mấy món đồ lưu niệm giúp tôi rồi kéo tay tôi đi. Tôi gi/ật mạnh tay ra:

"Tôi không đi."

Giọng lạnh lẽo khiến anh sững lại:

"Sao thế? Cậu không thích nhân vật này nữa à? Cả hôm nay trông cậu chẳng vui gì."

"Đừng quan tâm. Tôi hơi mệt, về ký túc đây."

Bùi Thận lo lắng nắm tay tôi:

"Chỗ nào khó chịu? Tôi đưa cậu đến phòng y tế."

Vẻ mặt lo lắng của anh, hành động vội vã vì tôi - tất cả như những mũi kim đ/âm vào tim. Rõ ràng không thể có kết quả, cớ sao cứ cho tôi hy vọng?

Nghẹn ứ trong cổ, tôi cắn răng nói thẳng:

"Toàn thân tôi đều không ổn. Cậu không muốn biết tại sao không?"

"Vì tôi thích cậu!"

"Tôi chính là đứa đồng tính mà cậu từng nói đáng gh/ét. Nhìn cậu gần gũi con gái khác, tim tôi đ/au nhói..."

Bùi Thận đứng sững. Mấy món đồ lưu niệm rơi lộp độp xuống đất. Tôi không dám nhìn mắt anh, cúi đầu nói tiếp:

"Vốn không định nói ra, sợ không thể tiếp tục làm bạn..."

"Tất nhiên, tôi sẽ không làm phiền. Nếu cậu thấy gh/ê t/ởm, tôi sẽ chuyển đi."

Im lặng kéo dài. Có lẽ anh quá sốc. Sợ nghe thấy lời kinh t/ởm, tôi quay đầu bỏ chạy.

Về đến phòng, bình tĩnh lại, tôi hối h/ận vô cùng. Sao lại không kìm được? Giờ mất cả bạn lẫn phòng...

Đêm khuya, Bùi Thận vẫn chưa về. Không biết anh đi ăn với Tống Mạn hay tránh mặt thằng gay như tôi. Nằm vật trên giường, tim tôi nhói từng cơn. Khóe mắt cay xè, ngón tay r/un r/ẩy đưa lên miết. Tôi cắn mạnh vào mu bàn tay - vết răng hằn đỏ - nhưng nỗi sợ vẫn không ng/uôi. Nước mắt không ngừng rơi.

Thiếp đi trong mơ màng, toàn hình ảnh Bùi Thận.

14

Hôm sau giờ thể dục, Bùi Thận mới xuất hiện. Thầy giáo thông báo hôm nay kiểm tra hít xà đơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Phản Diện Kết Đôi Với Hai Alpha

Chương 7
Tôi là một beta hư hỏng. Sau khi bị ép buộc ghép đôi với hai alpha, ngày nào tôi cũng cắn tuyến thể của họ, hết ngủ với anh cả lại đến em trai. Tối nay, đang vùi mặt vào bờ ngực căng đầy của anh cả, bảo em trai rửa chân cho mình, bỗng nhiên một dòng bình luận lướt qua trước mắt: [Beta độc ác kia vẫn chưa biết đấy thôi, hai người bạn đời song sinh của hắn chính là công chủ, còn hắn chỉ là cái bia đỡ đạn do liên minh nhầm lẫn chỉ số tương hợp.] [Ăn cả cơm anh lẫn cơm em sướng thật, chẳng thấy hai ông chồng lạnh lùng căm ghét mỗi lần lên giường sao?] [Đợi đến khi chính thụ xuất hiện, chỉ số pheromone đạt 100%, tên vai vế này bị ruồng bỏ, điên loạn, phá sản rồi chết thảm.] Tôi giật bắn người, vội rút mặt khỏi bờ ngực thơm mềm. Anh cả lập tức khó chịu: "Sao không hít nữa?"
27.77 K
2 Mượn Âm Hậu Chương 5
7 Ác quỷ Chương 18
9 LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiểu thư chân chính đã chết, ta đến đây để thông báo cho các ngươi.

Chương 7
Ngày tôi được đón về phủ Trấn Nam Hầu, cả phủ đề phòng như đối mặt đại địch. Lão phu nhân ngồi uy nghi trên ghế chủ tọa chính sảnh, tay lần chuỗi hạt ngọc bích, ánh mắt lướt qua người tôi tựa đang cân nhắc món hàng không vừa ý. Cố Hầu Gia cùng phu nhân họ Cố ngồi hai bên, nét mặt lạnh nhạt. Giữa sảnh còn đứng hai người - thế tử Cố Chiêu Ninh và ngọc minh châu của hầu phủ Cố Vãn Đường. Cố Vãn Đường khoác áo khoác ngoài màu vàng ngỗng, mái tóc cài trâm vàng chạm ngọc lung linh, nhan sắc tựa tranh vẽ, làn da trắng ngần tựa ngọc. Nàng đỏ hoe khoé mắt, ngước nhìn tôi đầy e sợ tựa thỏ non hoảng sợ. "Đây hẳn là A Hoành?" Lão phu nhân cất giọng thản nhiên, "Về rồi thì an phận mà ở. Vãn Đường đã sống mười sáu năm trong phủ, coi nàng như tỷ muội, ngươi chớ có bắt nạt nàng." Cố Chiêu Ninh lạnh lùng bổ sung: "Đừng tưởng về hầu phủ là có thể hống hách. Vãn Đường mãi là đích nữ của hầu phủ, ngươi nên nhớ rõ thân phận mình." Đứng giữa sảnh đường nghe những lời cảnh cáo xối xả, tôi bất giác đưa tay gãi đầu. "Này..." Giọng tôi vang lên nhỏ nhẹ nhưng đủ khiến tất cả nghe rõ, "Tôi không phải A Hoành." Cả sảnh đường chết lặng. Chuỗi hạt trong tay lão phu nhân ngừng lăn. Cố Chiêu Ninh nhíu mày. Cố Hầu Gia và phu nhân đổi ánh mắt, vẻ mặt từ lạnh nhạt chuyển thành ngơ ngác. "Ngươi nói gì?" Cố Chiêu Ninh hỏi. "Tôi nói, tôi không phải Cố Hoành." Tôi nhìn thẳng vào họ, từng chữ rành rẽ, "Cố Hoành nàng ấy... đã qua đời tháng trước rồi." "Tôi là bạn nàng. Tới hầu phủ, chỉ muốn hỏi các vị một câu - có muốn tham dự tang lễ của A Hoành không?"
Cổ trang
Nữ Cường
0
Cô Nhẫn 45+Ngoại truyện Triệu Thất