X/ấu hổ muốn ch*t đi được.

Thuyền nhẹ thực sự đã lật ngửa về phía sau.

4

Từ sau lần bị Bùi Nhượng chặn lại lần trước, tôi không còn cố tránh mặt hắn nữa.

Dù sao cũng sợ hắn hiểu nhầm, nghĩ rằng tôi quá để tâm... đến chuyện xảy ra tối hôm đó!

Mặc dù thực lòng thì tôi cực kỳ để tâm!

Mẹ kiếp, thứ quý giá nhất của đàn ông chính là cái ngàn vàng!

Lão tử sao có thể không bận tâm được chứ!

Hơn nữa thứ này lại dành cho thằng cùng giới!

Lại còn là kẻ tôi gh/ét cay gh/ét đắng!

Tức muốn đi/ên lên được!

Kể từ sau hôm ấy, mỗi khi tôi và Bùi Nhượng ở gần nhau, ánh mắt vừa chạm nhau là không khí liền trở nên ngượng ngùng khó tả.

Khiến tôi chỉ muốn trốn chạy thật xa khỏi hắn.

May mắn là thằng nhì với thằng tư đều vô tâm, chẳng nhận ra sự khác thường giữa chúng tôi.

Thỉnh thoảng chúng có hỏi, tôi đều viện cớ phòng thí nghiệm bận rộn để lảng tránh.

Ngày tháng trôi qua trong sự lo lắng nhưng chưa đến mức nguy hiểm.

Thế nhưng, khi tôi vừa định thở phào nhẹ nhõm thì sự yên ổn lại đột ngột tan biến.

Tối thứ Sáu.

Vừa mệt nhoài trở về từ phòng thí nghiệm, tôi đẩy cửa phòng thì điện thoại nhận được hai tin nhắn trong nhóm ký túc.

Thằng nhì và thằng tư nhắn:

【Lão đại, tụi này tối nay hội hè nên không về đâu.】

【Ừ, đừng có nhớ nhung gì đấy nhé.】

Tôi định bỡn cợt vài câu thì chợt nhận ra: Nếu hai đứa chúng không về thì ký túc chỉ còn mình tôi và Bùi Nhượng?

Nghĩ đến cảnh đó, tim tôi đ/ập thình thịch.

Đang phân vân có nên ra ngoài trọ một đêm không thì Bùi Nhượng đột nhiên xuất hiện trước mặt.

Hắn bước sát lại, ép tôi vào cửa.

Tay hắn giơ lên, đóng sầm cánh cửa lại.

Giọng nói nghẹn ngào vang lên khiến tôi choáng váng, ánh mắt tôi dán vào đôi mắt đỏ hoe của hắn.

Môi hắn run run, thốt ra câu nói khiến đầu óc tôi trống rỗng:

「Anh.」

「Em có th/ai rồi.」

Tai tôi ù đi, mắt trợn tròn không tin nổi.

Từng chữ đều hiểu, ghép lại thành câu sao khó nuốt thế?

Bùi Nhượng đang nói cái gì vậy?

Có th/ai?

Hắn có th/ai á?!

「Không thể nào!」

「Mày không phải đàn ông à? Đàn ông sao có th/ai được?!」

Hơn nữa tối hôm đó bị đ/è không phải là tao sao, làm sao mày có th/ai được?!

Như đoán trước tôi sẽ hoài nghi, Bùi Nhượng đưa cho tôi tờ giấy xét nghiệm đang cầm trên tay.

Hắn cúi mặt xuống, hàng mi dày khẽ run, vẻ đ/au khổ:

「Em biết nghe thật vô lý, anh có quyền không tin.」

「Thực ra em không phải người bình thường. Em đến từ một tộc người đặc biệt, nơi cả nam và nữ đều mang th/ai được. Vì thế chúng em còn được gọi là con cháu của thần linh.」

「Dù với người khác chỉ là truyền thuyết, nhưng với em lại là sự thật.」

「Nếu không tin, anh có thể xem tờ xét nghiệm này.」

Hắn ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ ngầu chan chứa nước mắt.

Giọng nghẹn ứ, tay xoa nhẹ bụng:

「Ban đầu em định bỏ nó, nhưng bác sĩ bảo sẽ nguy hiểm đến tính mạng, khuyên em nên hỏi ý cha đứa bé... Anh... anh muốn em bỏ nó không?」

「Nếu anh muốn, em sẽ làm. Dù có hại sức khỏe cũng không sao, miễn là anh vui...」

Nói xong, gương mặt hắn hiện lên vẻ cam chịu đ/au đớn.

Như thể chỉ cần tôi gật đầu, tôi sẽ trở thành kẻ tội đồ đ/ộc á/c.

Hử... Tôi vừa hoang mang vừa ngửi thấy mùi hương trà thoang thoảng.

Nhìn dòng chữ 【KẾT QUẢ THỬ Th/ai】 in rõ ràng, lòng tôi càng rối bời.

Tay run không kiểm soát.

Cái này không phải giả đấy chứ?

Tộc người đặc biệt gì kia?

Đàn ông cũng mang th/ai được?

Hơn nữa!

Hơn nữa tối hôm đó bị đ/è không phải là tao sao?

Hay lúc say tao quên mất đoạn nào đó?

Lúc thì tao trên, lúc thì hắn dưới?

Đang bối rối, giọng Bùi Nhượng lại vang lên:

Tóc dài hắn xõa trên vai, mũi đỏ ửng, dáng vẻ tội nghiệp:

「Anh... anh đã nghĩ kỹ chưa?」

「Đứa bé này... nên giữ hay là... bỏ?」

Nửa sau câu nói nghẹn lại, như thể chỉ cần tôi nói "bỏ", hắn sẽ khóc ngay lập tức.

Thật đấy, sao lại có thằng đàn ông nào dễ khóc thế không biết!

Tôi thầm nghĩ, nhưng giọng nói không tự chủ dịu xuống:

「Em... đợi đấy, để anh... anh suy nghĩ thêm đã.」

「Và đừng có khóc nữa!」

Đưa vội gói khăn giấy cho hắn, tôi như chạy trốn khỏi căn phòng.

5

Vừa đi tôi vừa nhìn chằm chằm tờ xét nghiệm trên tay.

Giấy trắng mực đen, ghi rõ ràng.

Khi ánh mắt dừng ở hai chữ 【MANG Th/ai】, tim tôi đ/ập thình thịch, m/áu trong người như đóng băng.

Trời ơi?!

Thật sao?!

Tộc người đặc biệt kia thực sự tồn tại?

Đàn ông... đàn ông làm sao có th/ai được?!

Mãi một lúc sau tôi mới hoàn h/ồn.

Không thể nào, cái này... làm gì có chuyện đó!

Bác sĩ, phải đi hỏi bác sĩ mới được.

Như bắt được phao c/ứu sinh, tôi lật điện thoại tìm số của vị học trưởng khoa Y.

Điện thoại vừa thông liền nghe giọng nói lạnh lùng:

「Thầm Hoài? Có việc gì?」

Tôi vội nói:

「Học trưởng Châu, em muốn hỏi... có tồn tại tộc người nào mà đàn ông cũng mang th/ai được không ạ?」

Ngượng ngùng, câu sau tôi nói nhỏ dần.

Vị học trưởng khoa Y này tên Châu Kỳ Bạch - chủ tịch hội sinh viên nổi tiếng lạnh lùng. Tôi đúng là mất trí mới gọi hỏi hắn chuyện này.

Trong cơn gió lạnh, mặt tôi bỗng nóng bừng, đang định nói đùa cho đỡ ngượng thì đầu dây bên kia vọng lại giọng một chàng trai khác, lười biếng:

「Này Tiểu Bạch, người ta hỏi cậu đấy.」

「Rốt cuộc có tộc người nào đàn ông mang th/ai được không?」

Vừa dứt lời, tôi nghe giọng Châu Kỳ Bạch dịu dàng đầy bất lực:

「Anh đừng quậy nữa.」

Rồi quay sang tôi nghiêm túc:

「Có. Sách y học từng ghi chép về một tộc người đặc biệt, cả nam và nữ đều mang th/ai được, còn gọi là hậu duệ thần linh. Nhưng rất ít người biết đến.」

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhân Bản Ra Một Đứa Con, Sếp Omega Bắt Tôi Làm Ba

8
Tôi, một Alpha, đang ôm đứa con trai vừa đầy tháng của mình bỏ trốn. Một người cha khác của đứa bé lại là cấp trên trực tiếp của tôi, một Omega cấp S. Ba tháng trước, anh ta gọi tôi vào văn phòng, mặt không chút cảm xúc ném cho tôi một tờ kết quả kiểm tra thai. Tôi sợ đến mức suýt xin nghỉ việc ngay tại chỗ. Vậy mà anh ta chỉ nói: “Cậu phụ trách.” Từ đó, tôi bắt đầu học đủ loại kiến thức chăm sóc thai phu, nhưng ngoài chuyện bụng anh ta chẳng hề lớn lên, anh ta vẫn ăn khỏe ngủ khỏe, thậm chí còn có thể tay không bóp vỡ hạt óc chó. Ngày đứa bé ra đời, tôi tận mắt nhìn thấy y tá bế một đứa trẻ sơ sinh ra khỏi khoang y tế đặt bên cạnh anh ta. Cao Tuyên nói: “Đây là đứa trẻ được nhân bản từ gen của cậu. Bây giờ, cậu có thể bắt đầu trải nghiệm niềm vui làm ba rồi.” Tôi ôm con trai tôi, đứa con nhân bản của tôi, co ro trong một nhà nghỉ ven đường cũ kỹ đến mức bảng hiệu gần như tróc sạch chữ.
ABO
Boys Love
0
Cẩm Lý Xung Hỷ Chương 10: “Tình địch cũ” xuất hiện rồi
Bẫy Tình CHƯƠNG 20: NGỌT NGÀO
Áp lực cực cao Chương 13