Chân không váy cưới

Chương 4

10/06/2025 18:59

Vở kịch hôm nay, dù là ý tưởng của ai, thực sự quá đ/ộc á/c.

Màn đầu tr/a t/ấn thể x/á/c tôi, màn hai chà đạp nhân phẩm, màn ba h/ủy ho/ại tinh thần. Cứ thế này, khi kết hôn thật, tôi sẽ thành củ khoai để họ vo tròn bóp méo.

Nếu không có các phù dâu chuyên nghiệp và người của bố tôi, có lẽ giờ tôi đã l/ột x/á/c rồi.

Tôi vỗ mặt hắn: 'Người bất nhân, ta bất nghĩa. Người làm mồng một, ta làm rằm. Muốn s/ỉ nh/ục người khác, phải chuẩn bị tinh thần bị s/ỉ nh/ục lại.'

Mặt hắn đỏ lên tái đi: 'Chỉ là vui đùa chút thôi mà, cần phải thế không? Đừng đ/ao to búa lớn. Nói gì s/ỉ nh/ục, đừng hiểu lầm mẹ tôi. Bà ấy còn mong gì nữa? Tất cả đều vì chúng ta tốt thôi.'

Đúng lúc đó, rầm một tiếng, tấm cửa g/ãy đổ.

Cô phù dâu lực điền đ/á tung cửa, trong làn bụi m/ù giơ điện thoại lên: 'Tôi tự vệ chính đáng, đã báo cảnh sát rồi.'

Trong phòng, lờ mờ thấy vài gã đàn ông áo quần nhếch nhác nằm rên rỉ trên giường và sàn nhà.

Những người còn lại vội vào dìu họ ra.

Thảm.

Đúng nghĩa 'thảm' không thể tả.

Mặt mũi bầm dập, chân què tay g/ãy, không còn nguyên vẹn người nào.

Ngụy Ngọc Nhu đ/au lòng: 'Anh họ sao thế này?'

Một phù dâu đeo kính khịt mũi: 'Cưỡ/ng hi*p chưa thành đấy!'

'Cái gì? Chỉ là trêu đùa phù dâu thôi mà? Sao thành cưỡ/ng hi*p?'

'Chắc do cô ta không đứng đắn, dụ dỗ đàn ông! Nhìn cách ăn mặc đã thấy chẳng ngoan hiền!'

Mọi người nhìn nhau ngơ ngác.

Váy phù dâu cùng phong cách váy cưới của tôi, cổ cao tay dài, kín cổng cao tường.

Thế mà vẫn quy chụp nạn nhân, thì đúng là phụ nữ sinh ra đã là tội, đáng bị trêu ghẹo.

Phù dâu đeo kính rút sổ tay: 'Cưỡng ép qu/an h/ệ trái ý muốn nữ giới là cưỡ/ng hi*p! Đây là thẻ luật sư của tôi! Cảnh sát tới tôi sẽ đi cùng cô.'

Cô phù dâu lực điền vỗ vạt áo: 'Tôi cũng có bằng chứng.'

Tôi đã lắp camera ẩn trên người họ.

Lúc này có người ra hòa giải.

'Ôi trời, hàng xóm láng giềng cả, chuyện bé x/é ra to làm gì? Bỏ qua đi. Không thì, đền thêm phong bì cho cô ấy!'

Hầu Vũ Hạo khoác vai tôi: 'Đúng rồi! Tân Tân, bỏ qua đi, toàn người thân thôi. Sau này một nhà, phải biết thân sơ. Hai đứa mình hạnh phúc là được.'

Tôi phản tay một cú quật vai.

Hắn nằm dài rên rỉ, mãi không dậy nổi.

Tôi nhìn xuống: 'Ai cùng nhà với anh? Hầu Vũ Hạo, tôi hủy hôn. Tạm biệt nhé.

Còn kiện hay không, không phải do tôi quyết. Đó là quyền hợp pháp của cô ấy.'

Ngụy Ngọc Nhu ôm con, nghiến răng: 'Mày đợi đấy!'

Nhưng, sau lưng tôi là đội quay phim hình xăm và hội phù dâu chuyên nghiệp, thế thượng phong thuộc về tôi.

'Chỉ là chia tay thôi mà, cần phải thế không? Đừng đ/ao to búa lớn.'

10

Sau chuyện này, tôi cũng tỉnh ngộ.

Tại sao phải tự tìm khổ vào thân? Chi bằng về nhà phụ bố quản lý doanh nghiệp.

Hoàn tất bàn giao, tôi đến văn phòng Tổng giám đốc Hứa chào tạm biệt.

'Chú Hứa, cảm ơn chú đã quan tâm thời gian qua.'

'Đừng khách sáo. Chú chứng kiến cháu lớn lên, thật ngưỡng m/ộ anh Trang có cô con gái xuất sắc. Nếu không vui, cứ quay lại đây nhé!'

Ông tiễn tôi ra cửa, vỗ vai ân cần.

'Trang Tân Duyệt con điếm!'

Một tiếng thét chói tai vang lên.

Ngụy Ngọc Nhu chỉ thẳng: 'Hóa ra mày cặp kè lão già nên mới dám hủy hôn với nhà tao!'

Tổng Hứa nhíu mày chưa kịp nói, lễ tân hớt hải chạy tới:

'Cô ấy tự nhận là nhân viên công ty A, tôi tưởng thật nên cho vào.'

Tổng Hứa quát: 'Không phải người công ty A thì gọi bảo vệ đuổi đi!'

Ngụy Ngọc Nhu rướn giọng: 'Định bao che cho con điếm à? Tao nói mày nghe, con trai tao làm ở công ty A - đối tác của các người! Nó không ký hợp đồng, các người toi đời hết!'

Tôi lặng thinh.

Nói bà ta ng/u thì lại biết khái niệm 'đối tác'.

Nhưng nếu khôn, sao không biết sản phẩm công ty chúng tôi đ/ộc quyền thị trường, bao người săn đón. Chỉ có hợp tác với chúng tôi, công ty A mới có lợi thế sản xuất.

Đúng lúc đó, phái đoàn công ty A tới nơi.

11

Hầu Vũ Hạo đi cuối đoàn, mắt sáng lên khi thấy mẹ.

Thấy con trai, Ngụy Ngọc Nhu hùng hổ: 'Nó là dân ngoại tỉnh, nhờ nhà ta mới có chỗ đứng. Giờ phản chủ, khiến cả làng không ngẩng mặt lên được!'

Tôi nghe mà nghĩ lại.

Khi tới thành phố làm việc, bố đã m/ua sẵn căn hộ gần công ty.

Lúc bàn hôn sự, nhà họ nhanh chóng đặt cọc m/ua nhà, rồi chê căn của tôi, ép tôi b/án đi để cùng trả n/ợ. Lấy cớ hết tiền m/ua nhà, không có lễ vật, không sính lễ.

Tôi đâu thiết tha mấy thứ tầm thường đó, nhưng tính toán quá lộ liễu.

Thấy tôi im lặng, Ngụy Ngọc Nhu tưởng đã thắng thế, chống nạnh:

'Hôm nay phải cho nó quỳ xin lỗi công khai, cải tà quy chính. Tôi rộng lòng tha thứ cho đứa trẻ non dạ này.'

Thời đại này rồi mà còn dùng chiêu tố cáo đơn vị, dán bích chương.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
3 Ngọc Tỷ Chương 12
6 Cướp bóc Chương 13.
8 Thất Nhật Tiên Chương 6
12 Phía Sau Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm