Tôi Không Tái Sinh

Chương 8

25/08/2025 16:09

Tiểu Mai nói: "Mẹ chồng nàng t/ự v*n rồi, những người nữ quyến còn lại của Tần gia đều bị b/án làm nô tì, chẳng ai đoái hoài đến đứa trẻ ấy, nghe đâu đã ch*t đói..."

"Không!" Nàng hét lên một tiếng, ngất đi.

Ta chẳng thèm liếc nhìn nàng thêm lần nào, quay lưng rời đi.

Thuở trước, Trình Uẩn bám víu Tần phủ, tưởng rằng từ đây an nhàn hưởng lạc, nào ngờ nước nâng thuyền mà cũng lật thuyền. Tần phủ theo chân Tam hoàng tử tuy thân phận quý tộc nhưng bất tài vô học, ắt phải có ngày diệt vo/ng.

Còn Tứ hoàng tử tuy mẫu thân thân phận thấp hèn, nhưng trung quân ái dân, lại biết giấu mình chờ thời, mới chính là long thể đế vương.

Bùi Dật dâng bạc lên ngài, thành thật trình bày sự ủng hộ của ta. Bởi vậy, sau khi Tứ hoàng tử đăng cơ, đặc phong ta làm Gia Hòa huyện chúa.

Từ đó, việc buôn b/án càng hưng thịnh, ngày trở thành phú hào đệ nhất kinh thành đã trong tầm tay.

24

Ta lại thấy vị thần tự xưng quản lý tái sinh thời cổ Hy Lạp.

Nàng nói: "Ta đến để báo cho ngươi, xét thấy một năm qua ngươi sống tốt, cấp trên quyết định cho ngươi thêm một cơ hội tái sinh.

"Lần này không cần trả giá, được trở về mùa xuân mười sáu tuổi. Vui không?"

Mùa xuân mười sáu ư.

Như thế, ta vẫn là cô gái ngây thơ vô tư lự.

Có thể tránh xa Trình Tuyên, từ chối dự yến thưởng hoa, đoạn tuyệt với Trình gia.

Rồi theo sự sắp đặt của song thân, kết mối lương duyên ở Túc Châu, thuận buồm xuôi gió xuất giá, sinh con đẻ cái... Nghe qua tưởng như rất hạnh phúc.

"Không, ta không muốn." Ta lại cự tuyệt nàng.

Nhà Phật có câu: Tiền sự như tử hủy; hậu sự như sinh thì. Ta nguyện xem mỗi ngày là tân sinh, không vương vấn quá khứ, chẳng sợ hãi tương lai.

Huống chi, còn có Bùi Dật.

Ban sơ, ta để ý thân phận chàng, cố ý tiếp cận, muốn mượn tay chàng đối phó Trình Uẩn.

Nhưng qua những ngày tháng qua lại, ta dần nhận ra trong lòng đã nảy sinh tình ý khác... Nếu ta tái sinh, há chẳng phải sẽ lỡ duyên với chàng?

Khói sương mờ ảo, nữ tử áo trắng biến mất.

Mở mắt, hóa ra là buổi trưa mệt mỏi, ta đã chợp mắt trong thư phòng.

Nhìn ra cửa sổ, Bùi Dật đang cười tươi bước đến.

"Á Nhiễm, ta nhớ ra rồi!"

Ta hỏi chàng nhớ được chuyện gì mà vui thế.

Chàng nói, năm bảy tuổi theo biểu ca nam hạ, đi ngang Túc Châu đúng dịp Thượng Nguyên tiết.

Chàng lẻn ra phố chơi, nào ngờ dân chúng khen chàng khôi ngô, điểm chu sa lên chân mày rồi bế lên xe hoa diễu hành.

Định nhảy xuống thì cô bé bên cạnh khuyên: Cứ ngồi ngoan đi, người lớn sẽ ném đồ ăn vặt đồ chơi đến mà.

Cô bé ấy còn xinh hơn cả tiên nữ trên tranh.

Chàng ngại ngùng không dám nghịch nữa, ngoan ngoãn ngồi đến hết lễ.

"Á Nhiễm, cô bé năm ấy là em phải không?"

Bùi Dật nắm tay ta, đôi mắt lấp lánh tựa tinh tú.

Ta suy nghĩ giây lát, khẽ mỉm cười gật đầu.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hóa Ra Vẫn Là Em

Chương 21
Sau khi ly hôn, tôi quyết định đi du lịch một chuyến để giải khuây. Không ngờ rằng chủ nhà nghỉ lại chính là cậu em trai từng bị tôi l ừa sạch tiền khi chơi bài ngày xưa. “Chồng chị không đi cùng à?” Cậu ta vừa kẹp đ iếu th uốc giữa hai ngón tay và vừa hỏi tôi. “Chồng tôi có ‘tiểu tam’ nên đá tôi ra khỏi nhà rồi.” Tôi lập tức nhập vai, ánh mắt liền trở nên ngấn nước và cố nặn ra vài giọt lệ cho thêm phần bi thảm. Cậu ta cười khẩy một cái, rồi lên tiếng với giọng đầy mỉa mai: “Giống hệt cảnh ngộ của tôi ngày xưa, chỉ tiếc là tôi sẽ không bao giờ bị chị l ừa thêm lần nào nữa đâu.” Thế nhưng, ngay tối hôm đó, cậu chủ nhà nghỉ với đôi mắt đỏ hoe lại đè tôi xuống giường và còn lên tiếng với giọng khản đặc: “Chị ơi, ly hôn với gã đó đi, để em làm chồng chị, nhé?” Nghe được câu ấy, khuôn mặt gã chồng cũ của tôi ở đầu dây bên kia lập tức trở nên xanh mét.
Gương Vỡ Lại Lành
Hài hước
Hiện đại
0