Một lời xin lỗi

Chương 2

17/06/2025 11:25

……

Tôi bật cười vì tức gi/ận: "Vậy thưa thầy Trần, thầy cho rằng Từ Diệu không làm gì sai?"

"Mẹ Thời Viễn à, tôi chưa từng nói vậy nhé."

"Tôi chỉ nghĩ một mẩu giấy nhỏ không thể chứng minh điều gì."

Đầu dây bên kia tiếp tục đưa ra những lý lẽ xuyên tạc: "Hơn nữa, Thời Viễn thường đi một mình ở trường. Là giáo viên, tôi nghĩ chị nên quan tâm đến tâm lý con hơn là đổ lỗi cho học sinh khác."

Sau cuộc trao đổi ngắn, tôi đã hiểu vì sao con trai ngại nói sự thật với giáo viên chủ nhiệm.

Tôi mất hết kiên nhẫn: "Thầy Trần, tôi đã ghi âm toàn bộ cuộc gọi. Nếu thầy tự tin mình đúng, tôi sẵn sàng đăng lên nhóm lớp hoặc mạng xã hội để mọi người đá/nh giá."

"Ơ, mẹ Thời Viễn ơi..."

Tôi cúp máy, cảm thấy kiệt sức.

Bỏ qua những cuộc gọi liên tục từ giáo viên, tôi quyết định nhắn riêng cho phụ huynh Từ Diệu.

Nếu phụ huynh thông cảm và khuyên con xin lỗi, tôi sẽ không làm to chuyện. Con trai tôi còn nhỏ và nh.ạy cả.m, tôi sợ việc này ảnh hưởng đến các mối qu/an h/ệ của cháu sau này.

Sau khi gửi ảnh tờ giấy và giải thích tình hình, tôi lo lắng chờ đợi suốt hai tiếng. Dù mẹ Từ Diệu vẫn hoạt động trong nhóm chat nhưng không hồi âm.

Thêm một tiếng chờ đợi, tôi gửi dấu hỏi thì phát hiện đã bị chặn!

3

Ý định hòa giải tiêu tan. Tôi tự chế giễu sự lịch sự thừa thãi của mình. Với loại người này, không cần khách sáo mà nên thẳng thắn đối mặt.

Tôi mở nhóm chat, chuyển khoản 10k cho mẹ Từ Diệu: [Nhà tôi không có tiền mặt, số này tôi trả hộ. Nếu con chị cần thêm, đề nghị phát động quyên góp trong nhóm.]

Mẹ Từ Diệu lập tức phản ứng: [Ý cô là gì?]

[Đúng như chữ viết.]

Cô ta im lặng, nhưng nhiều phụ huynh khác vào hùa: [Trẻ con cãi vã chút xíu, đừng làm quá.]

Cãi vã ư? Hóa ra khi chuyện không xảy ra với con mình, ai cũng rộng lượng tha thứ.

Ít lâu sau, mẹ Từ Diệu bỏ chặn tôi. Cô ta nhắn: [Cô muốn gì?] [Cô thấy đấy, chẳng ai trong nhóm ủng hộ cô đâu.]

Kèm theo biểu tượng cười nhếch mép: [Giải quyết vụng về thế này, đúng là con cô cũng dốt, di truyền đấy nhỉ.]

Tôi phớt lờ những lời công kích. Mục đích của tôi là giải quyết vấn đề, không phải để cảm xúc bị chi phối.

Đến tối, tôi thong thả đáp: [Con chị định thi vào trường Phồn Hoa cấp 2 phải không?] [Theo tôi biết, trường này coi trọng đạo đức. Họ sẽ kiểm tra sổ nhận xét đạo đức và thăm dò ý kiến bạn cùng lớp.]

Mẹ Từ Diệu: [? Con tôi được lòng bạn bè!]

Tôi tiếp tục: [Cho chị hai ngày để Từ Diệu xin lỗi Thời Viễn, thừa nhận sai trái và cam kết không tái phạm.]

Đối phương kh/inh khỉnh: [Không đời nào! Con tôi chưa từng cúi đầu trước ai!]

Tôi đáp: [Được.]

Sự cứng đầu của họ khiến tôi hết ngần ngại. Tôi mặc áo khoác, sao y bản chính tờ giấy hàng trăm lần.

4

Sáng chủ nhật, tôi gửi con cho ngoại. Khoác ba lô đến trường, tôi đợi lãnh đạo trường họp xong. Đúng 11h, hiệu trưởng Đổng xuất hiện.

Tôi bước tới: [Hiệu trưởng Đổng, tôi là phụ huynh. Có việc cần xin ý kiến thầy.]

Hiệu trưởng nhíu mày nhưng gượng cười: [Phụ huynh có thể đến văn phòng.]

Tôi lịch sự đáp: [Vì quyền lợi con tôi, tôi chỉ có thể nói tại đây.]

Tôi đưa ra tờ giấy, bản ghi âm và tin nhắn. [Thầy nghĩ đây chỉ là xích mích nhỏ?]

Hiệu trưởng xem qua: [Cậu bé nào chả nói tục. Tôi thấy chúng khá thân thiết.]

Ông ta đưa ra lập luận ngụy biện: [Thứ nhất, nếu tờ giấy thực sự tổn thương cháu, tại sao cháu không kể với mẹ? Thứ hai, giáo viên phải xử lý trăm thứ linh tinh, phụ huynh nên thông cảm.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 Người Dọa Ma Chương 12
6 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
9 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm