Lời Ghi Ngày Thu

Chương 10

15/06/2025 13:12

Đột nhiên, có người đỡ tôi từ phía sau. Tôi quay đầu lại. Là Kỷ Yến. "Giám đốc Kỷ à, cảm ơn..." "Đợi chút tôi gọi tài xế thay, đưa cô về." "À không cần đâu, tôi có thể bắt taxi..." Vừa dứt lời. Tôi liền suýt ngã do không nhìn rõ viên sỏi phía trước. Kỷ Yến đang đỡ tôi cũng suýt chút nữa mất đà. Trong lúc đó. Một chiếc ví từ túi áo Kỷ Yến rơi ra. Những thứ bên trong vung vãi khắp nơi. Tấm hình đã ngả màu trong đống thẻ ngân hàng lập tức thu hút sự chú ý của tôi. Tôi khom người xuống. Nhặt tấm ảnh lên xem. Đó là bóng lưng một cô gái. Cô mặc đồng phục học sinh, nhưng tôi nhận ra chính mình qua mái tóc nâu hạt dẻ. Tôi ngước lên trong trạng thái mơ màng, cười nói với Kỷ Yến: "Kỷ Yến đúng là đồ hẹp hòi... Chẳng qua hồi cấp ba đá/nh nhau một trận, cậu cần phải gh/ét tôi đến mức giữ ảnh tôi tới giờ sao?" Nghe vậy. Ánh mắt Kỷ Yến dần trở nên phức tạp, cuối cùng hình như bị dáng vẻ say khướt của tôi làm cho buồn cười. Anh nhếch mép cười, trách m/ắng: "Đồ ngốc." (Hết chính văn) Ngoại truyện Kỷ Yến: 1 Năm mẹ và bố ly hôn ầm ĩ nhất, tôi 16 tuổi. Bà tức gi/ận dẫn tôi rời kinh thành, về quê ngoại Hải Thành học cấp ba. Mới đến nơi, tôi chẳng hứng thú với bất cứ thứ gì. Hải Thành ven biển, không khí ẩm ướt luôn khiến người ta bực bội. Những đứa bạn không hợp cạ chí chóe suốt ngày, chỉ biết bàn mấy trò chơi vô vị với streamer. Ngay cả học lực cũng không bằng tôi. Ngoại trừ Kh//âu Ý - cô gái quê mùa đến lố bịch, thỉnh thoảng còn tranh đoạt ngôi nhất với tôi. Nhưng Kh//âu Ý luôn thích gây sự, hễ có ai chê giày thủng đế hay quần bạc màu của cô. Lập tức đôi mắt hạnh tròn xoe của cô nổi gi/ận, nghiêm túc m/ắng lại. Bất kể đang trong giờ học hay giờ ra chơi. Lần này, lại một lần nữa vì cô mà lớp học bị gián đoạn. Tôi bất lực vuốt tóc, hỏi bạn cùng bàn: "Rốt cuộc cô ta sao vậy?" Bạn cùng bàn là thằng bé lùn m/ập, nó liếc Kh//âu Ý rồi kh/inh bỉ nói: "Kh//âu Ý à, con đi/ên nổi tiếng xóm tôi. Bố mẹ nó bỏ đi từ hồi lớp ba, theo người tình mới mỗi đứa một nơi, nó ở với bà. Bà nó chắc cậu gặp rồi, bà lão quét nhà vệ sinh trường mình, suốt ngày xin chai lọ ấy." Nghe đến đây. Lòng tôi chợt trĩu nặng. Ánh mắt xuyên qua đám đông, vô thức dừng lại ở đôi mắt đỏ hoe của cô. Mái tóc cô màu nâu pha vàng. Nhưng có vẻ không phải tự nhiên, mà do thiếu dinh dưỡng. Khoảnh khắc ấy. Trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác khác lạ và thắc mắc. Thắc mắc tại sao ăn không đủ no mà cô ấy vẫn thi đấu ngang ngửa tôi? Từ hôm đó. Tôi thường bí mật bỏ hai cái bánh bao th!t và hộp sữa vào ngăn bàn cô. Suy cho cùng sách có nói. Cạnh tranh phải công bằng. Mẹ hỏi khi tôi ra cửa: "Con không uống được sữa, mang theo làm gì?" Tôi nghĩ một lát rồi đáp: "Cho mèo." Ừ, một con mèo rất hung dữ. Hôm đó, Kh//âu Ý nhìn thấy bánh bao trong ngăn bàn, ngẩn người. Cô liếc nhìn xung quanh. Rồi há miệng cắn một phát, nuốt chửng chiếc bánh. Tôi nhìn khuôn mặt căng phồng vì nhét bánh của cô, giữa tiếng đọc bài buổi sáng. Không nhịn được cười. 2 Sau khi ăn uống tốt hơn, thành tích Kh//âu Ý thực sự tăng vọt. Tôi dần đuối sức. Cô ấy tham gia nhiều cuộc thi, đều đạt kết quả tốt. Tôi thấy biểu cảm trên mặt cô từ phòng thủ gi/ận dữ, dần trở nên tự tin rạng rỡ, mái tóc nâu vàng cũng dần trở về màu nguyên bản. Đột nhiên cảm thấy mọi thứ như vậy cũng tốt. Như mèo hoang mình nuôi trở nên m/ập mạp vậy. Thời gian nhanh chóng trôi đến năm cuối cấp. Không hiểu sao, giáo viên chủ nhiệm bắt đầu trao hết suất thi đấu cho tôi. Cô ấy hình như biết được hoàn cảnh gia đình tôi, hoặc bố tôi đã tìm đến yêu cầu đặc cách. Thế là những cơ hội vốn thuộc về Kh//âu Ý, đều về tay tôi. Tôi rất không thích chuyện này. Vì nó khiến hiểu lầm giữa chúng tôi ngày càng sâu. Cuối cùng. Mâu thuẫn giữa tôi và Kh//âu Ý bùng n/ổ vào một buổi trưa. Lúc đó tôi cảm thấy cô ấy thật không biết điều. Đây cũng không phải điều tôi muốn. Thêm nữa vừa cãi nhau với bố, tôi cũng nổi cáu. Không hiểu sao xô xát, tôi và Kh//âu Ý đá/nh nhau. Cô ấy đá/nh thật mạnh. Khi trán tôi đ/ập mạnh vào góc bàn, tầm nhìn đã mờ đi. Cho đến khi m/áu nhỏ xuống nền, chúng tôi mới buông nhau. Trong lúc băng bó ở viện. Tôi tức tối nghĩ, sẽ không bao giờ cho Kh//âu Ý đồ ăn nữa. Bởi gương mặt điển trai của tôi, vì cô ấy mà thêm vết s/ẹo x/ấu xí. Bố biết tôi bị đá/nh, nhất quyết đuổi học Kh//âu Ý. Tôi hoảng hốt. Chúng tôi chỉ đá/nh nhau, tôi không muốn cô ấy bị đuổi. Thế là tôi năn nỉ bố rất lâu, ông mới mềm lòng. Nhưng cuối cùng, Kh//âu Ý vẫn mất suất tuyển thẳng. Nhưng tôi biết, điều này không làm khó được cô ấy, dù tự thi cũng có thể đậu. Quả nhiên ngày công bố điểm. Cô ấy đạt thủ khoa toàn trường. 3 Tôi vốn định thi vào Hải Đại. Nhưng ý định này tan biến khi biết Kh//âu Ý và Thẩm Lương Dụ đến với nhau. Thẩm Lương Dụ là cậu bạn lớp bên, rất cao. Trước tôi không biết người này, sau mới biết cậu ta luôn đứng thứ ba sau tôi và Kh//âu Ý. Lòng tôi chua xót. Nhưng cũng hiểu, giữa tôi và Kh//âu Ý vốn chẳng có giao tình. Lần duy nhất nói chuyện ngoài học hành, là sau khi bị đá/nh, để giữ thể diện, tôi nói trước mặt cô: "Kh//âu Ý, cô là người bướng bỉnh nhất tôi từng gặp, cũng là người duy nhất dám chống lại tôi. Cô rất thú vị." Nghe xong. Kh//âu Ý liếc tôi bằng ánh mắt xem thường, sau đó "Ừ" một tiếng, quay lưng tiếp tục lấy nước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 Thịt Tiên Chương 15
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0