Vào ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới, Chu Gia Nhất không về nhà suốt đêm.
Ngày hôm sau, tôi nhận được một đoạn video và một tờ giấy kiểm tra th/ai từ một người phụ nữ gửi đến: "Ở bên bố của đứa trẻ, thật hạnh phúc."
Trong video, chồng tôi đang ôm hôn người phụ nữ khác, mỉm cười gọi cô ta là "cưng ơi".
Cả hai cười rạng rỡ dưới ánh mặt trời.
Tôi cũng cười, quay sang ký vào "Đơn tự nguyện chuyển giao u/ng t/hư", chuyển căn b/ệnh u/ng t/hư giai đoạn cuối của mình sang cho chồng.
Theo đuổi vợ mà, kiểu gì cũng phải có một người vào lò hỏa táng.
01
Khi lò hỏa táng tìm đến tôi, tôi vừa mới mắc b/ệnh u/ng t/hư, đang ở giai đoạn đen tối nhất của cuộc đời.
Cái thân hình đồ sộ của nó ập đến, bao trùm lấy không gian, lơ lửng đen kịt trên đầu tôi. Ngay khi vừa ngẩng đầu lên, tôi đã nhìn thấy năm chữ to đùng: "Lò hỏa táng tra nam".
Nó nhiệt tình chào hỏi:
"Cưng ơi, lò hỏa táng đây ạ?"
"À, nhầm, lò hỏa táng tiễn chồng đây ạ? Ưu đãi giới hạn nửa đêm, m/ua một tặng một, th/iêu chồng còn kèm theo dịch vụ tiêu diệt con riêng..."
Lúc đó tôi cứ tưởng mình bị ảo giác, còn véo mạnh vào người mình mấy cái.
đ/au thật.
Đây là sự thật.
Bộp!
Tờ chẩn đoán u/ng t/hư rơi xuống đất, tôi ch*t lặng tại chỗ, vừa định nhắm mắt ngất đi thì đã bị kéo tuột vào bên trong lò hỏa táng.
Từ bên trong nhảy ra một bóng hình hư ảo, dùng chất giọng nữ vui vẻ nhất để nói ra những lời k/inh h/oàng:
"Chào mừng đến với Lò hỏa táng tra nam."
"Ở đây, bạn có thể tống khứ người chồng hợp pháp lười biếng, b/ạo l/ực, ngoại tình, m/ua d/âm, nuôi con riêng vào lò hỏa táng, đ/ốt sạch sành sanh, rồi thừa kế toàn bộ di sản của hắn để nuôi mười tám anh người mẫu."
"Hệ thống phát hiện bạn mắc b/ệnh u/ng t/hư, chồng có ngoại tình và đã có con, đủ điều kiện để thực hiện quy trình theo đuổi vợ vào lò hỏa táng."
"Bạn có đồng ý ký 'Đơn tự nguyện chuyển giao u/ng t/hư' để chuyển căn b/ệnh này sang cho người phối ngẫu không?"
02
Lúc đó tôi sợ ch*t khiếp, tưởng mình gặp m/a, cắm đầu bỏ chạy.
Cái bóng hư ảo đó cứ bám theo sau, vừa đuổi vừa hét: "Cưng ơi, đừng chạy mà, nếu cưng thấy điều kiện không tốt, chúng ta có thể thương lượng thêm..."
Thương lượng cái gì chứ? Thương lượng xem tôi bị dọa ch*t thế nào à?
Tuy tôi bị u/ng t/hư, sớm muộn gì cũng ch*t, nhưng điều đó không ngăn được việc tôi sợ m/a.
Á á á!
Sao con đường này dài thế?
Sao lò hỏa táng lại không có cửa?
Tại sao tôi cứ chạy mãi mà vẫn dậm chân tại chỗ?
Tôi không kìm được nỗi bi thương, ngồi phịch xuống đất khóc nức nở.
Tôi mắc u/ng t/hư đã đành, vậy mà chẳng có lấy một người chia sẻ nỗi sợ hãi và bất an này.
Chồng thì lúc nào cũng bận, bận đến mức không có thời gian về nhà, không có thời gian nghe điện thoại. Tôi cũng chẳng dám nói với bố mẹ, sợ họ không chịu nổi cú sốc, khiến sức khỏe vốn đã không tốt lại càng tồi tệ hơn.
Bây giờ, đến cả một cái lò hỏa táng cũng b/ắt n/ạt, dọa nạt tôi.
Thế giới này thật sự chẳng chút tử tế nào với tôi cả.
Càng nghĩ càng buồn, tôi khóc càng to hơn.
Khóc một hồi, bối cảnh thay đổi, tôi lại thấy mình quay về nhà, tờ chẩn đoán u/ng t/hư vẫn đang nằm trên sàn.
Tôi sụt sịt mũi, cầm điện thoại gọi cho chồng.
Vừa trải qua sự việc kỳ quái như vậy, tôi thực sự quá sợ hãi, rất cần người an ủi.
Chuông đổ rất lâu mới có người bắt máy.
Tôi vừa mới gọi hai tiếng "chồng ơi", Chu Gia Nhất đã thiếu kiên nhẫn ngắt lời:
"Vợ à, đã bảo với em rồi, anh đang trong giai đoạn khởi nghiệp quan trọng, phải giành gi/ật thị trường, giành gi/ật khách hàng, mỗi giây mỗi phút đều quý giá, em có thể hiểu chuyện một chút, đừng hơi tí là gọi điện cho anh được không?"
"Nếu em thấy chán thì đi dạo phố, hoặc về thăm bố mẹ vợ đi, hiểu chưa?"
Tôi cảm thấy vô cùng tủi thân, định nói "Em bị u/ng t/hư rồi, lại còn gặp chuyện rất đ/áng s/ợ, anh có thể về một chuyến không", nhưng anh ta chẳng cho tôi cơ hội, trực tiếp tắt máy.
Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, lòng càng thêm đ/au đớn.
Đêm đó, tôi ôm điện thoại ngủ thiếp đi trên ghế sofa.
Khi tỉnh dậy, trên ghế sofa toàn là vết nước mắt.
Chu Gia Nhất, lại một đêm không về.
03
Đúng lúc này, một tiếng cười khẽ "chậc chậc" vang lên.
"Ai đó?"
Tôi cảnh giác liếc nhìn xung quanh, cầm lấy con d/ao gọt hoa quả chắn trước ngựk.
"Chậc chậc, trông cũng có vẻ dũng cảm đấy, sao đầu óc lại không thông suốt nhỉ?"
Là cái giọng nói tối qua.
Tôi liếc nhìn ra ngoài, trời đã sáng rõ, ánh nắng chan hòa, nhưng có vẻ điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến cô ta.
Tôi lập tức trở nên căng thẳng.
"Đừng nhìn nữa, tôi không phải m/a."
"Tôi sợ dọa cậu nên không hiện hình thôi."
"Dù sao thì tối qua cậu khóc đến mức làm tôi suýt nữa thì mọc cả n/ão ra ngoài rồi."
"Yên tâm, tôi không dọa cậu, cũng không hại cậu, chỉ đến để bàn với cậu một chút..."
Nghe giọng điệu của cô ta, có vẻ không muốn làm hại tôi, tôi dần buông lỏng cảnh giác, nhưng con d/ao vẫn nắm ch/ặt trong tay.
Đây chính là sự tự tin của tôi.
04
"Tôi là lò hỏa táng."
"Cậu cũng có thể gọi tôi là Táng Linh."
Cô ta vừa mở miệng đã là một cú sốc, chẳng màng đến việc tôi suýt nữa bị nước bọt làm cho nghẹn ch*t, trái lại còn rất tâm lý rót cho tôi một cốc nước để tôi dễ thở hơn.
Nhìn cốc nước lơ lửng giữa không trung, tôi càng không dám uống.
Qua lời cô ta, tôi biết được mình là nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết "người ch*t".
Trong cốt truyện gốc, chồng tôi chán gh/ét cuộc hôn nhân không thay đổi, ra ngoài tìm một tâm h/ồn đồng điệu.
Ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới, tôi ở nhà đợi anh ta, còn anh ta thì ở bên ngoài trải qua một đêm lãng mạn với người phụ nữ khác.
Sau khi biết tất cả những điều đó, tôi không những nhẫn nhịn, mà còn giấu tờ chẩn đoán u/ng t/hư đi, rồi nói ra một câu danh ngôn chấn động:
"Anh ấy không biết, tôi sắp ch*t rồi."
"Tôi muốn tặng anh ấy một món quà lớn, đó chính là cái ch*t của tôi."
"Đến lúc đó, anh ấy nhất định sẽ đ/au đớn khôn cùng."
"Đây chính là sự trừng ph/ạt của tôi dành cho anh ấy."
Sau đó, tôi lặng lẽ ch*t đi.
Sau khi ch*t, linh h/ồn tôi đi theo Chu Gia Nhất.
Ban đầu, Chu Gia Nhất quả thực vì cái ch*t của tôi mà vô cùng hối h/ận, nhưng chưa đầy hai tháng sau, anh ta đã kết hôn với người tâm h/ồn đồng điệu bên ngoài.
Anh ta dùng di sản của tôi để cưới vợ, sinh con, thậm chí còn sống trong chính căn nhà tân hôn của chúng tôi.
Sau đó, sự nghiệp của anh ta thăng hoa, vợ đẹp con ngoan, sống sung sướng hơn cả chó.
Còn tôi, mọi dấu vết tồn tại đều bị xóa sạch.
Người duy nhất đ/au lòng từ đầu đến cuối chỉ có bố mẹ tôi.
Còn cô ta, cái lò hỏa táng này, chính là nơi đã hỏa táng tôi.