Tôi xoay camera, màn hình hướng về phía anh chàng NPC đối diện. Anh ta gọi tôi là "chị gái", nắm lấy tay tôi rồi nâng niu khuôn mặt mình. Trên tay tôi, chính là chiếc nhẫn cưới của chúng tôi.
"Từ Tư, cô dám ngoại tình!"
Chu Gia Nhất gầm lên gi/ận dữ.
Tôi tắt máy cái rụp, hòa mình vào đám đông vui vẻ, từ đầu đến cuối không để Chu Gia Nhất có cơ hội nói ra việc anh ta bị u/ng t/hư. Đợi đến khi chơi chán chê gọi điện về, tôi nhận được tin anh ta đã qu/a đ/ời.
24
Nghe nói sau khi gọi điện xong anh ta không qua khỏi, chẳng kịp trăng trối gì cả.
Khi tôi đến b/ệnh viện, người ta đã đắp vải trắng lên th* th/ể, Lâm Hữu khóc lóc thảm thiết.
Tôi giả vờ rơi hai giọt nước mắt, vung tay t/át cho Lâm Hữu - kẻ đã hầu hạ anh ta mấy ngày nay - một cái đ/au điếng:
"Là cô, tất cả là tại cô! Chồng tôi ở bên tôi vẫn khỏe mạnh, vừa ở bên cô là đổ b/ệnh ngay. Có phải cô bỏ th/uốc đ/ộc không? Nếu không, sao anh ấy lại chuyển biến nhanh thế được?"
"Chắc chắn là cô bỏ đ/ộc."
"Nói mau, có phải cô là nội gián do đối thủ cạnh tranh phái đến không?"
Lâm Hữu ngơ ngác: "Cô đi/ên rồi à? Chẳng phải chính cô gọi điện bảo tôi đến sao?"
Đúng lúc đó, bố mẹ Chu Gia Nhất cũng chạy đến, vừa nghe thấy Lâm Hữu bỏ th/uốc đ/ộc, họ lập tức lao vào đá/nh nhau với cô ta.
Bà mẹ vừa đá/nh vừa ch/ửi: "Tao đã sớm thấy con hồ ly tinh mày không vừa mắt rồi, ngày nào cũng quấn lấy con trai tao đòi cái này cái nọ, nó không ly hôn là mày dọa gi*t nó. Giờ thì hay rồi, nó bị mày hại thành ra thế này đây."
Hóa ra, bố mẹ anh ta cũng biết.
Chỉ có tôi là không biết gì cả.
Lâm Hữu ôm bụng né tránh, nhưng thân hình nặng nề khiến cô ta ăn trọn mấy cú đò/n, tức đến mức động th/ai tại chỗ, kêu oai oái rồi nhập viện dưỡng th/ai luôn.
Cô ta cẩn thận lắm, cái bụng bảy tháng rồi, nếu sinh non thì chưa chắc đã sống được.
Còn tôi, tranh thủ lúc họ đá/nh nhau, tôi sắp xếp hỏa táng luôn.
Táng Linh làm việc rất hiệu quả, hỏa táng xong xuôi đâu đấy, đựng trong chiếc hũ cốt vuông vắn, thủ tục đầy đủ, chẳng bắt bẻ được chỗ nào.
Đợi họ đá/nh nhau xong, quay đầu lại thì con trai mất tiêu, trên giường b/ệnh chỉ còn lại một hũ cốt, bên trên dán ảnh đen trắng của Chu Gia Nhất.
Hai ông bà già không hiểu nổi.
Đứa con trai to đùng của họ, sao nói thành hũ là thành hũ được.
Nhưng những thứ đó không quan trọng, quan trọng là những chuyện về sau.
25
Ngày Chu Gia Nhất hạ táng, bố mẹ chồng ôm hũ cốt khóc lóc thảm thiết, còn tôi thì không rơi lấy một giọt nước mắt.
Khóc chán chê, mẹ chồng lau nước mắt, bảo tôi:
"Đứa bé trong bụng Lâm Hữu dù sao cũng là m/áu mủ nhà họ Chu, nếu Gia Nhất không còn, con nuôi đứa bé đó đi, sau này để nó dưỡng già cho con."
"Cho Lâm Hữu ít tiền đuổi nó đi là được."
Tôi tức đến bật cười: "Dựa vào cái gì? Đứa bé đó là giống của Chu Gia Nhất, chứ có phải của tôi đâu, tôi đâu có nghĩa vụ nuôi nó."
"Tôi đi/ên rồi mới đi nuôi một đứa con hoang."
Bà mẹ chồng không vui:
"Đừng tưởng tao già mà không biết luật, tài sản của con trai tao, tao và ông già này, cùng với đứa bé đều có quyền thừa kế."
"Con nuôi đứa bé này, tài sản của nó chúng ta sẽ cho con. Con suy nghĩ cho kỹ đi."
Tôi vứt mấy bản hợp đồng và báo cáo tài chính từ trong túi ra, cười lạnh:
"Nhìn kỹ đi, công ty của con trai bà từ lâu đã lỗ vốn, giờ là một cái hố không đáy. Muốn thừa kế thì được thôi, các người tiện thể thừa kế luôn cả đống n/ợ đó đi."
Quan trọng hơn, trong tay tôi còn có mấy bản thỏa thuận hôn nhân và di chúc đã được công chứng.
Đó là những thứ anh ta viết để lấy lòng tôi hồi chúng tôi còn mặn nồng nhất.
Thỏa thuận quy định: Nếu Chu Gia Nhất ngoại tình hoặc qu/a đ/ời, dù là tài sản trước hay sau hôn nhân, tất cả đều thuộc về tôi.
Cho nên, việc Chu Gia Nhất quay về đối xử tốt với tôi khác hẳn ngày thường, không hề là hối lỗi chân thành, cũng không phải muốn bù đắp, mà là không muốn tay trắng ra đi.
Thấy chưa, đàn ông là vậy đó.
Đến cả khóc, cũng đầy mục đích.
26
Tôi và bố mẹ chồng chia tay trong không vui.
Đợi khi không có người, Táng Linh xuất hiện, cô ta chậc lưỡi kinh ngạc:
"Không ngờ đấy, không ngờ đấy, một kẻ n/ão yêu đương như cô lại có thể làm đến bước này. Uổng công lúc đầu tôi tưởng cô là kiểu vợ hiền không thể c/ứu vãn."
"Mà này, lúc cô ký, sao không ký luôn bản phụ lục? Chu Gia Nhất bị th/iêu rồi, đứa con riêng cũng biến thành tro bụi, chẳng phải tốt hơn bây giờ sao?"
Con người rồi cũng phải lớn lên thôi.
Tôi mà á/c lên, đến chính mình còn thấy sợ.
Còn về đứa bé của Lâm Hữu, tôi đã có kế hoạch riêng.
"Kế hoạch gì?" Táng Linh tò mò hỏi.
Tôi soi gương mỉm cười, người trong gương ngày càng không giống tôi nữa: "Cô không thấy để họ n/ợ nần chồng chất, lại còn nuôi thêm một con thú nuốt vàng, đó mới là sự trả th/ù ngọt ngào nhất sao?"
"Cô không sợ đứa bé đó tranh giành tài sản với cô à?"
"Chu Gia Nhất ch*t rồi, lập tức tống đi hỏa táng."
"Đến lúc đó, ai chứng minh được đứa bé này là con của Chu Gia Nhất?"
Dù lúc mang th/ai có thể xét nghiệm, nhưng phải chọc ối, rất rủi ro.
Hơn nữa, hai người họ cũng chưa từng nghĩ đến việc đó.
Giờ đây, Lâm Hữu nói đó là con anh ta, bằng chứng đâu?
Tất nhiên, cô ta có thể lén lấy mô da của anh ta để xét nghiệm.
"Tôi nhớ trong hợp đồng có quy định. Chỉ cần người ch*t, mọi dấu vết tồn tại và mô da của anh ta đều sẽ biến mất, đúng không?"
"Đúng vậy. Hàng do Táng Linh sản xuất, đảm bảo ch/áy sạch sành sanh, không để lại hậu họa gì."
"Cô nói xem, đến lúc Lâm Hữu sinh con, kết quả những mẫu tóc và m/áu cô ta cất giữ đều mất sạch, không cách nào chứng minh đó là con Chu Gia Nhất, chẳng phải rất nực cười sao?"
27
Sau đám tang Chu Gia Nhất, bố mẹ chồng và Lâm Hữu làm lo/ạn đòi chia tài sản.
Theo giấy công chứng, tài sản sau khi Chu Gia Nhất ch*t đều thuộc về tôi. Thẩm phán xét trên khía cạnh đạo đức, chia cho bố mẹ chồng một chút tiền nhỏ.
Còn Lâm Hữu, thế là hết.
Cô ta gào khóc đòi quyền lợi cho đứa bé, cho rằng nó cũng có phần.
Nhưng đợi đến khi sinh con, mở hộp bảo quản tóc của Chu Gia Nhất ra, cô ta ch*t lặng, bên trong ngoài chút tro bụi thì chẳng còn gì cả.
Xét nghiệm ADN hoàn toàn không thể thực hiện.
Chẳng ai chứng minh được đó là con của Chu Gia Nhất.
Còn tôi, tôi gọi một cuộc điện thoại cho bố mẹ chồng:
"Hai người có biết tại sao bao nhiêu năm nay chúng con không sinh con không?"
"Vì con trai hai người bị vô sinh."
Đúng vậy, tôi chính là đ/ộc á/c như thế, tôi chỉ muốn bóp méo sự thật.
Hai ông bà già vừa nghi ngờ, liền vứt bỏ đứa bé đó.
Sau này, Lâm Hữu một mình nuôi con, bị hànhz hạz đến mức tàn tạ, già đi hơn chục tuổi trong chớp mắt.
28
Công ty không có người thừa kế, ai cũng biết là cái hố không đáy, đành vứt lại cho tôi.
Tôi quay đầu b/án luôn công ty cho đối thủ cạnh tranh sát vách, lại ki/ếm được một khoản tiền lớn.
Tôi cầm số tiền đó, vui vẻ bắt đầu hành trình tình yêu mới của mình.
Táng Linh nói, cô ta cần KPI, bảo tôi cố gắng giúp cô ta hỏa táng thêm vài gã tra nam, đến lúc đó cô ta sẽ cho tôi ưu đãi đặc biệt, giúp tôi giàu sang xinh đẹp, trẻ mãi không già.
Tôi nghe xong, ôi chao, đúng là mê thật.
Sau đó, một mình tôi kéo cho cô ta 18 cái KPI, cũng thừa kế 18 phần di sản, giàu có nhất thiên hạ.
Đã bảo rồi, tôi là n/ão yêu đương, mà n/ão yêu đương thì dễ gặp tra nam.
Tôi vừa tiêu xài di sản của nhiều đời chồng, vừa tiếp tục đ/au lòng tìm ki/ếm tình yêu mới.
Cuộc đời này, sao mà cô đơn quá đi thôi.