Bùi Độ từng là thiếu gia giàu có phong lưu nhất thành phố A, thay 28 người bạn gái trong vòng ba tháng.
Thế mà gã lãng tử ấy lại đổ gục trước tôi.
Bốn năm yêu nhau, ba năm kết hôn, gã thu lại hết thảy sự ngỗ ngược, cưng chiều và yêu thương tôi.
Thế nhưng ngày hôm đó, tôi nhìn thấy Bùi Độ – người đáng lẽ phải đang đi công tác xa.
Gã âu yếm bế bổng một cậu bé chừng hai ba tuổi lên cao, rồi cười nhìn về phía người phụ nữ mặc váy trắng bên cạnh.
“Tiểu Thanh à, có nhớ chồng không?”
01
“Cô Tống, Bùi tiên sinh nhà cô lại đến phát cẩu lương rồi.”
Giữa những lời trêu chọc của đồng nghiệp, Bùi Độ bước xuống xe, mắt mày cong cong, hôn lên má tôi.
“Nam Kiều, có nhớ anh không?”
Trong tiệm trang sức.
Nhân viên đeo găng tay trắng, cẩn thận mở hộp trang sức ra để cho tôi xem một sợi dây chuyền.
Viên hồng ngọc trên mặt dây chuyền đỏ thẫm như thể đang chuyển động.
Nhân viên nói: “Cô Tống, đây là chiếc vòng Bùi tiên sinh đích thân tham gia thiết kế, mất nửa năm mới hoàn thành. Bùi tiên sinh đặt tên cho sợi dây chuyền này là Chu Sa Nốt.”
Chu Sa Nốt.
Ba chữ ấy khiến tim tôi thắt lại.
Bùi Độ đeo dây chuyền cho tôi.
Tôi ngước mắt nhìn, ánh mắt Bùi Độ trong gương nhìn tôi đầy nóng bỏng và si mê.
Anh hôn nhẹ lên tóc tôi rồi nói: “Nam Kiều, em chính là nốt chu sa trong tim anh.”
Bữa tối cũng được chọn tại nhà hàng tôi thích nhất.
Trong bữa ăn, Bùi Độ đích thị là người chồng mẫu mực 24/7.
Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên Bùi Độ đưa tôi đi gặp bạn bè.
Đám công tử bột đó nhìn thấy Bùi Độ đến cả rót nước cũng không để tôi tự làm thì ngã ngửa.
Họ thi nhau trêu chọc: “Bùi Độ lần này là đổ thật rồi.”
Trên bàn ăn có món tráng miệng, anh cầm bát lên nếm thử rồi cau mày.
“Nhạt quá, Nam Kiều thích ăn ngọt, làm lại đi.”
“Thôi bỏ đi, thêm chút đường là được mà.”
“Sao thế được, Nam Kiều của chúng ta cái gì cũng phải là tốt nhất, tuyệt đối không được xuề xòa.”
Trước kia khi theo đuổi tôi, Bùi Độ cũng từng nói những lời như vậy.
Anh cưỡi mô tô chặn tôi ở cửa nhà hàng, cười đầy kiêu ngạo.
“Thành phố A này còn có người đàn ông nào đẹp trai hơn anh không? Nam Kiều, em đã chọn thì phải chọn người tốt nhất.”
Ai cũng nói Bùi Độ yêu tôi đến tận xươ/ng tủy.
Tôi cũng từng nghĩ như vậy, nếu như tôi không tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó.
Bùi Độ, người phụ nữ váy trắng, và cậu bé có khuôn mặt giống hệt Bùi Độ như đúc từ một khuôn.
Anh cười bế bổng cậu bé lên, rồi lại âu yếm nắm lấy tay người phụ nữ váy trắng.
Một gia đình ba người hạnh phúc biết bao.
Vậy tôi là gì đây, Bùi Độ?
02
Khi Bùi Độ theo đuổi tôi, trận thế rất lớn.
999 đóa hồng vận chuyển bằng đường hàng không, nhẫn kim cương to hơn cả trứng bồ câu, v.v., đều chẳng là gì cả.
Thực ra tôi không hề bị lay động, tôi nghĩ mình chẳng qua chỉ là mục tiêu săn đuổi tiếp theo của Bùi Độ.
Nhưng Bùi Độ không bỏ cuộc, tôi không thích anh ném tiền, anh liền đổi cách thức tấn công.
Ngày nào anh cũng đợi ở chỗ tôi làm thêm để đón tôi tan làm.
Tôi không chịu lên xe, anh liền đi theo phía sau cho đến khi tôi về đến nhà.
Thiếu gia mười ngón tay chưa từng nhúng nước lại học nấu ăn rồi mang đến cho tôi.
Những ngón tay dán băng cá nhân chìa ra trước mặt tôi, đôi mắt đào hoa rũ xuống đầy tủi thân, trông có vài phần giống chú cún nhỏ.
Anh làm cho tôi tất cả những việc trước đây chưa từng làm. Bạn bè của Bùi Độ từ chỗ cười nhạo, xem vị thiếu gia này kiên trì được bao lâu mà không đổi mục tiêu.
Nhưng sau đó họ lại ngã ngửa, thi nhau cảm thán liệu vị Bùi thiếu gia này có phải đã thay tính đổi nết rồi không.
Chỉ có tôi giữ khư khư một trái tim, không chịu trao đi.
Sau đó, tôi tham gia một chuyến dạy học tình nguyện kéo dài một tháng.
Khi sắp kết thúc thì gặp phải trận động đất.
Và tôi không ngờ mình lại nhìn thấy Bùi Độ ở đó.
Kiểu tóc được chăm chút kỹ lưỡng của anh bị mưa làm ướt bết dính vào mặt, quần áo trên người toàn là bùn đất, cứ thấy ai là anh lại hỏi dồn dập: “Anh có thấy Tống Nam Kiều không?”
Cho đến khi anh như nhìn thấy gì đó, bỗng nhiên đi/ên cuồ/ng bới móc trên những ngôi nhà đổ nát và đống gạch vụn.
Tôi hét lớn tên Bùi Độ, cả người anh cứng đờ, nhìn qua với vẻ không thể tin nổi, rồi hốc mắt lập tức đỏ hoe.
Anh gần như lảo đảo đứng dậy chạy về phía tôi, ôm ch/ặt tôi vào lòng.
Giọng nói tủi thân, lại mang theo sự nhẹ nhõm của việc tìm lại được thứ đã mất: “Tống Nam Kiều, anh tưởng em ch*t rồi!”
Ngay cả Bùi Độ cũng tưởng rằng tôi bị lay động bởi mười ngón tay đẫm m/áu của anh.
Nhưng tôi bị lay động bởi vệt đỏ nơi đuôi mắt Bùi Độ.
Hóa ra trên thế giới này có một người từ tận đáy lòng sẽ khóc vì sự ra đi của tôi.
Tôi tưởng mình cuối cùng đã tìm được người lương thiện, từ nay về sau vui vẻ không lo âu.
Vậy mà chỉ vỏn vẹn bảy năm, người đàn ông từng khóc trước mặt mọi người vì tưởng tôi đã ch*t, nay lại nói với người phụ nữ khác:
“Bảy năm rồi, yêu đến mấy cũng chán thôi.”
Hóa ra nốt chu sa nhìn lâu cũng sẽ biến thành m/áu muỗi mà thôi.
03
Sau khi ăn tối xong, Bùi Độ cùng tôi về biệt thự của nhà họ Bùi.
Biệt thự rộng lớn chỉ có hai chúng tôi, mẹ Bùi chê gia thế tôi bình thường nên luôn bắt bẻ tôi đủ điều.
Ba năm trước chúng tôi kết hôn, Bùi Độ liền nhân tiện dọn ra ngoài.
Thời tiết mùa hè ở thành phố A thay đổi thất thường, ban ngày nắng rực rỡ, tối đến lại bất ngờ sấm chớp đùng đoàng, nhìn là biết sắp mưa.
Nhưng Bùi Độ lại nói anh phải ra ngoài giải quyết chút việc.
“Thằng nhóc Khương Chu lại uống say ở quán bar rồi, tôi đi đón nó.”
Tôi khẽ nói: “Sắp mưa giông rồi, để người khác đi đón được không?”
Bùi Độ thở dài bất lực: “Nam Kiều ngoan, mấy năm tôi còn lêu lổng, lần nào chẳng là Khương Chu đi dọn dẹp bãi chiến trường cho tôi, giờ tôi không thể mặc kệ nó được.”
Anh ôm tôi vào lòng, vừa hôn vừa dỗ dành tôi, nhưng tôi lại nhìn thấy tia sốt sắng trong đáy mắt anh.
Tôi hỏi lại lần nữa: “Không đi được không? Ở nhà với em, anh biết mà, em sợ nhất là những ngày mưa giông.”
Bùi Độ do dự một lúc rồi vẫn chậm rãi buông tôi ra.
Đùng một tiếng, mưa trút xuống như thác đổ.
Tôi đứng bên cửa sổ sát đất nhìn chiếc xe của Bùi Độ xa dần.
Tôi lấy điện thoại ra, nhìn chấm nhỏ trên đó di chuyển chậm rãi, cuối cùng dừng lại ở vị trí b/ệnh viện.
04
Định vị này là tôi cài vào sau lần tận mắt chứng kiến Bùi Độ ngoại tình.