Tôi mỉm cười.
Rất tốt, tôi rất thích tính cách này.
Khi đi tới nơi, Đỗ Siêu thậm chí còn tung một cú đ/ấm từ phía sau đá/nh gục Lưu Xuân Siêu, động tác dứt khoát, không chút chậm trễ.
"Ai là người phụ trách bộ phận hành chính? Lần sau gặp phải chuyện này thì trực tiếp báo cảnh sát, đừng làm phiền chủ tịch."
"Vâng, thưa Đỗ tổng."
Lưu Thi Tình thấy người em trai của mình nằm vật ra đó một cách thảm hại, mắt trợn trừng kinh ngạc.
"Anh là ai, anh có biết người anh vừa đá/nh là ai không!"
"Đỗ quản lý, đây là giám đốc tài chính của công ty, Lưu Thi Tình."
Tôi nhắc nhở Đỗ Siêu.
Đỗ Siêu gật đầu cung kính với tôi, rồi ra lệnh cho bộ phận hành chính nhân sự.
"Trích xuất và lưu lại toàn bộ video về sự việc hôm nay, việc cần báo cảnh sát thì báo, cần đòi bồi thường thì cứ đòi."
"Ngoài ra, nhanh chóng tuyển một giám đốc tài chính mới."
"Còn về cô ta, hành vi đã có dấu hiệu vi phạm pháp luật, chúng ta có quyền sa thải, tuyệt đối không cho phép cô ta chạm vào bất kỳ tài liệu nào của bộ phận tài chính nữa! Tôi sẽ tiến hành điều tra."
"Đã rõ, thưa Đỗ tổng."
Lưu Thi Tình nghe tin mình bị sa thải, lập tức giở trò khóc lóc ăn vạ.
"Anh dựa vào đâu mà sa thải tôi, tôi là tình nhân của Lương Quốc Cường, trong bụng tôi đang mang cốt nhục của ông ấy!"
"Lương Quốc Cường là chủ tịch tiền nhiệm, chủ tịch hiện tại là Lương Đông Sinh. Tôi không quan tâm trong bụng cô là con của ai, vi phạm pháp luật, vi phạm quy định công ty thì phải chịu trách nhiệm tương ứng!"
Thế là ngay ngày đầu tiên nhậm chức, Đỗ Siêu đã "xử đẹp" trưởng phòng bảo vệ và giám đốc tài chính, thành công lập uy.
Lưu Thi Tình và Lưu Xuân Siêu cũng lần thứ hai "vào cung", bị cảnh sát đưa đi.
Thậm chí vì tội phá hoại tài sản công và tư, họ còn bị công ty đòi bồi thường 50.000 tệ.
08
Tôi và mẹ cực kỳ hài lòng với vị tổng giám đốc mới này.
Sau này thì vẫn phải đề phòng, nhưng quyền hạn và sự tin tưởng cần cho thì tôi cũng sẽ không c/ắt xén.
Như vậy, chuyện công ty tôi không cần phải quá bận tâm nữa.
Tuy nhiên, tôi hiểu rất rõ gia đình Lưu Thi Tình sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
Dù sao đó cũng là khối di sản hàng trăm triệu tệ!
Tính toán kỹ thì mối đe dọa từ Lưu Thi Tình và bố mẹ ả không quá lớn, tôi cảm thấy tương lai cùng lắm chỉ là chuyện kiện tụng.
Lưu Xuân Siêu thì khác, đó là một tên l/ưu ma/nh điển hình, trong xã hội có không ít bạn bè x/ấu.
Ngay ở đồn cảnh sát mà hắn còn dám đe dọa tôi, tôi không dám chắc có ngày hắn sẽ "chó cùng rứt giậu", gây nguy hiểm đến tính mạng của chúng tôi.
Vì vậy, tôi quyết định chủ động tấn công!
Tôi tìm một người bạn học đáng tin cậy, dò hỏi kỹ lưỡng về quá khứ của Lưu Xuân Siêu.
Đúng như tôi dự đoán, hiện tại gã này là kẻ thất nghiệp, chuyên đi lang thang ngoài xã hội.
Thường ngày chỉ tụ tập ở các quán bar và tiệm game.
Hắn đã nhận một đại ca, gọi là Báo Tử Đầu.
Tôi lại tìm người liên hệ với Báo Tử Đầu này, hẹn gặp tại một quán cà phê.
Sau khi tôi đến, Báo Tử Đầu lập tức cười đứng dậy chào đón: "Có phải là Lương tổng không ạ? Chào anh, chào anh!"
"Chào anh, có chuyện gì tôi nói thẳng luôn. Dưới trướng anh có một tên đàn em không vừa mắt với tôi, còn đe dọa muốn xử tôi."
"Thằng nào? Mẹ kiếp, chán sống rồi à! Nó không biết những dự án nhỏ mà anh em chúng tôi nhận thường ngày đều là do nhà họ Lương ban cho sao!"
Tôi hơi ngạc nhiên, Báo Tử Đầu lập tức giải thích.
"Chuyện là... lúc Lương tổng cũ còn tại vị, ông ấy thường giao cho chúng tôi một số việc vận chuyển, chúng tôi theo ông ấy ki/ếm được không ít tiền, không có Lương tổng cũ thì không có chúng tôi ngày hôm nay."
"Tuy Lương tổng cũ đã mất, nhưng nhà họ Lương mãi là ân nhân của chúng tôi, Lương tổng anh cứ nói thẳng, rốt cuộc là ai chọc gi/ận anh?"
"Lưu Xuân Siêu." Tôi nói thẳng.
Không ngờ Báo Tử Đầu ngạc nhiên trợn tròn mắt.
"Lưu Xuân Siêu? Lương tổng, tôi có câu này không biết có nên nói không."
"Nói đi."
"Chị gái của Lưu Xuân Siêu chẳng phải có qu/an h/ệ với Lương tổng cũ..."
"Công việc của chúng tôi cũng là do Lương tổng cũ nể mặt hắn mà giao cho..."
"Sao hắn lại dám đụng đến anh? Tính theo vai vế thì hai người đáng lẽ phải là..."
Báo Tử Đầu nói năng ngập ngừng khiến tôi hơi không hài lòng.
"Đừng hỏi chi tiết quá, bố tôi đã qu/a đ/ời rồi, bây giờ tôi thấy Lưu Xuân Siêu rất chướng mắt."
"Trước đây nể mặt hắn nên mới giao việc cho các anh, giờ bố tôi không còn nữa, thì sau này thế nào?"
Báo Tử Đầu lập tức hiểu ra.
"Tôi hiểu rồi!"
"Anh cứ yên tâm Lương tổng, chuyện này cứ giao cho tôi!"
Thấy Báo Tử Đầu định quay lưng bỏ đi, tôi liền gọi gi/ật lại.
"Này, tôi không bảo anh dùng b/ạo l/ực để giải quyết chuyện này, dùng cái đầu đi, tôi không muốn vi phạm pháp luật."
Báo Tử Đầu lập tức hiểu ý, gật đầu lia lịa: "Anh yên tâm Lương tổng, chuyện vi phạm pháp luật chúng tôi không làm đâu."
09
Sau khi gặp Báo Tử Đầu, tôi về nhà.
Vừa đến dưới chung cư, tôi mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, phát hiện trong bụi cây có người.
Tôi vừa định phản ứng thì có bốn người từ trong bụi cây lao ra, nhắm thẳng vào tôi.
Một chọi nhiều không có phần thắng, tôi lập tức định bỏ chạy thì phía sau lại có hai người chặn đường lui.
Lưu Xuân Siêu bước ra từ đám người, ánh mắt hằn học.
"Lương Đông Sinh, mày cũng giỏi lắm đấy, có phải quên hồi cấp ba tao đã hành mày thế nào rồi không? Giờ cánh cứng rồi nhỉ!"
"Tập luyện gì đó hả? Tao xem mày còn đỡ được bao lâu với từng này người!"
"Lên cho tao!"
Sáu người từ hai phía lao về phía tôi.
Nhưng đúng lúc này, một người trong đó hét lên một tiếng "dừng tay".
Lưu Xuân Siêu không hiểu chuyện gì: "Làm cái gì! Không đá/nh nhanh kẻo bảo vệ đến bây giờ, phế nó cho tao!"
"Đại ca gọi điện tới, bảo chúng ta rút về."
"Gọi cái con khỉ! Chúng mày không biết tiền ăn chơi thường ngày là do ai cung cấp à! đá/nh cho tao!"
Lưu Xuân Siêu kích động, nhưng 5 người kia đứng im bất động, hoàn toàn không nghe lời hắn.
Chắc hẳn Báo Tử Đầu đã nói rõ tình hình rồi.
Lưu Xuân Siêu tức gi/ận đến phát đi/ên: "Chúng mày mẹ kiếp đang đợi cái gì thế!"
Người đang nghe điện thoại vẫn không tắt máy, liên tục trả lời đối phương.
Cuối cùng sau khi tắt máy, hắn quay sang nói một câu:
"Đại ca nói rồi, bắt Lưu Xuân Siêu lại!"
Vừa dứt lời, 5 người kia quay ngoắt lại, trực tiếp lao vào Lưu Xuân Siêu, kh/ống ch/ế hắn rồi tống lên xe tải nhỏ chở đi mất.
Tôi lập tức gọi điện cho Báo Tử Đầu, dặn dò tuyệt đối không được để xảy ra chuyện gì.
Để tránh mất kiểm soát, tôi còn yêu cầu hắn phải quay video toàn bộ quá trình gửi cho tôi.