Vầng trăng cũng từng lạc lối

Chương 6

04/08/2026 13:20

“Nhưng cha mẹ anh ấy không đồng ý, A Hằng lại nhu nhược, không dám chống đối cha mẹ anh ấy thì thôi, việc gì cũng nghe lời cha mẹ, một kẻ bám váy mẹ như thế, tôi gả cho anh ta thì có ích gì.”

“Tôi giờ hối h/ận lắm, lúc trước nếu không gặp anh ta thì tốt biết mấy, biết đâu tôi đã sớm trở thành phu nhân hào môn nhà người khác, đâu đến nỗi rơi vào kết cục như hôm nay.”

Cô ta vừa dứt lời, tôi kéo tấm rèm phía sau ra.

Liền nhìn thấy người đàn ông phía sau tấm rèm.

Gương mặt anh ta đã khó coi vô cùng.

14

“Khương Mộng Nghiên, cô dám lừa tôi!”

Tề Yến Hằng mặt đầy gi/ận dữ, có thể thấy rõ anh ta tức gi/ận thế nào khi biết sự thật.

Anh ta luôn tưởng rằng Khương Mộng Nghiên rất yêu mình, không phải vì thân phận thiếu gia nhà họ Tề.

Nhưng giờ đây, người phụ nữ anh ta yêu nhất lại là một kẻ l/ừa đ/ảo.

Nhắm vào thân phận của anh ta chỉ để làm phu nhân hào môn.

Còn vứt bỏ anh ta vào lúc anh ta cần nhất, sao anh ta có thể không gi/ận.

Khương Mộng Nghiên hoàn toàn hoảng lo/ạn, cô ta không ngờ Tề Yến Hằng lại ở đây.

Lúc nãy Tề Yến Hằng đến b/ệnh viện thay th/uốc, nghe nói tôi có đi làm nên đến văn phòng tìm tôi.

Khi nghe thấy Khương Mộng Nghiên đến, anh ta vội vàng trốn sau tấm rèm vì không muốn cô ta thấy mình đến tìm tôi.

Nào ngờ lại trùng hợp nghe được những lời này.

Khương Mộng Nghiên sợ hãi vội vàng lùi lại.

Chỉ tay vào tôi: “Cô ta không lừa anh sao? Cô ta căn bản không yêu anh, người cô ta thích là anh trai anh - Tề Yến Xuyên. Cô ta chịu đính hôn với anh là vì hai năm trước giác mạc của Tề Yến Xuyên đã thay vào mắt anh đó.”

Tôi nhíu mày, lập tức hỏi: “Sao cô biết chuyện này?”

Cô ta đột nhiên cười một cách quái dị.

“Hôm đó tôi cũng tình cờ ở b/ệnh viện, thấy mẹ A Hằng, rồi tôi đi theo vì định chào hỏi.

“Bà ấy lại đi vào phòng b/ệnh của Tề Yến Xuyên. Lúc đó Tề Yến Xuyên gặp nạn bị thương rất nặng, khi được đưa đến b/ệnh viện, vốn dĩ không ch*t nhanh như vậy đâu.

“Là mẹ A Hằng, mẹ chồng tương lai của cô, đã tự tay rút ống thở của Tề Yến Xuyên, khiến người đàn ông đó mất mạng ngay trong ngày hôm đó.”

Tôi nghe xong sững sờ.

“Vì Yến Xuyên không phải do bà ta sinh ra? Bà ta không xót xa, còn muốn hại anh ấy.”

Mẹ của Yến Xuyên mất vì băng huyết khi sinh anh.

Ba tháng sau, cha anh đã cưới mẹ của Tề Yến Hằng.

Yến Xuyên hồi nhỏ rất đáng thương.

Đứa trẻ không mẹ, ở nhà họ Tề còn không bằng người hầu, luôn sống trong một nhà kho nhỏ.

Nhưng anh vẫn luôn lạc quan, lương thiện.

Lớn lên anh chọn làm cảnh sát, muốn giúp đỡ nhiều người hơn.

Chính vì thân phận của mình, lúc đó anh không dám qua lại với tôi.

Càng không dám cưới tôi vì sợ mình xảy ra chuyện sẽ làm lỡ dở nửa đời sau của tôi.

Hai năm trước khi đang làm nhiệm vụ, anh vì c/ứu một đứa trẻ bị bọn tội phạm bắt giữ.

Trên người bị đ/âm ba nhát d/ao, được đưa đến b/ệnh viện cấp c/ứu.

Lúc đó tôi đang thực hiện một ca phẫu thuật khác.

Khi tôi xong việc chạy đến gặp anh, anh đã nhắm mắt, không bao giờ mở ra nhìn tôi nữa.

Tề Yến Hằng bị t/ai n/ạn xe ba ngày trước, mắt bị thương m/ù lòa đang nằm viện chờ giác mạc phù hợp để phẫu thuật.

Sau đó b/ệnh viện nhận được thông báo, lúc lâm chung Yến Xuyên đã ký giấy hiến tặng th* th/ể, nguyện ý hiến giác mạc cho anh ta.

Bây giờ Khương Mộng Nghiên nói cho tôi biết, hóa ra mẹ Tề Yến Hằng vì muốn có được giác mạc của anh ấy mà đã rút ống thở sớm hơn.

Nếu không, anh ấy sẽ không mất nhanh như vậy, biết đâu còn có thể c/ứu sống.

Khương Mộng Nghiên đắc ý hỏi tôi: “Cô biết sự thật rồi, còn muốn gả cho A Hằng không?”

15

“Không! Vài ngày nữa tôi sẽ rời khỏi đây đến nơi khác.”

Ngay cả khi không biết sự thật tôi cũng không muốn gả cho anh ta, giờ biết rồi thì càng không.

Tôi đã ghi âm lại tất cả những lời Khương Mộng Nghiên vừa nói.

Tôi muốn báo án, tôi tuyệt đối không để Yến Xuyên ch*t oan uổng thế này.

Anh ấy là người tôi yêu, cũng là một anh hùng c/ứu người, anh hùng không nên có kết cục như vậy.

Tề Yến Hằng lập tức hoảng hốt, anh ta nắm lấy tay tôi.

“Nguyệt Nguyệt, em định đi đâu?”

Tôi hất tay anh ta ra: “Đến nơi tôi muốn đến.”

Hôm nay đến b/ệnh viện là để xử lý việc bàn giao công việc.

Làm xong thủ tục, hai ngày nay tôi đã dọn dẹp xong, sau này không cần thiết tôi sẽ không quay lại nữa.

Tề Yến Hằng vội vàng ngăn cản: “Không được, em không được đi đâu cả, tuần sau em phải kết hôn với anh.”

Khương Mộng Nghiên tức gi/ận m/ắng anh ta.

“Tề Yến Hằng, tôi đã mang th/ai con của anh rồi, anh còn muốn cưới cô ta, anh rốt cuộc thích tôi hay cô ta?”

Sự nghiệp của cô ta đã mất, giờ đây cô ta thực sự muốn lấy chồng.

Tôi không muốn dính líu vào chuyện tình cảm của họ nữa.

Quay người bước ra ngoài.

Tề Yến Hằng định đuổi theo tôi thì Khương Mộng Nghiên ôm ch/ặt lấy cánh tay anh ta.

Khiến anh ta tức gi/ận đẩy mạnh cô ta ra để đuổi theo tôi.

Giờ anh ta đã biết sự thật, h/ận cô ta còn không kịp, đâu còn quan tâm đến cô ta nữa.

Khương Mộng Nghiên bị đẩy lùi lại mấy bước, đứng không vững nên ngã mạnh xuống đất.

Lần này là ngã thật, hơn nữa còn là úp bụng xuống.

“A Hằng, đừng đi, bụng em đ/au quá!”

Khương Mộng Nghiên h/oảng s/ợ, cô ta ôm lấy bụng.

Phía sau quần cô ta có một mảng đỏ, vết m/áu đang dần lan rộng.

Đến khi cô ta được người ta phát hiện, đứa trẻ đã không giữ được, bị sảy th/ai.

Bác sĩ nói với cô ta rằng trước đây cô ta ph/á th/ai quá nhiều lần, lần này đã làm tổn thương tử cung.

Sau này muốn có con sẽ rất khó.

Khương Mộng Nghiên nghe xong không thể chấp nhận được, đảo mắt ngất lịm đi.

Trước đây cô ta sống buông thả, có con với đàn ông là đi phá.

Lần này thực sự muốn có con thì lại không giữ được.

Không biết đây có phải là quả báo hay không...

16

Hất tay Tề Yến Hằng ra, tôi đến đồn cảnh sát báo án với tư cách là bạn gái của Yến Xuyên.

Có ghi âm, còn có Tô Mẫn giúp tôi tìm được b/ệnh án của Yến Xuyên lúc đó.

Cảnh sát nhanh chóng lập án, đến nhà họ Tề bắt mẹ của Tề Yến Hằng.

Cảnh tượng mẹ Tề Yến Hằng bị bắt đi đã được người ta quay lại đăng lên mạng.

Tin tức lan truyền, cổ phiếu nhà họ Tề rớt sàn ngay trong ngày.

Tề Yến Hằng chạy đến nhà tôi.

“Thương Nguyệt, mẹ tôi xưa nay đối xử với cô rất tốt, cô còn chưa về làm dâu mà bà ấy đã coi cô như con dâu, vậy mà giờ cô lại báo án bắt bà ấy.”

Anh ta vậy mà còn dám đến đây trách móc tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
5 An Lan Năm Tháng Chương 18
11 Alpha hỗn loạn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm