khỉ ăn thịt người

Chương 8

29/12/2025 11:42

Bà nội khẽ gật đầu.

Bữa tối nhanh chóng được dọn ra. Ăn xong, bác cả bảo nhà sắp hết củi, định lên núi nhặt ít cành khô.

Bà nội buột miệng: "Chị cả ơi, núi thì không thể..."

Ông nội trợn mắt quát ngắt lời: "Núi sao lại không đi được? Hôm qua tôi vừa kéo cả đống củi về. Chưa xuống tuyết, chuẩn bị sớm là phải. Ngày mai cả nhà lên núi giúp chị nhặt củi!"

Bác cả liếc hai vợ chồng, mặt không biểu cảm: "Khỏi lo. Các em ở đây ít ngày thôi. Mình tôi nhặt là đủ."

Nói đoạn bà bước vội ra cổng. Vừa đi khỏi, ông nội đã t/át bà nội một cái đ/á/nh bốp: "Đã bảo đừng nói linh tinh! Suýt nữa thì mày để lộ hết!".

Bà nội ấm ức: "Giờ chiều tối rồi, lỡ chị cả lên núi gặp phải con quái vật thì... thì làm sao?"

Ông nội cười khẩy: "Gặp thật à? Vậy thì tốt quá còn gì! Khỏi phải xây nhà mới. Căn nhà gạch này ở sướng phải biết."

Ông ném mình lên giường nóng, chẳng buồn cởi giày: "Mẹ kiếp, mệt ch*t đi được! Tao ngủ một lát, đứa nào làm ồn thì biết tay!"

Tim tôi đ/ập thình thịch. Ý ông nội là mong bác cả ch*t trên núi! Dù ông ít qua lại với bác, nhưng mỗi năm tôi chỉ nhận được mỗi phong bao lì xì của bác. Tôi không thể để bác bị khỉ ăn thịt một cách oan uổng!

Nghĩ đến đó, tôi quyết tâm đuổi theo. May sao bác cả chưa đi xa. Thấy tôi, bác hỏi với vẻ mặt lạnh lùng: "Cháu có việc gì?"

"Bác cả ơi, cháu..." Tôi nuốt nước bọt, thì thào: "Nhà mình sập không phải do gió. Là do khỉ ăn thịt người! Nó có thể đang ở trên núi..."

Nghe đến ba chữ "khỉ ăn thịt", mặt bác thoáng biến sắc rồi nhanh chóng bình thản: "Sao ông nội cháu không nói?"

Tôi cúi đầu, cắn môi không đáp. Bác cả nhìn tôi hồi lâu, thở dài xoa đầu tôi: "Cháu bé này bụng dạ chẳng x/ấu." Giọng bác đượm mỏi mệt và chua chát, như thấu hiểu mọi chuyện lại vừa như chế giễu điều gì.

Bác vỗ vai tôi: "Về đi cháu. Nhà bác vững lắm, chỉ cần khóa ch/ặt cửa sắt, vài hôm nữa là yên ổn."

Tôi gật đầu: "Thế còn bác?"

Bác nở nụ cười hiếm hoi: "Khỏi lo. Bác từng gặp khỉ ăn thịt rồi, biết cách tránh nó."

Nói rồi bác lại xoa đầu tôi, vẫy tay chào rồi hướng về phía đầu làng.

***

Tối hôm đó yên ắng lạ thường. Khỉ quái không tìm đến. Nhưng tiếng ngáy của ông nội như sấm khiến tôi thao thức cả đêm.

Sáng hôm sau ăn điểm tâm xong, vẫn chưa thấy bác cả về. Tôi và bà nội đều lo, riêng ông nội nhếch mép cười: "Cả đêm không về, không biết chị cả còn về nổi không nhỉ?"

Bà nội thở dài định nói gì đó nhưng lại thôi. Ông nội trừng mắt, rút từ trong áo hai tờ tiền đ/ập xuống bàn: "Suốt ngày thở dài thở ngắn! Đi mượn xe cải tiến, sang nhà Trương Lão Tam m/ua mười cân thịt heo, hai con gà, mười cân rư/ợu vàng với ít đồ nhắm về!"

Bà nội cầm tiền ngơ ngác: "M/ua nhiều đồ nhậu thế làm gì?"

Ông nội liếc bà: "Bảo m/ua thì đi nhanh lên! Lắm mồm!"

Rồi ông hất hàm bảo tôi: "Con bé kia đi nấu một nồi cơm thật to. Nhớ nấu đầy nồi, đừng để thiếu. Rồi đun thêm nước sôi."

Tôi vâng dạ. Bà nội khẽ hỏi: "Nhà mình định đãi ai ở nhà chị cả à?"

Ông nội cười bí hiểm: "Tối nay biết liền."

Hai ông bà lần lượt ra khỏi nhà. Tôi một mình vào bếp nhóm lửa nấu cơm.

Không lâu sau, ông nội dẫn về một lũ thanh niên làng chơi lêu lổng trong xóm. Ông mời họ vào nhà ngồi, sai tôi rót nước.

Trong lúc tôi pha trà, ông nội đã bày gói vải dài trên bàn. Lũ thanh niên mắt sáng rỡ: "Bác có món này thì khỉ với gấu cũng thành rau răm!"

Ông nội phẩy tay: "Đừng kh/inh thường con quái vật. Gấu chưa chắc đã khỏe bằng nó."

Một thanh niên khác hỏi: "Nó to thật à? Da nó đáng giá bao nhiêu?"

Ông nội cười: "Nói thế này nhé. B/án da thú cả đời, nào da khỉ, da gấu, da cáo, da sói bác đều từng qua tay. Chưa thấy tấm da nào to như của nó. Tấm da đắt nhất bác từng thấy còn nhỏ hơn nhiều mà đã được chừng này."

Ông giơ năm ngón tay lắc lư trước mặt đám thanh niên, mắt lấp lánh vẻ đắc ý.

Một thanh niên tròn mắt: "Năm nghìn? Vậy là phát tài rồi! Xây được ba gian nhà gạch, cưới vợ dễ như trở bàn tay!"

Cả đám cười ồ. Ông nội khẽ cười khẩy: "Năm nghìn? Các cháu trẻ quá, không biết dân thành phố rủng rỉnh cỡ nào."

Ông hạ giọng thầm thì: "Riêng tấm da này, b/án đi đủ m/ua nhà phố, còn dư đậu đũa."

Cả đám nín thở. Một thanh niên nói: "Vậy thì phát tài rồi bác ơi! Cháu không đòi nhiều, chỉ xin chút ít đủ xây nhà cưới vợ là mãn nguyện."

Ông nội nghe vậy nheo mắt, nụ cười gượng gạo. Vẻ mặt ấy thường là khi ông không vui. Ông vốn giữ tiền ch/ặt như nem, chỉ đưa bà nội khi cần xài, đương nhiên gh/ét kẻ khác chia phần.

Đúng lúc ấy, bà nội đẩy xe đồ nhậu về. Thấy cảnh tượng trong nhà, bà nhíu mày. Nhưng đám thanh niên "bác gái" gọi rối rít khiến bà đành gượng cười gật đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
4 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0