Thiếp bước ra sân, Bùi Thiếu Huyên phản tay khóa cửa lại.
Thú thật, ở thành Ung, những cô nương ngưỡng m/ộ hắn chẳng hề ít, thân phận địa vị đều thuộc hàng xuất sắc.
Lại thêm họ đều là những tiểu thư khuê các tính tình nhu mì, chắc chắn sẽ chẳng gây ra sóng gió gì.
"Thiếp thấy trong thành có mấy vị tiểu thư rất tốt, hay là thiếp bàn với nương rồi tuyển nạp về cho chàng nhé?"
Hắn chẳng nói chẳng rằng, hồi lâu sau mới cười lạnh một tiếng, bế bổng thiếp vào trong phòng: "Xem ra đêm qua vi phu vẫn còn thương hương tiếc ngọc, mới khiến phu nhân còn dư sức lực mà thốt ra những lời ấy."
Thiếp lập tức hối h/ận.
"Đợi đã! Thiếp nói bậy đấy, chàng đừng bận tâm."
Hắn cởi y phục, để lộ lồng ng/ực săn chắc, chẳng cho thiếp một cơ hội nào: "Đã muộn rồi."
!!
Người này thật quá đỗi th/ô b/ạo!
Hắn khí huyết phương cương, lại thêm thân thể tráng kiện, thiếp quả thực không chịu nổi, nên mới nghĩ đến chuyện tuyển thêm vài người thiếp thất cho hắn.
Nào ngờ hắn lại nổi gi/ận.
Như con trâu già, hắn cúi đầu cần mẫn cày cấy, nửa lời cũng chẳng nói với thiếp.
Sau khi xong việc, phó tướng trong doanh trại tìm đến, nói rằng phía sau núi phát hiện dấu vết địch quân.
Hắn mặc y phục vào, nghiêng đầu nhìn thiếp: "Chuyện nạp thiếp từ nay không được nhắc lại nữa."
Thiếp cuộn mình trong chăn, lệ nhòa đôi mắt gật đầu.
Hắn giãn mày khẽ cười, cúi xuống hôn lên trán thiếp rồi rời đi.
Chuyến đi ấy kéo dài gần nửa tháng.
Thiếp sợ hắn ở quân doanh ăn uống không tốt, ngày nào cũng chuẩn bị cơm canh mang đến.
Hôm ấy thiếp vẫn đang nấu canh, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng gõ cửa.
Thiếp bước chân nhẹ nhàng chạy ra mở cửa, định bụng sẽ bảo cái mũi hắn thật thính, mới đấy mà đã ngửi thấy mùi rồi.
Thế nhưng, cửa mở ra lại là một nam tử trẻ tuổi vận y bào màu xanh vân sam.
Chưa kịp để thiếp lên tiếng, hắn đã vung tay ch/ém một nhát vào gáy thiếp, thiếp liền mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại, tay chân đều bị trói ch/ặt, bên cạnh thiếp là Lục Sính Đình cũng đang bị trói.
"Ả ta chính là phu nhân của Bùi Thiếu Huyên, các người đã bắt được ả rồi, thì mau thả ta ra đi."
Thiếp ngước mắt nhìn, trước mặt là hai kẻ đang ngồi.
Kẻ ngồi phía trước là nam tử kia, đầu đội ngọc quan, phong thái cao nhã.
Phía sau là một gã râu quai nón, hắn trừng mắt hung dữ nhìn Lục Sính Đình: "Ngươi c/âm miệng cho lão tử, còn nói nhảm nữa, ta c/ắt lưỡi ngươi bây giờ!"
Lục Sính Đình cắn ch/ặt môi dưới, nhìn về phía thiếp.
Thiếp chẳng buồn đoái hoài đến ả, cúi mắt nhìn hai con thỏ đã ch*t cứng trên mặt đất.
Một lúc sau, thiếp ngẩng đầu, nhìn thẳng vào nam tử kia: "Tay nghề của thiếp rất khá, có thể nướng thỏ cho các người."
Hắn chưa kịp nói gì, Lục Sính Đình lại nhảy dựng lên.
"Ả ta từ nhỏ đã vào bếp, trù nghệ quả thực không tệ, cứ để ả nướng cá nướng thỏ cho chúng ta ăn đi."
"Keng——" một tiếng, gã râu quai nón rút ki/ếm chĩa thẳng vào Lục Sính Đình, khiến ả sợ hãi mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
"Ta... ta không nói nữa."
Gã râu quai nón hừ lạnh một tiếng, cầm ki/ếm ch/ém đ/ứt dây trói trên người thiếp.
Thiếp tự giác tiến lên xử lý thỏ.
Nam tử kia bước tới, đưa cho thiếp một con d/ao găm.
Thiếp nhìn thấy trên đầu ngón tay hắn có vết chai mỏng, dường như là người tập võ.
Gã râu quai nón ra ngoài hang ôm vài hòn đ/á về, dựng một cái bếp lò đơn giản.
Thiếp tùy ý gác thỏ lên lửa nướng.
Gã râu quai nón nhìn sang: "Đây là cái gọi là tay nghề rất khá của ngươi sao?"
"Không có gia vị, chỉ có thể ăn tạm như vậy thôi."
Nướng được một lúc, hai kẻ ấy liền vây quanh lại.
Khi thỏ đã chín, thiếp lui sang một bên, thì nam tử kia lại x/é một cái đùi thỏ đưa đến trước mặt thiếp.
Thiếp đưa tay nhận lấy, hắn lại quay về bên đống lửa, tán gẫu với gã râu quai nón.
Lục Sính Đình thấy vậy lại bắt đầu lên cơn: "Lục Nguyên Hoa, mang lại đây cho ta ăn."
Nam tử kia và gã râu quai nón nhìn về phía này.
Thiếp cười lạnh một tiếng, ngay trước mặt Lục Sính Đình, ba miếng đã ăn sạch cái đùi thỏ.
Sau đó, thiếp quệt chỗ dầu mỡ trên tay lên vạt váy của ả.
Lục Sính Đình phát đi/ên, miệng gào thét đòi gi*t thiếp.
Đột nhiên, một con d/ao găm bay vút ra, cắm phập xuống ngay phía trên đầu Lục Sính Đình ba tấc.
Nam tử kia đôi mắt khóa ch/ặt lấy ả, trông còn đ/áng s/ợ hơn cả gã râu quai nón.
Lục Sính Đình không dám hó hé thêm lời nào.
Sau khi nghỉ ngơi chốc lát, gã râu quai nón trói tay thiếp lại.
Hai kẻ đó bỏ mặc Lục Sính Đình, dẫn thiếp ra khỏi hang.
Họ cứ cắm cúi đi mãi, chẳng biết là muốn đưa thiếp đi đâu.
Thế nhưng, khi nhìn thấy ngôi m/ộ trước mắt, lòng thiếp run lên bần bật.
Đây là... m/ộ của tiểu thư nhà họ Trình.
Nam tử kia đứng lặng trước m/ộ.
Thiếp bước lên trước, khẽ nói: "Chắc hẳn chàng cũng đ/au xót cho cái ch*t của tiểu thư nhà họ Trình lắm phải không?"
Hắn không đáp.
Thiếp lầm rầm kể tiếp:
"Tiểu thư nhà họ Trình và công tử nhà họ Trần là đôi lứa xứng đôi, tình cảm gắn bó từ nhỏ, là cặp đôi ai ai ở thành Ung cũng ngưỡng m/ộ.
"Trình lão phu nhân thậm chí đã chuẩn bị xong cả quần áo cho cháu nội, ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy."
"Những kẻ đó kể từ khi đến thành Ung, đ/ốt nhà gi*t người cư/ớp của không á/c nào không làm, nói là sơn tặc chẳng bằng nói là binh sĩ Tây Lương khoác áo sơn tặc, chàng nói có đúng không, Tần tướng quân?"
Tần Hoài xoay người lại, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào thiếp.
Gã râu quai nón sợ hãi rút ki/ếm định lao tới, lại bị Tần Hoài ấn xuống.
"Sao ngươi biết được?"
Năm xưa thành Vân có dị/ch bệ/nh, một lượng lớn dân tị nạn đổ về thành Ung.
Thành chủ thành Ung mở kho phát lương, ngặt nỗi nạn dân quá đông, c/ứu tế không xuể.
Sau đó, có kẻ lên núi chiếm đất làm vua, trực tiếp làm nghề gi*t người cư/ớp của.
Sau khi Bùi Thiếu Huyên trấn thủ thành Ung, đích thân dẫn binh tiễu phỉ, đã phát hiện không ít vật dụng của nước Tây Lương tại sào huyệt sơn tặc.
Mấy hôm trước, hắn cùng phó tướng giăng lưới thiên la địa võng, bắt sống được hai tên đầu sỏ sơn tặc ở sau núi. Sau một hồi thẩm vấn mới biết, năm đó chúng phụng mệnh tràn vào thành Ung, thấy thành Ung không có sơ hở liền lên núi làm sơn tặc, mục đích là để quấy nhiễu thành Ung, chờ ngày trong ứng ngoài hợp công phá thành trì.
"Chuyện đó không quan trọng, quan trọng là Tần tướng quân vốn không tán thành việc dùng những th/ủ đo/ạn hạ lưu này. Thiếp nghĩ nếu có thể, Tần tướng quân có lẽ sẽ muốn có một trận quyết đấu quang minh chính đại với phu quân của thiếp trên chiến trường hơn."
Tần Hoài, thủ tướng biên thành nước Tây Lương, xuất thân từ Tần gia, dòng họ đứng đầu trong bát đại thế gia nước Tây Lương.
Từ nhỏ đã học binh pháp cùng tổ phụ, mười ba tuổi ra trận, mười sáu tuổi dẫn binh đ/á/nh đuổi quân xâm lược.
Một người dụng binh như thần như hắn, kh/inh thường nhất chính là những mưu hèn kế bẩn này.
Những kẻ đó tuân lệnh Tam hoàng tử, mà Tam hoàng tử nước Tây Lương lại nổi tiếng là kẻ hèn hạ bỉ ổi, khiến thành Ung hai năm nay không được yên ổn.