Hiệu ứng thung lũng kỳ lạ

Chương 2

29/12/2025 12:12

“Chị nhìn em làm gì thế?”

Tôi thấy bộ dạng của chị ấy, cảm thấy hơi khó chịu.

Chị hơi nghiêng đầu, nửa cười nửa không, thốt ra một câu:

“Tại sao em lại nghĩ người đến nhà em hôm nay là chị họ thật sự?”

3

Oàng! Ngay lập tức tôi cảm thấy da đầu căng cứng!

“Chị… lại đùa nữa rồi.”

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, tưởng rằng chị ấy sẽ lại vui vẻ như lúc nãy vì đã hù được tôi.

Nhưng…

Vài giây sau, tôi nhận ra chuyện không ổn, chị họ vẫn lạnh lùng và quái dị nhìn chằm chằm vào tôi!

Điều này hoàn toàn khác với tính cách thường ngày của chị ấy!

Tôi đã không thể thốt nên lời, lúc này cơ thể tôi căng cứng, chỉ muốn bỏ chạy khỏi căn phòng.

Chị họ lúc này như bị một loài sinh vật vô danh nào đó nhập vào, hoặc giống như một bệ/nh nhân t/âm th/ần – tính cách hơn 20 năm qua của chị chỉ là giả tạo, đến giờ phút này mới thật sự lộ ra.

Bụp! Chị đứng phắt dậy, áp sát mặt vào tôi.

“Ê!”

Tôi gi/ật b/ắn người vì tình huống bất ngờ.

Khuôn mặt chị càng lúc càng gần, rồi chị bật ra tiếng cười khúc khích.

“Em trai ngốc này, lại bị chị hù nữa rồi.”

Chị quay người ngồi xuống ghế, thần sắc trở lại như trước, với vẻ mặt ranh mãnh của kẻ vừa thực hiện xong âm mưu.

“Phù…” Tôi thở dài, ném cái gối ôm về phía chị, lớn tiếng:

“Lâm Vũ! Chị có bị đi/ên không đấy!”

“Ha ha ha ha!” Chị họ thấy tôi như vậy lại càng đắc ý.

“Chị chờ đấy, ngày nào đó em cũng sẽ hù chị lại!” Tôi bất lực nói.

Chị họ cất máy tính vào ba lô, nói với tôi: “Chị vừa làm một thí nghiệm nhỏ, cũng là để trả lời câu hỏi của em.”

“Câu hỏi gì?”

“Em không hỏi chị tại sao con người lại vô cớ sợ hãi những thứ giống người sao? Chị nghĩ thí nghiệm vừa rồi có thể giải thích phần nào.”

Tôi hồi tưởng lại dáng vẻ của chị một phút trước, chợt hiểu ra: “Em hiểu rồi, ý chị là khi một người rất quen thuộc đột nhiên trở nên xa lạ và quái dị, đó cũng là một dạng của thung lũng kinh dị?”

“Chuẩn!” Chị họ búng tay một cái, “Giả sử chị là loài giống người, em không phát hiện ra điểm bất thường, nhưng lúc nãy em vẫn cảm thấy sợ hãi vì sự dị thường của chị đã tạo ra sự không x/á/c định, từ đó sinh ra nỗi sợ.”

Tôi gật đầu đồng ý, câu này đúng thật.

“Vậy câu chuyện về người vượn và loài giống người, chị đã nghĩ ra cách viết chưa?”

Chị họ đeo ba lô lên, thở dài:

“Vẫn chưa, rốt cuộc điểm yếu của loài giống người là gì, chị cần suy nghĩ kỹ.”

“Thôi được, chúc chị nghĩ ra được một điểm yếu cực kỳ ấn tượng, nhớ kể cho em nghe đầu tiên đấy.”

“Xem đã.” Chị họ phẩy tay một cái đầy phong độ, bước ra khỏi phòng.

Chốt cửa mở, chị vừa bước ra một bước, đột nhiên dừng lại, hỏi tôi bằng giọng trầm thấp:

“Lâm Ngôn, em có nhớ trong truyện của chị vừa nãy có một câu không?”

“Câu nào?”

Chị họ không quay đầu lại: “Loài giống người nói, ngay cả ông trời cũng không biết sự tồn tại của nó, vậy em nói xem, nó đến từ đâu?”

Bùm! Cánh cửa đóng sập lại.

Chẳng hiểu sao, đang giữa trưa mà toàn thân tôi lạnh run, câu nói cuối cùng của chị họ khiến tôi không dám suy nghĩ sâu xa…

4

Ba ngày sau, chuyện này vẫn ám ảnh trong đầu tôi, thậm chí mỗi đêm tôi đều rất ngại ngủ, sợ sẽ mơ thấy đám người vượn kia, và cả… loài giống người đó.

Mở điện thoại, blog viết truyện cá nhân của chị họ Lâm Vũ đã cập nhật, chính là truyện ngắn về loài giống người.

“Chẳng lẽ chị ấy đã viết ra điểm yếu của loài giống người!” Tôi hào hứng nhấp vào xem, vì thật sự rất tò mò về bí mật này.

Dưới đây là nội dung cập nhật của chị ấy:

Khi bộ lạc khác phát hiện ra người vượn thông minh đó, hắn đã đi/ên rồi, toàn thân dính đầy bùn đất, vết thương chồng chất, có vẻ như trên đường đi, hắn đã trải qua rất nhiều khổ cực.

Lúc đó, người vượn làm gì có khái niệm về đi/ên lo/ạn, thấy hắn như vậy chỉ cho là á/c q/uỷ nhập x/á/c. Họ trói hắn lại, vây quanh giữa đám đông, không ngừng cúi đầu cầu khẩn.

“Nó đã đến rồi! Đang lẫn giữa chúng ta!”

Người vượn thông minh lúc này không ngừng gào thét, lặp đi lặp lại mấy câu này.

Điều này càng khiến mọi người sợ hãi, không dám đến gần.

“Tôi nói cho các người biết, bí mật về nó!”

Nghe câu này, thủ lĩnh bộ lạc bước chậm rãi đến trước mặt hắn.

“Nó là ai? Ngươi muốn nói bí mật gì?”

Người vượn thông minh vặn vẹo cơ thể, nhảy nhót, hét lên:

“Bộ lạc chúng ta có một người, không! Nó không phải người! Mặc dù trông giống chúng ta nhưng…”

Chưa kịp nói hết, đột nhiên thủ lĩnh áp sát mặt vào, đối diện nói:

“Nhìn ta, nghĩ kỹ xem nên nói thế nào?”

“Ngươi!!!” Người vượn thông minh đột nhiên giãn đồng tử, nhìn thủ lĩnh đang áp sát, tim ngừng đ/ập.

Thời đó, ch*t một người là chuyện quá bình thường, mọi người không hiểu nguyên do, đành vứt x/á/c người vượn đó bừa bãi trong rừng.

Có lẽ, vị thủ lĩnh kia có vấn đề, hắn chính là loài giống người, đáng tiếc, cùng với cái ch*t của người vượn thông minh, chuyện này không còn ai biết đến.

Một triệu năm trước trên mặt đất, còn tồn tại rất nhiều loài vật, hôm đó, một con báo săn để đuổi bắt con mồi, vô tình chạy vào một hang động.

Đúng vậy! Chính là hang động mà loài giống người từng tá túc.

Con báo có vẻ rất tò mò về nơi này, đi lững thững dạo quanh bên trong hang.

Xin lưu ý!

Động vật sẽ tránh xa khu vực có người, vì chúng có thể đ/á/nh hơi thấy nơi con người hoạt động, nhưng con báo này không hề cảm nhận được có người ở đây.

Ở vách hang, chất đống những x/á/c con mồi trước đó, cùng vài công cụ bằng đ/á.

Con báo cảm thấy có gì đó không ổn, cái đầu không đủ thông minh của nó bắt đầu suy luận.

Đáng lẽ nơi này phải có người hoạt động, nhưng ta không thấy một ai, cũng không ngửi thấy mùi người.

Con báo không thể hiểu nổi, quyết định chiếm đoạt những con mồi này, nó vừa chuẩn bị thưởng thức thì—

Một khuôn mặt người từ đâu thò ra:

“Mày đang tìm tao?”

5

Câu chuyện đến đây dừng lại đột ngột, rõ ràng chị họ vẫn chưa viết xong, phía sau hẳn còn nhiều tình tiết, ví dụ: Khuôn mặt người trong hang động có phải là loài giống người không?

Nếu là loài giống người, thì là kẻ từng tá túc, hay là thủ lĩnh, hoặc hai họ là cùng một loài giống người?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bán Tiên Lâm Lương

Chương 8
Mẹ ta là tiên nhân, vì kiếp số đã hết, buộc phải trở về thiên giới. Trước lúc chia ly, nàng dặn đi dặn lại cha ta, tuyệt đối không được tiết lộ thân phận bán tiên của ta, bằng không hậu họa khôn lường. Hai năm sau, con gái công chúa là A Thanh mắc bệnh nan y. Cha ta tự tay mổ xẻ thịt xương ta, lấy ra tiên cốt, đưa cho kia: "Lâm Lang, A Thanh là em gái ngươi, lẽ nào ngươi nỡ lòng nhìn nó chết?" Sau này, mẹ ta mãi không trở về. Cha ta lại đem trí tuệ của ta đổi cho A Thanh. Cho đến khi nghe tin Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ mắc bệnh về mắt, hắn lập tức tự tay đưa ta tới cửa. Ta quỳ trước mặt Tiêu Viêm Kỳ, ôm chặt lấy chân hắn: "Ca ca, em xin dâng đôi mắt này... ngài có thể giúp em tìm mẹ không?"
Cổ trang
Báo thù
3