Ngoài nhân gian

Chương 15

29/12/2025 11:15

Tôi: "Nước mắt cô ấy từng giọt từng giọt, nhấn chìm t/âm th/ần tôi."

Tô Tô: "Tôi ngẩng đầu nhìn anh, anh liền hét lên, chạy nhanh như bay, chạy thật xa."

Tôi: "Tôi không biết tại sao, lúc ấy chỉ cảm thấy sợ hãi, còn hơn cả bị Ngạch Cát đ/á/nh đò/n, tôi... đã bỏ chạy."

Tô Tô: "Thực ra anh ấy rất ham chơi."

Tôi: "Đừng có theo tao, tao đến để 🔪 mày! Tôi hét với cô ấy, nhưng cô ấy vẫn theo sau, thân thể cô ấy dường như bệ/nh tật, cô ấy đi không nhanh, nhỏ bé như chú nai yếu ớt, xiêu vẹo theo sau tôi, loạng choạng từng bước."

Tô Tô: "Bóng lưng anh ấy đẹp quá, tóc anh dài, bước đi nhanh nhẹn, giống như chú gấu tức gi/ận, dù tôi chưa từng thấy gấu bao giờ, nhưng chắc chắn giống anh ấy, mãi mãi lông lá, mãi mãi hậm hực, ngốc nghếch."

Tôi: "Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao thân thể cô ấy như vậy, hóa ra, cô ấy cũng là nạn nhân của Từ Giai."

Tô Tô: "Tôi cãi nhau với anh ấy, bố tôi nhất định không cố ý, bố tôi sẽ đến đón tôi, lúc đó tôi vẫn kiên định tin tưởng bố."

Tôi: "Tôi không nỡ đ/á/nh thức giấc mơ đẹp của cô ấy, tôi muốn bồi bổ cho cô ấy, cô ấy g/ầy quá."

Tô Tô: "Anh ấy nói sẽ đi săn, rồi xách con d/ao củi vào núi."

Tôi: "Tôi là dân chuyên nghiệp, trên thảo nguyên tôi từng bắt thỏ rừng, cả cáo nữa."

Tô Tô: "Rồi anh ấy lạc đường, tôi tìm đến nửa đêm, chân anh ấy trầy xước, mặt đen như đáy nồi, trong đêm tối, hai con mắt trắng dã lơ lửng giữa không trông, buồn cười lắm, thấy tôi đến, đôi lông mày luôn nhíu ch/ặt của anh lần đầu giãn ra, lần đầu tiên anh cười, lại lộ ra hàm răng trắng, càng buồn cười hơn."

Tôi: "Tôi đâu có lạc đường, chỉ là hơi sơ ý thôi."

Tô Tô: "Tôi dẫn anh ấy về, lần này là anh theo sau tôi."

Tôi: "Ngọn cây x/ẻ ánh trăng thành những sợi dây sáng bạc, cô ấy có thể gảy chúng."

Tô Tô: "Giày tôi rá/ch, anh ấy làm cho tôi đôi giày, người vụng về thế này mà biết làm giày?

"Rồi tôi phát hiện, tay anh đầy vết thương...

"Đôi giày ấy x/ấu thật đấy, nhưng khi tôi lấy chồng, nhất định sẽ mang nó."

Tôi: "Ha! Tôi giỏi chứ! Giày tôi làm đệ nhất thiên hạ, ấm áp lại thoải mái, tôi biết dùng da dê, da bò, da thỏ, đủ loại da làm đủ loại giày!"

Tô Tô: "Tôi dần nhận ra, khi đứng trước người khác anh ấy có vẻ không ngốc thế, nhưng khi thấy tôi, anh lại trở nên ngốc nghếch.

"Bất kể làm gì, anh cũng đều cười ha hả đầy kiêu hãnh, ha! làm tôi gi/ật nảy.

"Rồi hỏi tôi, anh giỏi không?

"Lúc này nhất định phải nói, ôi! em không biết gì cả! giỏi quá giỏi quá!

"Thế là anh vui cả ngày cả đêm."

Tôi: "Cô ấy gội đầu cho tôi, c/ắt ngắn mái tóc tôi, cô ấy đứng sau chăm chút mái tóc ướt của tôi, cô ấy là vị thần thật sự của tôi, cô ấy... cô ấy đang chải chuốt số phận tôi."

Tô Tô: "Tôi dẫn anh ấy đi xem hội Anh ca, giữa dòng người cuồn cuộn, chúng tôi lạc nhau."

Tôi: "Một cảm giác quen thuộc ập đến, đó là cảm giác khi Ngạch Cát rời xa tôi."

Tô Tô: "Tiếng gọi của tôi chìm trong tiếng trống chiêng dậy trời, tôi hoảng lo/ạn như chiếc lá vừa rời cành..."

Tôi: "Gương mặt rụt rè của cô ấy đỏ bừng dưới ánh pháo hoa, cô ấy vân vê vạt áo, là cô gái đứng trong góc, hoảng hốt chờ tôi."

Tô Tô: "Anh ấy hứa với tôi, nhất định sẽ cưới tôi, nhất định sẽ đưa tôi đến thảo nguyên."

Tôi: "Dưới bầu trời đầy sao, trong ánh sáng lấp lánh của mặt biển, chúng tôi hôn nhau."

Tô Tô: "Chúng tôi còn quá nhỏ, không hiểu thế nào là nương tựa vào nhau..."

Ánh đèn dần tắt, màn sân khấu khép lại.

33

[Hiện thực 19/4/2015]

Cảnh hôn nhau khiến Bào Hổ bên cạnh bật cười khúc khích.

"Sao cậu luôn tr/ộm được sổ tay anh tớ? Anh ấy là cảnh sát hình sự đấy."

Tiếng cười của hắn kéo tôi ra khỏi dòng hồi ức, tôi nhìn sang Tô Tô đang bệ/nh nặng bên cạnh, nước mắt lã chã rơi.

Cô ấy hay cười, tôi luôn cau mày, nhưng sau này tôi mới hiểu, cô ấy mới là người đ/au khổ hơn.

Bề ngoài tôi luôn tìm ki/ếm sự hủy diệt, nhưng thực ra chưa từng từ bỏ hy vọng sống.

Trong lòng tôi luôn khao khát được yêu thương, khao khát cuộc sống, biết đâu mọi thứ sẽ tốt lên.

Còn cô ấy, trong khi nở nụ cười, trong thâm tâm lại luôn mong chờ một cái ch*t bất ngờ...

Có thể mang cô ấy rời khỏi thế gian này.

Từ lúc đó, tôi đã muốn bảo vệ cô ấy, khiến cuộc sống cô ấy tốt hơn dù chỉ chút ít, đồng thời cũng bắt đầu thừa nhận, mình muốn có được tình yêu của cô.

Cô ấy cô đ/ộc và ngoan cường, dũng cảm như một cái cây.

Tôi là chú sơn tước đậu trên vai cô, hát khúc bi ca.

34

[Hồi tưởng: 1/2/2015]

"Poirot" bồn chồn xoa tay: "Đây là... cuộc đời các bạn sao... vậy hai người...

"Lần này đến tìm chúng tôi là..."

"Kaga" bỗng nghĩ ra điều gì, h/oảng s/ợ nhìn tôi.

"Kaga": "Mục đích của anh... từ đầu đã là chúng tôi?"

"Poirot": "Không trách anh chuẩn bị kỹ càng, l/ột trần chúng tôi..."

Tôi cười: "Tôi biết Từ Giai chưa ch*t, hắn vẫn nằm trong tay các người."

"Poirot": "Hắn ch*t rồi! Vụ án ngh/iền n/át☠️! Trương Vy đã đẩy hắn xuống..."

"Sherlock": "Tôi có thể thề!"

Chưa kịp tôi nói, Lương Hoan ngắt lời họ.

Lương Hoan: "Tôi muốn hỏi, anh kiên định cho rằng Từ Giai chưa ch*t, có căn cứ gì không?

35

[Cảnh 8: Ngũ ấm hừng hực]

Tôi: "Được thôi, vậy bắt đầu từ đầu...

"Các người tên là... "Lửng mật", cứng rắn và ngang ngược. Ha...

"Sau vụ ngh/iền n/át☠️, các người trốn ra tận biển xa thế này, mãi không thấy kết án.

"Biết được tôi và Trương Vy từng gặp trước vụ án, sau đó lại tiếp xúc thường xuyên với cảnh sát Bào.

"Các người cuối cùng không ngồi yên được nữa.

"Không dám đối mặt trực tiếp với cảnh sát Bào, nghĩ cách từ tôi tìm hiểu tình hình rồi mới tính sau.

"Mà tôi, cũng vừa tự đưa mình vào tròng, đến đòi nốt tiền.

"Liên kết hoàn hảo, bởi vì, hồi kết trong kế hoạch các người, vừa khớp với điểm khởi đầu trong kế hoạch của tôi.

"Còn vụ án ngh/iền n/át☠️ các người bày ra, thiết kế càng tinh xảo, để lộ càng nhiều sơ hở.

"Máy nghiền đó ngh/iền n/át đến mức có thể xay đậu nành rồi, lò mổ nào cần thứ đó?

"Các người chỉ muốn dùng vụ ngh/iền n/át☠️ để che đậy trời biển.

"Chỉ có vụ án mạng không có nạn nhân, mới là tội á/c hoàn hảo.

"Hôm đó ở lò mổ, căn bản không có ai ch*t cả!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Bánh nhân thịt Chương 12
8 Áp lực cực cao Chương 13
12 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Biết Trước Kết Cục, Tôi Cướp Luôn Nam Chính

Chương 15
Đang trong thời gian yêu đương mặn nồng với bạn trai quen qua mạng. Bố mẹ bỗng bảo tôi về nhà để liên hôn. Tôi không hề do dự mà từ chối. “Để em gái đi đi, dù sao nó cũng không có bạn trai.” Đúng lúc ấy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. 【Kế hoạch của nữ chính thành công rồi! Bảo bạn trai mình đi yêu qua mạng với chị gái, quả nhiên con ngốc đó không chịu gả vào hào môn nữa.】 【Nữ chính tay trái là thái tử gia nhà giàu, tay phải là cún con tình nhân. Đợi cô ấy ngồi vững vị trí thiếu phu nhân hào môn rồi thì cả nhà nữ phụ đừng hòng có ngày yên ổn.】 【Sau này nữ phụ phát hiện mình bị lừa nên đi chất vấn em gái. Kết quả là gặp “tai nạn xe ngoài ý muốn”, vừa mù vừa điếc còn bị cụt chân. Đây chính là cái giá phải trả khi đối đầu với đại nữ chính của chúng ta!】 Tôi rùng mình một cái. Lập tức gọi bố mẹ đang thất vọng quay lại. “À thì…” “Con đồng ý gả cho Chung Du.”
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Ngực to thì sao? Chương 11
Nốt ruồi kiêu Chương 15
Học cách buông Chương 10.
Nguyện Nguyện Chương 10
Ai cũng ngã thôi Chương 11