Ngoài nhân gian

Chương 21

29/12/2025 11:35

Tuyết rơi dày đặc khiến tầm nhìn thu hẹp, thế giới bỗng trở nên mênh mông vô tận. Bầu trời và mặt đất không còn ranh giới phân chia. Trong màu trắng xóa không đáy ấy, con ngựa đi/ên màu đen cõng trên lưng Tô Tô trong bộ phượng quán hà bỉ và tôi khoác chiếc áo choàng Mông Cổ đỏ thẫm. Tựa như ngọn lửa đen ôm lấy áng mây hồng. Tuyết còn khiến thời gian trôi chậm lại. Con ngựa đi/ên phi vút lên không trung rồi từ từ hạ xuống, như đáp vào đám lông vũ trắng muốt mềm mại. Chúng tôi phi khỏi giấc mộng này để lao vào giấc mộng khác. Chúng tôi vượt thoát thời gian, thoát khỏi quá khứ - hiện tại - tương lai. Thoát khỏi thế giới này. Rời xa cõi nhân gian chẳng hợp với đôi ta.

"Ta đang mơ sao? Tháng này mà có tuyết?" Tô Tô bỗng trở nên hoạt ngôn khác thường, cô nói hết câu nọ đến câu kia không đầu không cuối. "Anh cưỡi ngựa giỏi thật, đẹp trai lắm."

"Đương nhiên, ta là đứa con của thảo nguyên."

"Từ giờ phút này, ta lại trở về là Y Bố Cách Lặc."

"Khi tất cả mọi người đều cho rằng sự ra đời của ta là trò châm biếm, là ô uế, là á/c nghiệp."

"Chỉ có Ngạch Cát đặt cho ta cái tên này."

"Y Bố Cách Lặc? Nghĩa là gì?"

"Ân điển."

49

"Y Bố Cách Lặc ơi... đường về nhà sao dài thế..."

"Y Bố Cách Lặc, anh đã giữ lời hứa, thật sự đưa em đến thảo nguyên, cũng cưới em làm vợ."

"Y Bố Cách Lặc, em cũng giữ chữ tín, trong hôn lễ em đã mang đôi hài anh làm cho em."

Thân thể Tô Tô không chịu nổi những bước phi dồn dập, tiếng nói của cô dần nhỏ dần. Ta lắng nghe nhịp tim nàng trong vòng tay mình, ngày càng nhẹ nhàng hư ảo.

50

Bào Hổ ngẩng mặt lên giữa trời tuyết. Bông tuyết rơi trên gương mặt hắn, đậu lên vết thương mới. Bào Hổ gào lên tiếng thét tuyệt vọng. Hắn thở gấp, rút con d/ao nhỏ khắc lên mặt mình vết s/ẹo thứ tư.

51

Con ngựa đi/ên mang theo ta và Tô Tô phi nước đại đến bờ sông băng. Đứa con của nó, vào thời điểm này năm ngoái, đã ch*t đuối trong dòng sông vừa tan băng ấy. Nó đi/ên cuồ/ng, bị giam cầm suốt một năm trời. Hôm nay, nó sẽ lại bước vào dòng sông băng, nơi đứa con nó chìm xuống đáy nước. Nhiệt độ giảm mạnh khiến mặt băng vốn đã nứt vỡ lại đóng băng trở lại. Ngay cả con ngựa đi/ên cũng dừng bước, đi vòng quanh hai vòng.

"Trường Sinh Thiên ơi, rốt cuộc ngài đã chấp nhận kẻ "quái vật" như con trở thành đứa con của thảo nguyên sao? Trường Sinh Thiên ơi, cảm tạ sự che chở của ngài."

Giọng Tô Tô đã nhỏ đến mức khó nghe rõ.

"Y Bố Cách Lặc, từ ngày Ngạch Cát đặt tên cho anh, Trường Sinh Thiên đã chấp nhận anh rồi."

"Ngạch Cát! Đây là con dâu của mẹ."

"Ngạch Cát, con tên là Tô Tô."

Con ngựa đi/ên thở gấp, đôi mắt nó và ta đều đỏ ngầu. Nó ngẩng cao vó trước đứng thẳng người. Nó hí vang, cõng ta và Tô Tô nhảy vọt giữa những tảng băng trôi vỡ vụn. Tiến gần đến trung tâm dòng sông, tiến gần đến đứa con nó, tiến gần đến nơi yên nghỉ của nó. Tiến gần đến nơi an nghỉ của chúng ta.

"Tô Tô, em có sợ không?"

"Không sợ."

Bỗng ta cảm thấy thân hình Tô Tô trong vòng tay nhẹ bẫng. Con ngựa đi/ên hí vang, vó trước nhún mạnh. Vút mình lao về phía bờ bên kia...

Ngoại truyện 1:

[Quay ngược về ngày 28 tháng 7 năm 1996]

Hai cậu bé ngậm ngọn cỏ trên miệng, nằm ngửa trên thảo nguyên. Ánh nắng chiếu rọi trên khuôn mặt, đôi mắt khép hờ. Gió thổi tung mái tóc dài, nhịp thở đều đặn.

"Cảm ơn cậu đã c/ứu mình, mình sẽ trả ơn."

"Cậu gh/ê thật, bị bẫy thú kẹp mà không khóc."

"Mình là chiến binh Mông Cổ, chỉ chảy m/áu chứ không rơi lệ."

"Vết s/ẹo trên mặt cậu là sao vậy?"

"Những lúc muốn khóc, để nước mắt không rơi, mình dùng d/ao khắc lên mặt một vệt."

"Vậy hai vết này là..."

"Một lần khi Ngạch Cát mất, một lần khi A Ngộ (bố trong tiếng Mông) qu/a đ/ời."

"Mong rằng trên mặt cậu sẽ không có vết s/ẹo thứ ba. Nếu có, thì chỉ khi anh trai mình rời xa, nhưng anh ấy sẽ không bao giờ bỏ mình."

"Chúng ta còn gặp lại nhau chứ?"

"Nhất định sẽ gặp."

"Nếu là nhiều năm sau thì sao? Cậu có nhận ra mình không?"

"Tất nhiên, mình có đôi mắt sói."

"Mình nghĩ cậu chưa chắc làm được."

"Nếu mình không nhận ra cậu, thì chắc chắn là mình giả vờ đấy."

"Ha ha!"

Hai thiếu niên cười vang giữa tháng năm tuổi trẻ, dưới bầu trời xanh thẳm.

Ngoại truyện 2:

Trên xe trở về, Bào Hổ áp giải Lương Hoan. Trong khoang xe xóc nảy, Lương Hoan đột nhiên hỏi Bào Hổ:

"Về nơi rồi, tôi muốn gặp cảnh sát trưởng Bào."

"Vì sao?"

"Bao năm nay, mỗi người chúng ta đều có cách nói cách làm riêng, nhưng chỉ có cảnh sát trưởng Bào chưa từng bỏ rơi hai đứa trẻ ấy."

"Anh không gặp được đâu."

"Tại sao?"

"Anh ấy hi sinh rồi..."

"Ch*t rồi?"

"Trên đường đi làm, c/ứu đứa trẻ rơi xuống nước, anh ấy không nắm được sợi dây người ta ném xuống..."

"Việc này sao không nói với hai vợ chồng họ? Cảnh sát trưởng Bào dường như rất quan trọng với họ."

"Nhân tiện, anh biết hai người họ cưỡi ngựa đi đâu không?"

"Ngạch Cát của anh ấy an táng bên bờ con sông ấy..."

Bào Hổ nhìn ra cánh đồng hoang vu ngoài cửa sổ, đáp lời không đầu không cuối.

"Tôi đột nhiên nghĩ đến một vấn đề."

Lương Hoan lại hỏi.

"Nếu hai người đã quen biết từ lâu, anh ta cũng biết nguồn cơn những vết s/ẹo trên mặt anh..."

"Vết thương mới của anh..."

"Đứa trẻ đó thông minh như vậy, anh nói xem, nó có phải đã đoán ra chuyện của cảnh sát trưởng Bào?"

"Hơn nữa, chuyện nó bị mất trí nhớ mà nó nói, tôi biết nó có thương tích cũ, nhưng về phần mất trí nhớ... tôi nghi ngờ..."

"Tôi là bác sĩ tâm lý."

"Nó có khả năng... đã lừa tất cả chúng ta..."

"Nó hoàn toàn không mắc chứng mất trí nhớ."

"Là do Tô Tô nguy kịch nên..."

"Nó bịa ra chuyện này để Tô Tô đồng ý cùng nó đi đến cái ch*t, cùng nhau t/ự v*n."

"Trên đời này có ba người quan trọng nhất với nó: Ngạch Cát, Tô Tô... cảnh sát trưởng Bào, giờ thì..."

Lương Hoan liếc nhìn Bào Hổ, không nói tiếp nữa.

Hai vết thương mới trên mặt Bào Hổ lại rỉ m/áu. Lần này hắn không kháng cự, để dòng nước mắt chảy dài trên gương mặt, tưới lên làn da sần sùi như cát. Hắn lẩm bẩm:

"A Hòa (anh trai tiếng Mông), họ đi tìm anh rồi."

"A Hòa, chắc họ đến nhờ anh chứng hôn."

"Y Bố Cách Lặc, Tô Tô, chúc hai người hạnh phúc trăm năm..."

"Bạch đầu giai lão..."

"Đất dài, trời rộng..."

Ngoại truyện 3:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta

Chương 9
Sau khi thành hôn với Tấn Vương trong lúc hắn mất trí nhớ, vợ chồng chúng ta hòa thuận, cầm sắt hòa minh. Thế nhưng một ngày nọ, trước cổng vương phủ bỗng xuất hiện một cô nương vận nam trang, dung mạo thanh tú nổi bật. Mắt nàng ta đỏ hoe nhìn Tấn Vương hồi lâu... Ngay sau đó, hắn ôm đầu đau đớn như muốn nứt ra, đến ngày hôm sau thì khôi phục toàn bộ ký ức. Lúc ấy ta mới biết, trước khi mất trí nhớ, Tấn Vương đã theo đuổi cô nương ấy suốt hai năm. Chỉ tiếc nàng ta một lòng muốn ngao du giang hồ, cuối cùng vẫn bỏ rơi hắn. Hai ngày sau, xe ngựa của ta và Tấn Vương đang đi qua con phố lớn. Bỗng có người chặn trước đầu xe, lớn tiếng hỏi: "Chàng từng nói, bất kể khi nào, chỉ cần ta quay đầu, vị trí Tấn Vương phi sẽ mãi là của ta. Lời ấy bây giờ còn tính không?"
Cách biệt tuổi tác
Báo thù
Chữa Lành
0