Mẹ chồng xót xa không đành, vội vàng định kéo tôi ra: "Con làm gì thế?".

Tôi không thèm để ý đến cảnh mẹ con họ diễn trò tình thâm trước mặt, giơ tay t/át thêm một cái nữa vào mặt chồng.

"Đã vậy thì đừng ăn nữa! Anh tưởng tôi là osin của nhà này sao? Mặt ngoài cười đón niềm nở, trong lòng đã ngán đến tận cổ! Giả tạo cái gì?"

Mẹ chồng thấy tôi mở miệng định tố cáo, mặt c/ắt không còn hột m/áu: "Đừng nói nữa Tưởng Yến! Có phải không cho ăn đâu, đợi bọn tôi ăn xong sẽ có phần mà. Trẻ con ăn được bao nhiêu?"

Chồng lúc này cũng đứng lên làm người tốt: "Vợ à, người ta ăn chút đỉnh có sao đâu? Dù sao con bé bữa nay có nhịn một bữa cũng chẳng ch*t đói".

Nghe hắn lải nhải đạo đức giả, tôi bật cười khẩy: "Anh thích làm anh hùng rộng lượng, mặc kệ vợ con đói khổ. Ngày nào cũng rước người về ăn uống linh đình, cái rộng lượng của anh là xây trên xươ/ng m/áu vợ con sao?"

Bị tôi vạch trần không kiêng nể, mặt mẹ chồng đen như cột nhà ch/áy. Đám họ hàng xung quanh xì xào bàn tán, chê tôi làm dâu mà không biết điều.

Tôi trèo lên bàn, hất nguyên mâm cơm vào đầu lũ họ: "Thích ăn lắm à? Ăn này! Ăn cho no!"

Có lẽ vẻ đi/ên cuồ/ng của tôi khiến đám người kh/iếp s/ợ, không ai dám ngăn cản. Từ đó, tôi kiên quyết ly hôn và đưa hai con gái đi.

Suốt bao năm, hắn chưa từng hỏi thăm các con.

3.

Sáng hôm sau, tôi vẫn quyết định đến lễ cưới.

Nhưng vặn mãi ổ khóa không mở, mới biết cửa đã bị khóa trái từ bên ngoài. Điện thoại Hứa Hề nhắn tới: "Mẹ ơi, đám cưới sắp bắt đầu rồi. Chắc mẹ không kịp đâu, nhưng con sẽ gửi ảnh cho mẹ xem".

Tôi không trả lời, gi/ật mạnh cửa thêm vài lần rồi gọi cảnh sát. Một nữ cảnh sát trẻ mắt đỏ hoe: "Cô ơi, đứa con gái đó không xứng làm con người đâu!"

Đến khách sạn, đám cưới vừa khai mạc. Xe cảnh sát dừng trước cửa khiến mọi người ngơ ngác. Bà thông gia đang thu tiền mừng, mặt xị xuống khi thấy tôi: "Bà đến làm gì? Hôm qua đã nói rồi, con gái bà không muốn thấy mặt bà!"

Tôi cười lạnh, x/é toạc tấm băng rôn treo trước cổng: "Tôi không được dự đám cưới của con gái mình à? Không đến thì các người định bịa chuyện gì về tôi?"

Giữa lúc hỗn lo/ạn, tiếng phim tài liệu phát ra từ trong hội trường: "Bố là người quan trọng nhất với con. Bố dạy con bao dung, còn mẹ..."

Tôi ch*t lặng khi nghe giọng chồng cũ vang lên: "Hứa Hề, bố chẳng có gì cho con, chỉ mong con hạnh phúc!"

Phẫn nộ, tôi xông lên tắt máy. Hứa Hề hốt hoảng: "Mẹ! Sao mẹ cứ phải đến phá đám? Làm con x/ấu hổ quá!"

Tôi gi/ật micro: "Con nói bố là quan trọng nhất? Con không thấy nhục khi nhận tiền mẹ chu cấp à? Cấm mẹ dự đám cưới, vì sợ mẹ phá hỏng gia đình 'hoàn hảo' của con? Hay như lời bà ta ch/ửi mẹ là đồ xúi quẩy?"

Bà thông gia hét lên: "Đàn bà ly hôn đẻ toàn con gái thì xui xẻo lắm! Sợ con dâu tôi cũng đẻ không nổi thằng cu!"

Tôi t/át bà ta một cái đ/á/nh bốp: "Giỏi thì trả lại tiền mẹ! Thích bố nó thì xin tiền hắn mà làm đám cưới!"

Nghe nhắc đến nhà lầu xe hơi, mặt đám người đổi sắc: "Mẹ nói gì thế? Nhà cửa xe cộ đâu thể thu hồi được!"

Tôi lạnh lùng gọi điện: "Đem toàn bộ cỗ bàn phát cho người vô gia cư". Quay lưng bước đi, tôi chợt thấy bóng ai quen quá...

4.

Đêm đó, tiếng đ/ập cửa dồn dập vang lên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
7 Ngực to thì sao? Chương 11
8 Thuần phục Chương 13
12 Nguyện Nguyện Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thợ đúc kiếm luôn muốn xếp tôi chung hàng với mớ sắt vụn

Chương 10
​Tôi là linh hồn của một thanh thần kiếm. Trong mắt người ngoài, tôi và Xích Tiêu là một cặp song kiếm hoàn hảo do trời đất tạo nên. ​Nhưng chỉ mình tôi biết, hắn chẳng qua là món hàng lỗi được rèn ra từ đống sắt vụn thừa lại sau khi đúc tôi. ​Trước khi tôi xuyên không đến đây, chủ nhân cũ của thân xác này đã phải nhẫn nhịn hắn suốt ba trăm năm. ​Còn sau khi tôi xuyên không đến... ​"Tố Quang, cô là kiếm nữ, bổn phận của cô là phải phò tá kiếm nam." ​Tôi bật cười: "Phò tá? Rốt cuộc tôi là nguyên liệu chính hay anh là nguyên liệu chính?" ​Sắc mặt hắn tối sầm lại: "Cô... Sao cô lại trở nên như thế này?" ​Tôi nhẹ nhàng lau đi lớp bụi mờ bám trên thân kiếm, bình thản đáp: "Chẳng có gì thay đổi cả. Chỉ là cuối cùng tôi cũng nhận ra, một cục sắt vụn thì không xứng được đặt ngang hàng với tôi."
Cổ trang
Hệ Thống
Huyền Huyễn
0