Hiệu trưởng trường X cho cha tôi v/ay nặng lãi, nhưng ông ta không trả nổi. Khoản n/ợ cứ chồng chất như quả cầu tuyết, đến nay đã lên tới mười vạn. Vì thế, ông ta không cho tôi tiếp tục đi học nữa.
Mẹ kế gặp ai cũng rêu rao:
“Nhà tôi còn phải lo tiền cho Tiểu Bảo đi học, con bé này là người ngoài, dựa vào đâu mà tranh với em nó?”
“Bảo là đi học cấp ba, chứ thật ra là lên huyện tán tỉnh đàn ông. Mọi người không biết đấy thôi, ba năm trước nó bị bỏng lạnh, mất khả năng sinh con, giờ tha hồ ăn chơi tiêu tiền trong nhà.”
Những lời đó khiến cha tôi nở một nụ cười lạnh lẽo:
“Tuần sau cha dẫn con đi gặp riêng hiệu trưởng nhé. Đừng sợ, ông ấy hiền lắm, lại rất thích trẻ con.”
Con đường duy nhất để tôi tiếp tục được đi học… là đ/á/nh đổi tất cả.
Cảnh sát Ngô gi/ận dữ chỉ tay:
“Sao cô có thể chấp nhận chuyện đó?”
Tôi nhìn ông, ngơ ngác:
“Vậy theo ông, lúc ấy tôi còn có lựa chọn nào khác không?”
Cảnh sát Ngô im lặng.
Giá như mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó…
Tôi hít sâu, tiếp tục kể:
Tôi ngồi trên chiếc sofa trong phòng hiệu trưởng. Gã đàn ông bụng phệ tiến lại gần, hơi thở hôi nồng từ hàm răng ố vàng phả thẳng vào mặt tôi. Ngoài cửa sổ là không khí trong trẻo của trường học, còn trong phòng chỉ toàn mùi nhơ nhớp khó chịu.
Hiệu trưởng bóp cằm tôi:
“Tháo khẩu trang ra.”
Tôi ngoan ngoãn làm theo, để lộ vết s/ẹo dài trên má trái.
“Ch*t ti/ệt, mất hứng!” Ông ta đẩy mạnh tôi ra.
Cánh cửa học hành khép lại ngay trước mắt. Tôi không thấy nhẹ nhõm, chỉ còn lại nỗi sợ mơ hồ.
Tôi chợt nhớ đến lời đồn hiệu trưởng lạm quyền, tìm cách đưa con gái học kém vào lớp chọn, tôi cố gắng lên tiếng:
“Cháu có thể kèm cặp toàn bộ chương trình cho con gái bác đến tận ngày thi.”
Ánh mắt ông ta chợt sáng lên. Cuối cùng, ông ta gật đầu, thậm chí còn miễn học phí cho tôi.
Làm hiệu trưởng thì chẳng ra gì, nhưng làm cha… vẫn còn chút tình người. Khi ấy, tôi nào biết được toan tính thật sự của ông ta.
Trước kỳ thi đại học, sau ba lần thi thử, giáo viên chủ nhiệm nói tôi chắc chắn đỗ vào một trường top đầu ở Bắc Kinh. Khi đó, hiệu trưởng tìm đến, yêu cầu tôi thi thay cho con gái ông ta.
Ông ta mang quà đến nhà, cho em trai tôi, rồi kéo cha và cậu ta vào phòng nói chuyện. Tôi không biết họ đã bàn những gì, chỉ thấy khi bước ra, cha cúi đầu liên tục, còn Trình Khải thì ôm khư khư chiếc điện thoại mới, nhìn tôi như nhìn kẻ xa lạ.
Mẹ kế thì chép miệng:
“Con bé này ích kỷ thật! Tiểu Bảo mà vào được trường tốt thì cũng là nhờ hiệu trưởng, vậy mà không biết nghĩ cho em. Đã không sinh được con trai, sau này lấy được chồng là may rồi, học nhiều làm gì.”
Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ đ/áng s/ợ thoáng qua trong đầu tôi. Ánh mắt vô thức hướng về cái giếng sau vườn.
Nhưng hình ảnh mẹ hấp hối năm xưa kéo tôi trở lại — tôi lại trở thành đứa con ngoan ngoãn như cũ.
Chiều thứ sáu, hiệu trưởng giơ điện thoại lên, cười đầy ẩn ý:
“Trong này có vài tấm ảnh em đang tắm. Em có thể từ chối thi hộ, cũng có thể báo cảnh sát. Nhưng tôi sẽ đăng hết lên mạng. Đây là máy mới, họ không lần ra được đâu. Quan trọng nhất là…”
Tôi không dám nhìn, cũng không dám nghe hết câu.
Đúng lúc đó, tôi thấy Trình Khải đứng ngoài cửa. Tôi r/un r/ẩy nắm lấy tay cậu ta:
“Em… là người chụp những tấm ảnh đó phải không?”
“Đúng.” Cậu ta trả lời rất thản nhiên.
Hóa ra, lần hiệu trưởng đến nhà hôm ấy là để dặn cậu ta lén chụp. Tôi thật ngốc, cứ tưởng tình cảm của mình có thể khiến Trình Khải thay đổi.
Ngày 6/6, tôi che đi vết s/ẹo, c/ắt tóc giống con gái hiệu trưởng, mặc quần áo của cô ta, ngồi vào phòng thi. Hai giám thị đã được dặn trước, coi như không thấy.
Tôi viết bài như phát đi/ên. Dù kết biết quả không thuộc về mình, tôi vẫn muốn nắm lấy giấc mơ ấy.
Cuối cùng, tôi trượt tốt nghiệp, còn cô ta thì vào được trường tốt ở Bắc Kinh. Hiệu trưởng hứa sẽ xóa n/ợ cho cha tôi.
Hai năm sau, trong bữa cơm cuối năm, một bà mối họ Tôn đến xem mặt. Bà ta muốn gả tôi cho một người đàn ông vũ phu. Tôi cầm d/ao dọa t/ự t*, bà ta mới chịu bỏ đi.
Đây không phải lần đầu mẹ kế định đem tôi đi gả. Nhưng lần này… cảnh sát có biết vì sao không?
Cảnh sát Ngô ngập ngừng:
“Vì… số tiền sính lễ cao?”
Tôi lắc đầu:
“Không. Vì Trình Khải muốn học Toán nâng cao. Thành tích của tôi đã bị hủy rồi, vậy mà cậu ta còn đòi học thêm riêng. Chuyện tưởng nhỏ… nhưng tôi lại không chịu nổi nữa.”
Cảnh sát Ngô hứa sẽ điều tra hiệu trưởng, đồng thời thẩm vấn cha và mẹ kế.
Tôi gật đầu, bật khóc:
“Xin ông… nhất định phải làm rõ mọi chuyện.”
“Tôi thật sự không muốn bắt cô… nhưng rất tiếc.”
Khi viên cảnh sát trẻ mang c/òng tay đến, điện thoại chợt reo lên.
Cảnh sát Ngô ra hiệu dừng lại, rồi bước ra ngoài nghe máy.