Sóng Gió Nhà Mới

Chương 3

29/08/2025 11:45

Quan trọng hơn, tôi muốn buông bỏ bản thân, không đeo đuổi những chuyện quá khứ nữa.

Thành thật mà nói, lời mẹ tôi nói có bao nhiêu phần thật giả, nào có quan trọng đến thế? Dù sao đi nữa, bố mẹ đã nuôi tôi khôn lớn, cho tôi ăn học, cố gắng hết sức để cho tôi được giáo dục, tôi nên hiếu thuận.

Người ta vẫn nói, làm người cần có chút 'ng/u ngơ'. Cuối cùng, tôi đã tha thứ cho bố mẹ.

Sau khi kết hôn, tôi trở lại trạng thái ban đầu, thậm chí vì giải tỏa được nút thắt lòng mình nên càng thân thiết với bố mẹ hơn. Thỉnh thoảng về thăm nhà, mang quà cho bố mẹ, sắm sửa đồ đạc trong nhà. Ngay cả sau khi em trai kết hôn cũng không thay đổi.

Những cuộc gọi từ bố mẹ, dù nói trực tiếp hay ám chỉ kiểu 'con gái nhà ai m/ua cái này', 'đứa cháu thèm món ăn vặt nào', tôi đều đáp ứng hết. Khi em dâu sinh cháu trai, tôi còn dùng qu/an h/ệ đưa cháu vào học trường điểm cùng con gái mình.

Những bất hòa xưa đã lâu không cảm nhận được, vì nó quá xa vời, tôi gần như quên hết.

Cho đến hôm nay, khi mẹ thốt ra câu đó, tôi lại cảm thấy ngột ngạt quen thuộc.

04

Về đến nhà, tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Chồng thấy vậy bật đèn ngồi dậy.

『Em sao thế? Đang nghĩ về chuyện của mẹ à?』

Tôi gi/ật mình ngồi bật dậy: 『Anh... từ khi nào bắt đầu gọi mẹ em là 'mẹ vợ' vậy?』

Chồng tôi tính tình hòa đồng, lại rất yêu tôi. Dù đám cưới có chút sự cố nhưng vẫn nhiệt tình gọi 'mẹ'. Không hiểu từ lúc nào đã chuyển sang cách xưng hô xã giao này.

Suy nghĩ một hồi, tôi chợt nhận ra mấy năm qua chồng hiếm khi nhắc đến bố mẹ tôi, gần như phớt lờ sự tồn tại của họ.

Chồng đeo kính vào thở dài: 『Cũng mấy năm rồi... Thấy em không để ý nên anh không nói.』

『Hôm nay là lỗi của anh, không kiềm chế được miệng lưỡi. Xin lỗi em.』

『Không! Sao lại là lỗi của anh? Do mẹ nói quá đáng. Anh ơi, mẹ em nói vậy có ý gì? Nhà mới vừa m/ua đáng lẽ là chuyện vui, sao bà cứ phải nói câu đó? Em trai không m/ua được nhà, lẽ nào mình phải cảm thấy có lỗi? Hay em không đáng được ở nhà mới?』

『Bà chẳng quan tâm chúng ta, không một lời động viên. Mấy năm nay hai đứa vất vả làm lụng, vừa đi làm vừa chăm con, bà không thấy sao? Bà nói vậy là cho ai nghe vậy?』

Tôi trút hết nỗi ấm ức. Chồng nhìn tôi thở dài:

『Em thật sự nghĩ mẹ vợ thấy mình khổ không? Hay chính x/ác hơn - bà ấy có thấy EM khổ không?』

『Ý anh là?』

Chồng nắm tay tôi nghiêm túc nói: 『Có chuyện anh không muốn nói. Anh biết em chỉ muốn nhớ điều tốt, giữ hòa khí gia đình. Nhưng nhượng bộ mãi chỉ khiến họ lấn tới.』

『Tháng trước, Thanh Sơn hỏi anh: 'Bố ơi, làm con gái có sướng không?'. Anh hỏi tại sao, cháu bảo bà ngoại nói làm con gái lớn lên gả chồng giàu sẽ sung sướng, cả đời không phải khổ.』

Đầu óc tôi ù đi. Thanh Sơn là con gái chúng tôi, năm nay mới vào cấp hai.

『Mẹ em nói thế thật sao?』 Tôi nghẹn ngào. Chồng vội lau nước mắt cho tôi.

『Sao bà có thể nói vậy? Từ tốt nghiệp đến giờ, trừ 6 tháng nghỉ sinh con, em chưa từng nghỉ ngơi ngày nào! Lương hai đứa ngang nhau, em đã nói với bà rồi mà! Sao lại bảo là sống nhờ chồng?』

Chúng tôi đều xuất thân bình thường, cùng nhau phấn đấu. Những năm tháng vất vả nhất, chồng đi công tác liên miên, tôi thức đêm làm việc. Áp lực nhất có lần ôm nhau khóc nhưng vẫn kiên trì.

Mẹ tôi rõ ràng biết hết những điều này! Tôi ít khi than vãn, chỉ báo tin vui. Nhưng khi đời sống khá hơn cũng có kể vài lần.

Không ngờ trong mắt mẹ, thành công của chúng tôi đều nhờ chồng. Bà còn nói với cháu ngoại những lời như thế!

Chồng tiếp tục: 『Mỗi lần về quê ăn Tết, mẹ vợ thường gọi trước vài ngày nhắc khéo chuyện con gái nhà người ta biếu bố mẹ 70 triệu, m/ua vòng vàng... Bố em còn khoe đồng hồ của đồng nghiệp, cháu trai đòi điện thoại gập...』

『Trẻ tiểu học dùng điện thoại gập để làm gì?』

『Chưa kể mỗi lần về quê, em và em dâu vào bếp. Anh muốn phụ giúp nhưng bố mẹ vợ không cho...』

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm