Tham vọng không đáy

Chương 2

03/08/2026 22:01

Lúc này anh ta đang xoay xoay chiếc điện thoại trong tay, nhìn tôi với vẻ hơi bất mãn. Đúng rồi, trước đây dù Quý Việt Chi có nhận hay không, sáng nào tôi cũng mang bữa sáng đến cho anh ta. Nhưng hôm nay sau khi thăng cấp, tôi phấn khích quá nên quên mất.

Thế nhưng, khi nhìn con số "12" trên đỉnh đầu Quý Việt Chi, tôi rơi vào trầm mặc.

Đồ làm màu!

Chỉ thế này mà anh còn dùng loại cỡ lớn à?! Đừng có đùa nữa!

Đều tại tôi bị những tấm ảnh anh ta đăng trên mạng xã hội, khoe cảnh bơi lội trong hồ bơi của biệt thự mà bị lừa. Ai mà ngờ được anh ta có vóc dáng đẹp đến thế cơ chứ. Kết quả là cây đại thụ lại kết ra quả ớt. Chẳng trách mỗi cô bạn gái của anh ta đều không duy trì được lâu.

Tôi giơ ngón giữa về phía anh ta, rồi xoay người bước lên mấy bậc thang, ngồi xuống cạnh Tạ Trác.

Trên người Tạ Trác không có mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc như Quý Việt Chi, mà là một mùi hương thanh khiết nhàn nhạt.

"Hít hà, hít hà."

Thơm thật, tôi thích.

"Bạn học?"

Tạ Trác nhìn tôi đang dán vào cánh tay cậu ấy mà hít hà không ngừng, bất lực lên tiếng.

"À," tôi ngượng ngùng đứng dậy bịa chuyện, "tớ chỉ thấy mùi trên áo cậu giống loại nước giặt nhà tớ dùng quá thôi."

"Vậy sao?"

Tai Tạ Trác đỏ lên dữ dội hơn. Cậu ấy thu dọn sách vở trên bàn, chừa ra cho tôi một khoảng không gian rộng hơn.

Chu đáo thật đấy!

"Cộc cộc cộc."

Từ phía xa truyền đến tiếng gõ bàn có nhịp điệu. Tôi ngước mắt nhìn sang, phát hiện Quý Việt Chi đang xoay người lại, mặt mày sa sầm nhìn tôi.

Sắp vào học rồi, mấy cô gái vây quanh anh ta đã tản đi hết, vị trí bên cạnh anh ta vẫn còn trống. Đó vốn là chỗ của tôi, chỉ là phải đợi mấy cô gái nói chuyện với anh ta đi hết thì tôi mới được ngồi.

Điện thoại nhận được tin nhắn mới.

Thiếu gia: 【Tôi đếm đến năm, mau qua đây.】

"Xì--"

Tôi nhắn lại: 【Vậy anh cứ đếm đi.】

Sau đó úp điện thoại xuống bàn, mở máy tính bảng ra, chuẩn bị vào học. Nói đùa, sao tôi có thể li/ếm một gã đàn ông 12cm được chứ. Dù có đẹp trai đến mấy cũng không được.

04

Giáo sư đến rồi. Quý Việt Chi đành phải quay đầu lại, thu hồi ánh mắt u ám đang dán ch/ặt vào tôi.

Trong giờ học, Tạ Trác rất nghiêm túc, không giống như Quý Việt Chi vừa chơi game vừa tán tỉnh lung tung. Người ta vẫn nói đàn ông lúc nghiêm túc là quyến rũ nhất. Tôi cũng thấy vậy.

Cho đến khi tôi đang chống cằm, thưởng thức đường quai hàm sắc nét của "con mồi" mới thì bị giáo sư gọi đứng dậy trả lời câu hỏi. Đại học rồi mà còn đặt câu hỏi làm gì không biết!

Tôi chậm rãi đứng dậy, vừa định trả lời "Không biết" thì nghe thấy câu trả lời truyền đến từ phía Tạ Trác.

Nice!

Tôi lặp lại một lần. Giáo sư khẽ gật đầu: "Ngồi xuống đi, tập trung nghe giảng, không phải lúc nào người bên cạnh cũng giúp được em đâu."

Tôi vui vẻ ngồi xuống, lúc này mới phát hiện mặt Tạ Trác đỏ bừng. Tôi là người lơ đễnh bị bắt quả tang mà còn chẳng ngại, vậy mà cậu ấy là người giúp đỡ lại ngại đến thế. Tuy một phần là do da mặt tôi dày, nhưng Tạ Trác quả thực rất dễ ngại ngùng.

Hì hì, đáng yêu thật.

Đã bị giáo sư nhắc nhở, tôi đành cầm bút điện tử lên ghi chép. Nhưng tôi phát hiện, vì Tạ Trác quá vạm vỡ, lúc cùng viết bài, vai tôi cứ cọ sát vào vai cậu ấy. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng sự săn chắc, mạnh mẽ của cơ bắp trên cánh tay cậu ấy. Chắc chắn có thể bế bổng tôi lên trong thời gian dài.

Đến đây, tôi không kìm được mà lại lơ đễnh. Nhịn vài giây, tôi lấy hết can đảm đưa tay ra bóp bóp cánh tay Tạ Trác. Thấy cậu ấy không phản ứng gì, tôi lại bắt đầu vuốt ve. A, cảm giác đã thật.

Chưa kịp sờ cho đã tay, Tạ Trác đã cắn môi, quay đầu hỏi nhỏ:

"Bạn Cố, bạn có chuyện gì không?"

Hiếm lắm mới thấy cậu ấy gọi tên tôi.

Tôi nghiêm mặt nói:

"Vừa rồi thầy nói mấy lưu ý mà tớ nghe không rõ, tớ xem ghi chép của cậu được không?"

Tạ Trác há miệng, dường như không hề nghi ngờ việc tôi nói dối, cứ thế đẩy tập ghi chép về phía tôi rồi nói nhỏ:

"Sau này... thôi bỏ đi, nếu bạn cần tớ giúp gì thì cứ gọi tên tớ là được, không cần phải... sờ tớ."

Nói đến cuối, giọng cậu ấy nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Tôi vừa "ừm ừm" giả vờ đồng ý, vừa làm bộ làm tịch chép bài. Cậu ấy đơn thuần thế này, sao có thể chơi lại tôi cơ chứ?

05

Tan học, tôi đang dọn cặp sách thì điện thoại lại rung.

Thiếu gia: 【Không đến mức đó chứ, mắt nhìn của cô kém vậy sao, lại để ý một tên mọt sách? Hắn ta vừa đần vừa nhạt nhẽo, có thỏa mãn được cô không? Theo đuổi tôi thấy nản rồi nên định hạ thấp tiêu chuẩn à? Thôi được rồi, thời gian qua cô phục vụ cũng tốt, cho cô chút phúc lợi đấy. Quay lại đi, tôi không chấp cô nữa.】

Tôi nhìn thấy một tấm ảnh hiện ra trong điện thoại. Vẫn là kiểu "Bồ T/át" như mọi khi. Ánh đèn vàng mờ ảo, chiếc giường lộn xộn phía sau, mái tóc rối bời như vừa làm chuyện ấy xong, gương mặt đẹp trai không góc ch*t, cùng những đường nét cơ bắp mượt mà...

Tất nhiên, tất cả những thứ này chỉ có sức hấp dẫn với tôi nếu không dựa trên nền tảng 12cm.

Bên cạnh truyền đến tiếng động xào xạc. Tôi nghiêng đầu nhìn sang, phát hiện Tạ Trác cũng đang nhìn điện thoại của tôi. Đôi mắt lộ ra sau cặp kính của cậu ấy ánh lên vẻ ảm đạm, giọng điệu khó khăn hỏi tôi:

"Bạn thích kiểu này à?"

Tôi thản nhiên lưu ảnh rồi đặt điện thoại xuống:

"Không biết là ai gửi cho tớ, tớ chỉ xem cho đỡ chán thôi. Đúng rồi, cậu có ảnh kiểu này không?"

Mu bàn tay đang ôm cặp sách của Tạ Trác căng cứng, đầu ngón tay ửng hồng.

"Bạn muốn ảnh kiểu này để làm gì?"

Tôi mở to mắt, thái độ chân thành:

"Vì tớ rất hứng thú với việc tập thể hình, thấy vóc dáng đẹp như vậy tớ mới có động lực tập luyện, nên là, cậu có không?"

Tạ Trác do dự lấy điện thoại ra:

"Tớ đúng là có chụp ảnh để ghi lại vóc dáng, chụp không đẹp đâu, bạn cứ xem tạm đi."

Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy tấm ảnh cậu ấy đưa qua, mắt tôi suýt chút nữa rơi ra ngoài.

06

Vóc dáng tam giác ngược đỉnh cao với bờ vai rộng, eo thon như Toji Fushiguro này. Một thể chất kỳ diệu hội tụ cả nét nam tính lẫn sự mềm mại. Đúng là một tên bạo chúa cơ bắp.

Chỉ tiếc là cậu ấy kéo cạp quần cao quá. Nhưng ngược lại, điều đó càng khiến nơi đó trở nên căng cứng, như chực trào ra ngoài.

Đúng rồi, khi nào thì tôi mới thăng cấp đến mức có mắt nhìn xuyên thấu nhỉ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
4 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
11 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm