Cuộc Thảm Sát Buổi Họp Lớp

Chương 5

04/08/2026 12:42

“Còn cậu nữa, học kỳ một lớp 12, cậu lấy thư tình của Tô Tiểu Nghiên dán lên bảng thông báo, s/ỉ nh/ục cậu ấy trước mặt mọi người.”

23

Vương Dật Lâm có chút ấm ức.

“Tớ không thích cậu ta, chẳng lẽ không được từ chối sao?”

“Nhưng cậu không thích cậu ấy, tại sao còn lừa dối, gieo hy vọng, khiến cậu ấy viết thư tình cho cậu?”

“Đùa giỡn tình cảm của người khác, vui lắm sao?”

“Cậu chẳng qua chỉ muốn khoe khoang rằng cô gái có vóc dáng đẹp nhất lớp lại thích cậu mà thôi.”

Lời của tôi đã chạm vào nỗi đ/au của cậu ta.

Đúng vậy.

Cậu ta không thích Tô Tiểu Nghiên, thậm chí còn coi thường cậu ấy.

Cảm thấy Tô Tiểu Nghiên là một kẻ ngốc.

Nhưng lại kiểu “lạt mềm buộc ch/ặt”.

Lòng hư vinh trỗi dậy.

Ám thị Tô Tiểu Nghiên viết thư tình cho mình, rồi bày trò tỏ tình trước mặt bàn dân thiên hạ.

Sau đó lại tà/n nh/ẫn từ chối cậu ấy ngay giữa đám đông.

Tôi lặng lẽ lấy điện thoại ra.

【Thứ đ/è ch*t lạc đà không phải là cọng rơm cuối cùng, mà là tất cả những cọng rơm trước đó.】

【Tô Tiểu Nghiên không phải t/ự s*t, người đẩy cậu ấy xuống khỏi sân thượng chính là tất cả những kẻ đã b/ắt n/ạt cậu ấy.】

【Những hung thủ còn lại là: Tạ Nhu, Tưởng Vũ Chu, Vương Dật Lâm.】

Sau khi tin nhắn được gửi đi.

Phía bên kia rất nhanh đã phản hồi.

【Trả lời chính x/ác.】

Một ô nhỏ trên trần nhà mở ra.

Từ bên trong rơi xuống vài con d/ao.

Cùng lúc đó.

Chỉ thị tiếp theo nhanh chóng được gửi tới.

【Gi*t bọn chúng đi.】

24

Vương Dật Lâm là người nhanh tay cư/ớp lấy d/ao trước.

Cậu ta ở gần vị trí vũ khí nhất.

Cậu ta cư/ớp hết số d/ao trong tay.

Nhìn chúng tôi đầy hung á/c.

“Muốn gi*t tao à, bọn mày còn non lắm.”

Tạ Nhu và Tưởng Vũ Chu đứng bên cạnh cậu ta.

“Dật Lâm, hay là để chúng ta gi*t bọn chúng trước?”

“Tuy bọn chúng đông người, nhưng chẳng có gì trong tay, tay không tấc sắt, không phải đối thủ của chúng ta đâu.”

Vương Dật Lâm suy nghĩ một chút, ném cho mỗi người bọn chúng một con d/ao găm.

Những người không có vũ khí là tôi, Lương Hủ, Tống Tử Minh và Kỷ Thần.

Trước đó khi bỏ phiếu.

Những kẻ vạm vỡ đều đã bị loại.

Giờ những người còn lại.

Toàn là “gà yếu”.

Tôi cao 1m6, nặng 45kg.

Một cơn gió thổi qua cũng đủ làm tôi đổ.

Tống Tử Minh cũng tương tự, dù là con trai nhưng chiều cao chưa đầy 1m7.

Lương Hủ và Kỷ Thần cũng đều thư sinh yếu đuối.

Tuy nhiên tình thế bên phía đối phương cũng chẳng khá hơn.

Nhưng họ có vũ khí.

Nhất thời, không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.

Lương Hủ vốn là người có mưu kế.

Cậu ấy ra hiệu cho Kỷ Thần.

Cả hai cùng lao về phía Tạ Nhu.

Tạ Nhu dù có vũ khí cũng không địch lại cú va chạm của hai nam sinh.

Cô ta bị đẩy ngã xuống đất.

Lương Hủ lập tức cư/ớp lấy con d/ao trong tay cô ta.

Một nhát cứa ngang cổ cô ta.

Đối mặt với Vương Dật Lâm và Tưởng Vũ Chu đang lao tới.

Cậu ấy vậy mà lại dùng cơ thể Tạ Nhu làm lá chắn.

Rồi lại đẩy Kỷ Thần ra ngoài.

Hai tên kia bị Kỷ Thần va phải.

Tống Tử Minh bên cạnh tôi người nhỏ thó nhưng phản ứng rất nhanh.

Cậu ấy túm lấy chân Vương Dật Lâm.

Lương Hủ phản tay cắm con d/ao vào ngựk Vương Dật Lâm.

Bên phía Tưởng Vũ Chu và Kỷ Thần đang đá/nh nhau túi bụi.

Lưng và cánh tay đều bị thương.

Lương Hủ sải bước tới, một nhát cứa ngang cổ Tưởng Vũ Chu.

Chưa đầy mười phút.

Ba người trong danh sách.

Đều đã ch*t.

25

Nhìn khắp căn phòng đầy m/áu.

Tôi đã sợ đến đờ đẫn.

Bịt miệng co ro trong góc.

“Được rồi, tất cả kết thúc rồi.”

Lương Hủ lau m/áu trên tay.

“Hung thủ hại ch*t cậu ấy đã ch*t rồi.”

“Có thể thả bọn tôi ra ngoài chưa?”

Cậu ấy đầy m/áu trên mặt, hét lớn vào không trung, rõ ràng tinh thần đã cận kề sụp đổ.

Bên kia không phản hồi.

Sau vài phút.

Một tấm ảnh được gửi đến.

Là ảnh tốt nghiệp cấp ba.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy tấm ảnh.

Tất cả những người còn lại đều sụp đổ.

26

“Xám… áo khoác màu xám.”

Đồng phục trường trung học Thượng Lâm.

Áo hoodie màu xám bên trong và áo khoác trắng bên ngoài.

Chụp ảnh tốt nghiệp là cuối tháng 4.

Cuối xuân đầu hạ, nắng đang ấm áp.

Lúc đó chúng tôi thấy nóng nên đã cởi áo khoác ngoài ra.

Vì vậy, mỗi một người trong ảnh.

Đều mặc áo hoodie màu xám.

Tôi bỗng nhớ lại tin nhắn đầu tiên nhận được.

【Người mặc áo hoodie màu xám là hung thủ.】

Hóa ra.

Mỗi người chúng tôi đều là hung thủ.

“Cậu ấy thực sự quay lại b/áo th/ù rồi…”

Tống Tử Minh mặt c/ắt không còn giọt m/áu: “Tất cả chúng ta đều không thoát ra được nữa rồi.”

“Nhưng, nhưng tớ vô tội mà, tớ chưa bao giờ làm hại cậu ấy.”

“Chắc chắn là có vấn đề ở đâu đó, chắc chắn là có vấn đề.”

Cậu ấy lẩm bẩm.

Cùng lúc đó.

Lại một tin nhắn nữa được gửi đến.

【Ngươi không hề vô tội, im lặng, chính là đồng phạm.】

Tống Tử Minh sụp đổ.

Cậu ấy gào thét ch/ửi bới.

Không khí trong phòng ngày càng loãng.

Nước bắt đầu thấm dưới sàn.

Nước tràn vào không ngừng càng ép ch/ặt không gian sinh tồn của chúng tôi.

Lâm Hủ lặng lẽ đưa cho tôi một con d/ao.

Hạ thấp giọng nói với tôi:

“Trước khi đến buổi tiệc, tớ đã gọi điện cho nhà, nếu tối nay trước 12 giờ tớ không gọi lại cho mẹ, bà ấy chắc chắn biết tớ gặp chuyện.”

“Tớ nghe thấy mưa bên ngoài nhỏ hơn nhiều rồi, tốc độ dòng nước chậm lại, quan trọng nhất là oxy.”

“Lượng oxy còn lại không đủ cho bốn người thở.”

“Giờ đã 10 giờ rồi, chúng ta cố gắng cầm cự, họ rất nhanh sẽ báo cảnh sát, chúng ta sẽ thoát ra được.”

“Nhưng điều kiện tiên quyết là, chúng ta phải sống sót.”

Tôi nhìn con d/ao: “Vậy ý cậu là sao?”

“Họ sẽ cư/ớp mất oxy của chúng ta.”

“Gi*t bọn họ đi.”

“Đã gi*t một đợt rồi, không sao đâu.”

27

Tôi không ra tay.

Nhìn Lương Hủ giải quyết xong Tống Tử Minh và Kỷ Thần.

Cậu ấy đến ngồi xuống cạnh tôi.

Cậu ấy ôm lấy tôi, khóc.

“Xin lỗi, xin lỗi, tớ gi*t người rồi.”

“Tớ gi*t nhiều người quá.”

“Nhưng tớ không gi*t người thì không bảo vệ được cậu, xin lỗi, đợi ra ngoài tớ sẽ tự thú.”

“Nhưng tớ nhất định phải đưa cậu ra ngoài.”

“Chúng ta có thể ra ngoài, đúng không Tiểu Vi?”

Tôi đứng dậy, lau vết m/áu vô tình b/ắn lên mặt.

“Tất nhiên là được.”

Tôi đi đến góc trái phía trên của căn phòng.

Ngồi xổm xuống.

Nhẹ nhàng gõ ba lần lên viên gạch dưới sàn.

Vừa gõ xong.

Ô ngăn trên trần nhà mở ra.

Một chiếc thang hạ xuống từ trên đó.

Lương Hủ không hề ngạc nhiên.

Cậu ấy theo tôi leo lên thang.

Tầng bốn của biệt thự là gác mái.

Trên đỉnh gác mái có một cửa sổ trời.

Giờ mưa đã tạnh.

Nhìn từ cửa sổ trời lên.

Một vầng trăng sáng đang treo lơ lửng giữa không trung.

Tôi vươn tay ra.

Chỉ cần mở cửa sổ trời.

Chúng tôi có thể thoát khỏi căn biệt thự này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
6 An Lan Năm Tháng Chương 18
7 Alpha hỗn loạn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm