Còn bên cạnh Lý Kim Thư, ngoài mấy thành viên trong nhóm chị em của cô ta ra thì không còn ai khác. Tôi biết cô ta sau lưng nói tôi đang liên kết với những người khác để cô lập cô ta. Chỉ là tôi chưa bao giờ để tâm đến lời đồn đó. Không ngờ cô ta lại tìm đến Vu Vọng.
Những lời này giống như một cú đ/ấm mạnh, đ/ập tan chút tình cảm vốn chẳng còn lại bao nhiêu. Trong gió như có tiếng thở dài. Tôi nghe thấy chính mình khẽ nói: "Vu Vọng, anh đúng là... bác ái thật đấy."
09
Vu Vọng không còn đến hỏi tôi về vở kịch nữa. Nghe các bạn kể, anh ta và Lý Kim Thư cùng lên ý tưởng cho một tiết mục mới.
"Nghe bảo là biểu diễn ca múa, cũng là chủ đề chống b/ắt n/ạt học đường, Lý Kim Thư nói cô ta sẽ đưa tất cả những trải nghiệm bị b/ắt n/ạt của mình vào trong điệu múa đó."
Tôi không quan tâm. Nhưng cũng thường xuyên nghe thấy tiếng cãi vã vọng ra từ phòng tập múa bên cạnh trong những lúc tập luyện.
Lý Kim Thư chỉ trích Vu Vọng không đủ nghiêm túc.
"Anh căn bản không hề nhập tâm, có phải anh vẫn đang nghĩ đến vở kịch của Hứa Du Thời không!"
Giọng Vu Vọng mệt mỏi: "Bây giờ so đo những chuyện này chẳng có ích gì cả, tôi chỉ muốn làm một việc gì đó có ý nghĩa thôi."
Hai người họ cãi nhau suốt, không chỉ tiết mục tập luyện rối tinh rối m/ù, mà ngay cả thành tích của Vu Vọng cũng tụt dốc không phanh. Đến cuối cùng, giáo viên chủ nhiệm cứ vài ba bữa lại gọi Vu Vọng lên nói chuyện. Nhưng chẳng hiểu sao, Vu Vọng lại chẳng bao giờ để tâm.
Dì Vu có lần thăm dò hỏi tôi, tôi chỉ trả lời đúng sự thật. Thành tích và tương lai là của anh ta, anh ta không để tâm, tôi nghĩ mình cũng không cần thiết phải lo chuyện bao đồng.
Sau đó, Vu Vọng thường tranh thủ giờ nghỉ giải lao, đứng ở cửa phòng tập của chúng tôi để nhìn. Hỏi anh ta, anh ta chỉ nói là muốn học hỏi kinh nghiệm từ chúng tôi.
"Đều là vì cùng một mục đích, tôi nghĩ chúng ta không phải đối thủ, mà là người đồng hành."
Mọi người đều không coi anh ta ra gì, nên cũng mặc kệ. Lý Kim Thư sau khi biết chuyện cũng không hề tức gi/ận như mọi khi, trái lại còn ân cần thúc giục Vu Vọng học hỏi từ chúng tôi cho tốt.
Bạn cùng bàn của tôi luôn cảm thấy có gì đó bất thường, ngày nào cũng cùng tôi kiểm tra lại đạo cụ thêm một lần, đề phòng có kẻ giở trò sau lưng. Thế nhưng, khi nhận ra có gì đó không ổn thì đã quá muộn. Lúc tôi đang kiểm tra đạo cụ, không biết bị ai đẩy một cái. Trên sàn nhà không biết từ đâu ra vệt dầu loang, tôi đứng không vững, hụt chân. Ngã từ cầu thang xuống.
Mà ngày hôm sau chính là buổi tổng duyệt chính thức.
10
Khi tỉnh dậy trong b/ệnh viện, tôi mới biết vệt dầu trên sàn là do Vu Vọng vô tình làm đổ. Anh ta nói, lúc đó Lý Kim Thư bảo anh ta giúp bê đạo cụ. Dưới sự sai khiến của Lý Kim Thư, anh ta chạy đi chạy lại mấy lượt. Lượt cuối cùng, anh ta cứ thấy có gì đó đổ ra, tưởng là nước. Định bụng đi kiểm tra lại, nhưng vừa đặt đồ xuống thì đã bị người khác gọi đi mất. Thế là không kịp nữa.
Mà chỗ tôi ngã lại đúng ngay góc ch*t của camera, không ai biết rốt cuộc là ai đã đẩy tôi.
Trong phòng b/ệnh, Vu Vọng vẻ mặt đầy hối h/ận, trông có vẻ còn đ/au khổ hơn cả người bị thương là tôi. Anh ta nói: "Tôi không biết Lý Kim Thư lại làm trò tiểu nhân như vậy, ngay từ đầu tôi thực sự chỉ muốn giúp cô ấy."
Vu Vọng vùi mặt vào lòng bàn tay, giọng đ/au đớn: "Mỗi lần nhìn thấy cô ấy chịu ấm ức, tôi lại nhớ đến lúc đó, cậu bị người ta b/ắt n/ạt đến mức không dám phản kháng, chỉ biết trốn trong tủ quần áo mà khóc. Du Thời, tôi thực sự không hy vọng có thêm ai phải chịu nỗi khổ mà cậu từng chịu nữa."
Tôi nhếch môi, cười đầy mỉa mai. Đến nước này rồi, điều đầu tiên anh ta nói vẫn là những lời để phủi sạch trách nhiệm cho bản thân.
Tôi không hùa theo sự hối lỗi của anh ta, chỉ hỏi: "đ/au lòng không?"
Vu Vọng ngẩn người: "Cậu nói gì cơ?"
Tôi kiên nhẫn lặp lại lần nữa: "Trước đây, ai cũng coi thường việc anh và Lý Kim Thư dính lấy nhau, chê cười anh không biết nhìn người, anh có đ/au lòng không?"
đ/au lòng chứ.
Lúc bị Lý Kim Thư vạch trần vết s/ẹo, tôi còn đ/au lòng hơn thế nhiều. Nỗi đ/au tích tụ từ quá khứ ùa về gấp bội ngay trong khoảnh khắc đó. Tôi gần như không thể thở nổi.
Thế nhưng, cũng chính ngay khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một vấn đề. Vu Vọng có lẽ chưa bao giờ thực sự nghiêm túc nhìn nhận về b/ắt n/ạt học đường. Trước đây anh ta chân thành giúp đỡ tôi, chỉ vì người bị b/ắt n/ạt là tôi. Còn sau này, khi anh ta có người khác muốn giúp đỡ hơn, thì tất cả những gì tôi từng trải qua đều trở nên chẳng còn quan trọng nữa.
Anh ta có lẽ, chưa bao giờ là người mà tôi cần tìm.
Tôi tỉnh ngộ trong chớp mắt, và cũng từ bỏ trong chớp mắt.
Nói anh ta không phù hợp, thì anh ta đúng là không phù hợp thật.
"Vu Vọng, có một câu, tôi luôn muốn trả lại cho anh. Anh ngay cả sự thật còn không chịu tìm hiểu rõ ràng, đã m/ù quá/ng đứng về phía Lý Kim Thư. Anh với những kẻ b/ắt n/ạt tôi trước đây, có gì khác nhau chứ?"
Vu Vọng lững thững bỏ đi trong vô h/ồn. Sau khi anh ta đi, mẹ tôi vào gọt táo cho tôi ăn. Ngoài cửa sổ, bóng cây lay động, tôi thú thật với mẹ: "Mẹ, con và Vu Vọng tuyệt giao rồi. Từ lâu lắm rồi."
Mẹ không hỏi tại sao, chỉ đưa miếng táo đã gọt xong vào tay tôi, giọng bình thản: "Tuyệt giao thì tuyệt giao thôi. Mẹ đặt cái tên này cho con, 'Dùng xả do thời, hành tàng tại ngã' (biết tiến biết lùi, hành động tùy theo mình), chính là để nói với con rằng, có nhiều việc con không thể quyết định cũng không thể lựa chọn, nhưng có những việc, ví dụ như phương hướng cuộc đời, những người bạn đồng hành, đều nằm trong tay chính con."
11
Ngày hôm sau là buổi tổng duyệt, dù thời gian gấp rút nhưng may mắn là chúng tôi luôn có phương án B. Bạn diễn thay thế đã lấp đầy vị trí của tôi, tiện thể khởi động luôn kịch bản thứ hai. Không thay đổi nhiều so với kịch bản gốc, chỉ thêm vào một nhân vật dù chân đi tập tễnh vẫn cùng mọi người nỗ lực đấu tranh.
Ngày biểu diễn chính thức, tôi chống nạng đi lên sân khấu. Khi vở kịch sắp hạ màn, tôi xuất hiện. Cùng mọi người vang lên hồi chuông chính nghĩa. Đó là âm thanh của sự đoàn kết và dũng cảm.
Sau khi hạ màn, tiếng vỗ tay dưới khán đài vẫn vang dội. Tôi không thấy Vu Vọng, nghe nói tiết mục của anh ta đã bị loại.
"Vốn dĩ tiết mục của họ cũng chỉ thường thường thôi, nể tình ý nghĩa nên mới miễn cưỡng cho qua."