Dù mệt nhưng xứng đáng.

Bố thường nói luật sư không được tê liệt, phải nhớ nỗi đ/au mới có thể đồng cảm với thân chủ.

Tôi vừa điều hành công ty, vừa cùng bố mẹ và mẹ chồng chăm sóc con gái.

Theo năm tháng, chúng tôi chuyển từ căn nhà ba phòng sang biệt thự lớn.

Bố nghỉ hưu, chuyển giao mối qu/an h/ệ cả đời cho tôi.

Tan làm về nhà, chưa tới nơi đã ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức.

Mẹ và mẹ chồng trò chuyện chờ tôi, bố bế con gái đi chơi nhà hàng xóm về.

"Ồ, mẹ Mễ Hồ nhìn xem, ai về kìa!"

Con gái vừa thấy tôi liền giơ tay nhỏ, giọng ngọng nghịu gọi: "Mẹ ơi, bế bế."

Tôi ôm ch/ặt nó, mới biết hạnh phúc vững vàng đến thế.

Con gái sáu tuổi, tôi dạy nó đạo lý xử thế và phẩm chất đạo đức như đã dạy Lý Tiểu Thiên kiếp trước.

Nó được chúng tôi và thầy cô dạy dỗ rất ngoan: hiền lành kiên nhẫn, thông minh hiếu học, hoặc có lẽ bản chất nó vốn lương thiện.

Đêm sinh nhật mười tuổi của con, tôi gặp thân chủ xong mệt mỏi trở về.

Con gái từ xa đã lao vào lòng tôi: "Mẹ ơi, mẹ nhắm mắt lại được không?"

"Được chứ."

Nó nắm tay dắt tôi đi mãi.

Dừng lại nơi có gió: "Mẹ ơi, mở mắt ra đi."

Tôi mở mắt, màn đêm đen kịt lấp lánh sao trời, ngoảnh sang là khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của con.

"Mẹ xem, tối nay nhiều sao quá."

"Mình cùng ngắm sao nhé, sao đang chớp mắt kìa."

Đã lâu tôi không ngẩng đầu, lắng lòng ngắm sao.

Đêm ấy, tôi ôm con khóc nức nở.

Con gái không hiểu, bối rối xót xa lau nước mắt, chu môi hôn má tôi.

Mặt mũi nghiêm túc, giọng lanh lảnh dỗ dành: "Mẹ đừng khóc, bà nội và bà ngoại bảo khóc nhiều sẽ có nếp nhăn đó."

Bao năm nay, lần đầu tôi buông bỏ.

Không phải giáo dục của tôi có vấn đề, mà đồ bỏ đi vẫn là đồ bỏ đi, mang gen x/ấu phá hủy mọi thứ.

Vốn dĩ đã thối nát tận gốc rồi.

12

Năm con gái mười lăm tuổi, tôi họp phụ huynh xong ra khỏi trường.

"Mẹ! Mẹ!"

"Con là Tiểu Thiên đây!"

Giọng nói tựa như Lý Tiểu Thiên.

Mặt tôi hơi tái, lẽ nào Lý Tiểu Thiên cũng trọng sinh?

Tôi tiếp tục bước, tới khi bị ai đó nắm tay, quay lại.

Lý Tiểu Thiên ăn mặc đầu gấu, mừng rỡ đi/ên cuồ/ng, gào khóc: "Mẹ ơi, con tìm được mẹ rồi!"

"Anh là ai?" Tôi nhíu mày, không giấu vẻ gh/ê t/ởm khi nhìn bộ dạng bẩn thỉu, l/ưu m/a/nh, mùi hôi tanh của kẻ lang thang.

Hắn nhận ra sự chán gh/ét, ánh mắt thoáng sát khí, rồi lập tức bình thường trở lại.

Ánh mắt vẫn thế.

Quả nhiên trọng sinh rồi.

Kiếp trước hắn mặc đồ hiệu, đeo đồng hồ sang, kiếp này chỉ đủ tiền xỏ khuyên xăm mình sống lay lắt.

Không biết năm xưa hắn được nhà nào tốt bụng nhặt về, nuôi nấng bao năm chỉ khư khư nhớ tới "mẹ giả" này.

Đúng là con bạch yên lang đích thực.

"Con là Tiểu Thiên! Con trai mẹ đó!"

"Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm, bao năm nay mẹ ở đâu?"

"Tôi không có con trai." Tôi dừng lại, "Chính x/á/c là tôi từng có đứa con giả, do chồng cũ và tiểu tam đẻ ra, nhưng bị mẹ chồng cũ làm lạc mất. Lẽ nào anh chính là?"

Tôi bịa ra lý do hợp lý, hắn gật đầu lia lịa, lảm nhảm kể nỗi khổ những năm qua.

"Họ đối xử tệ lắm, con đói khát rá/ch rưới, chịu bao tủi nh/ục."

"Cái gì cũng so sánh con với trẻ nhà khác, con không muốn nghe họ!"

Hắn tham lam quá, như há miệng nuốt chửng tôi.

"Con chỉ nhận mẹ, mẹ là mẹ ruột, bao năm con tìm mẹ..."

Tôi không quên cái nhổ nước bọt khi tôi sắp ch*t ngạt trong biển lửa.

Khiến người kinh t/ởm, buồn nôn.

Tôi lạnh lùng từ chối: "Tôi không cần con trai, bố mẹ ruột anh cần anh, anh nên về tìm họ."

Vừa nghe vậy, Lý Tiểu Thiên nhăn mặt đầy chán gh/ét: "Con không về tìm họ đâu!"

Chắc hắn đã tìm rồi, phát hiện người bố kiếp trước nhờ bố vợ giúp đỡ mà thành công, kiếp này lại đang ngồi tù.

Ra tù chẳng làm nên trò trống gì, nằm nhà bới chân.

Lý Tiểu Thiên không hiểu sai ở đâu, giờ chỉ muốn bám víu tôi.

Chỉ tôi, đi theo lộ trình cũ, mở công ty, phát tài.

Nhưng giờ, ngay cả tôi cũng không thèm hắn.

Tôi cần cái khỉ gì.

Tôi bỏ qua lời c/ầu x/in tha thiết của Lý Tiểu Thiên, thẳng bước lên xe.

Hắn vừa thấy logo BMW, chân dính tại chỗ, nằm vật lên đầu xe không chịu nhúc nhích.

"Mẹ ơi, trên đời con chỉ có mẹ, mẹ bỏ con thì con không sống nữa!"

Dọa tôi?

Tôi không ăn cái trò này, đạp phanh, tiếng động cơ khiến hắn lùi lại.

Thấy tôi nghiêm túc, hắn mặt tái mét tránh đường, ánh mắt âm u tiễn tôi đi.

Về nhà, tôi lập tức chuyển con gái vào trường tư thục quản lý nghiêm ngặt.

13

Lý Tiểu Thiên lại rình rập vài lần, tôi đành thuê người đ/á/nh hắn một trận.

Tối đó, tôi mặc vest chỉnh tề, vô tình đi ngang trước mặt hắn.

Hắn toàn thân dính m/áu, thấy tôi mắt sáng rực, từ từ bò lại gần.

"Mẹ... mẹ, đừng bỏ con, con là Tiểu Thiên..."

"Mẹ từng thương con nhất, giờ mẹ bảo học con sẽ học, con nghe lời mẹ..."

Tôi cúi xuống, lau vết m/áu khóe mắt hắn, bình thản nói: "Về tìm bố anh, đuổi mẹ ruột đi, tôi sẽ quay về."

"Thật ư?" Hắn tưởng nước mắt khiến tôi động lòng.

"Thật, tôi sao nỡ lừa anh."

Năm xưa ba người nhà họ Lý bị án tù khác nhau, nhưng ra tù đều khốn khổ như nhau.

Mấy miệng ăn chen chúc dưới tầng hầm, không công việc tử tế, như chuột trong cống, sống vất vưởng.

Chỉ Lý Lộ còn khá hơn, dù bị thu hồi chứng chỉ bác sĩ, lén mở phòng khám nhỏ.

Tôi báo cảnh sát nhiều lần, mở rồi đóng, đóng rồi mở.

Cuối cùng Lý Lộ leo lên giường người khác, yên ổn mấy năm.

Lý Tiểu Thiên xuất hiện, lại khuấy đục nhà họ Lý.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ngày nắng tiếp theo

Chương 23
Lại một lần nữa, tôi tận mắt chứng kiến Hứa Trác Ngôn say rượu rồi hôn môi với kẻ khác. Tôi đề nghị chia tay. Anh ta ngơ ngác không hiểu: "Chỉ vì chút chuyện vặt vãnh này thôi sao?" "Bình thường anh đi đóng phim, cảnh hôn cũng đâu có thiếu, bây giờ em ghen tuông cái gì?" "Hôm nay anh uống hơi quá chén, anh hứa đấy, sẽ không có lần sau đâu." Tôi gạt tay anh ta ra. "Phải, chỉ vì 'chuyện vặt vãnh' này thôi." "Lần trước anh cũng hứa là không có lần sau rồi." "Tôi đã thử rồi." Sau cái lần đầu tiên anh ta say xỉn rồi hôn người khác, tôi đã thử. "Tôi cũng từng uống say, nhưng tôi vẫn nhớ rõ là phải từ chối mọi sự tiếp cận và mập mờ."
1.07 K
4 Cún Con Chương 15
7 Lấy ơn báo đáp Chương 15
8 Hòa bình chia tay Chương 15
11 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Hòa Ly, Tướng Quân Quỳ Gối Xin Nàng Nhìn Lại Một Lần

Chương 10
Phu quân của ta, Trấn Bắc tướng quân Lục Hành, hôm nay đã chính thức đưa kẻ tiểu thiếp hắn nuôi ở biệt viện phía tây thành lên làm thứ thất. Ngoài sân náo nhiệt cứ như ngày hội. Ta chỉ lặng lẽ ngồi yên trong phòng. Nghe rõ mồn một tiếng tơ tiếng trúc vọng lại từ chính đường, nghe bà mẹ chồng nắm tay người mới cười ha hả: - Cục cưng của mẹ, đừng sợ! Cha cùng huynnh trưởng nhà nó sắp chết ngoài Bắc Cương rồi, họ Thẩm còn chẳng giữ được mình, huống chi cái đồ tiểu mao đầu này dám động đến ngươi? Ta cũng nghe được giọng phu quân mặc bộ áo đỏ chói mắt, đứng trước cửa tân phòng hứa hẹn với ả tiểu thiếp yêu kiều: - Nàng mà dám quấy nhiễu, lập tức tống cổ vào gia miếu! Cả đời gõ mõ tụng kinh! Tất cả bọn họ đều đang chờ ta nổi loạn. Họ tưởng rằng họ Thẩm ta sắp đổ, giờ đây có thể ngang nhiên muốn làm gì thì làm. Có lẽ còn đang tính toán làm sao vắt kiệt giá trị của ta, rồi hào phóng ban cho cái đặc ân được quỵ lụy phục dịch bọn họ. Ôi thật là "nhân từ" làm sao! Ta nhìn nét chữ cha hiện rõ trước mắt: - Địch quân đã hàng, phụ huynh đại thắng, ngày mai dâng tù binh trước thềm cung. Ngẩng đầu nhìn cảnh nội trạch kỳ lạ này, ta khẽ nhếch mép cười.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
2