Giải mã: Từ bản vẽ mặt bằng

Chương 5

29/12/2025 08:15

【Phần tiếp theo là tiết lộ bí ẩn của văn bản, hãy đảm bảo bạn đã hoàn thành suy luận trước khi đọc tiếp.】

【Gợi ý thắp đèn: Hãy chú ý từng chi tiết trong phần trước, không có câu thừa.】

【Gợi ý: Tên sách là manh mối đầu tiên.】

5

【Màn tiết lộ】

Tôi xem xét lại kết luận vài lần rồi lại gọi cho bạn.

Điểm Đăng: "Alo?"

Bạn: "Ủa?"

Điểm Đăng: "Căn nhà lần trước cậu nói với tớ, vẫn chưa cho thuê chứ?"

Bạn: "Chưa."

Điểm Đăng: "Chưa cho thuê thì tốt quá."

Bạn: "Sao cậu lại nói thế?"

Điểm Đăng: "Ờ..."

Tôi cầm bản thảo lên, do dự hồi lâu rồi quyết định nói thật với bạn.

Điểm Đăng: "Tớ sẽ trình bày một số suy luận cá nhân, nếu có chỗ nào không đúng, cậu phải sửa ngay nhé. Nếu đến cuối mà suy luận của tớ không có vấn đề gì thì..."

Bạn: "Thì sao?"

Điểm Đăng: "Thôi, để tớ nói suy luận trước đã."

Bạn: "Ừ."

Điểm Đăng: "Nói kết luận trước nhé, tớ nghĩ trong nhà này có x/á/c ch*t."

Bạn: "Ồ."

Điểm Đăng: "Ồ?"

Phản ứng của bạn bình thường đến mức bất ngờ, thậm chí hơi kh/inh thường. Liệu cô ấy có nghĩ tôi đang đùa?

Tôi nhấn mạnh lại lần nữa.

Điểm Đăng: "Tớ không đùa đâu, tớ có bằng chứng hẳn hoi. Cậu xem sơ đồ mặt bằng này."

Bạn: "Sơ đồ mặt bằng có vấn đề gì? Hay cậu định nói nhà này có phòng kín, x/á/c ch*t giấu trong đó? Thôi đi, cũ rích rồi. Tớ đã nói diện tích phòng được đo đạc kỹ mà, làm gì có chỗ trống."

Điểm Đăng: "Thực sự có không gian ẩn trong nhà này, nhưng không phải phòng kín. Cậu so kỹ hai bản vẽ này xem, có phát hiện gì không?"

Bạn: "Tớ xem hai sơ đồ này cả chục lần rồi, chẳng thấy gì khác thường cả."

Điểm Đăng: "Khi xem sơ đồ mặt bằng, cậu thường xem gì?"

Bạn: "Xem phòng ốc, bố cục chứ sao."

Điểm Đăng: "Không đọc chữ à?"

Bạn: "Chữ?"

Điểm Đăng: "Trên sơ đồ mỗi phòng đều có ghi tên mà, ví dụ tầng một chỗ này ghi là phòng khách - bếp. Cậu nhìn phía dưới, có hai dòng chữ nhỏ."

Bạn: "Tớ thực sự chưa để ý chỗ đó."

Điểm Đăng: "Giờ thì xem đi."

Bạn: "Ừ... Ơ?"

Điểm Đăng: "Phát hiện rồi à?"

Bạn: "Ừ. Dù là không gian tầng một hay tầng hai, chữ H đều ghi 2.800, chỉ có hành lang tầng hai là H 2.500. Tớ biết S là diện tích phòng, H nghĩa là gì nhỉ?"

Điểm Đăng: "H là chiều cao tầng."

Bạn: "Hả?"

Điểm Đăng: "Để ý chưa? Chỉ có chiều cao hành lang tầng hai khác biệt. Thông thường, chiều cao các tầng đều bằng nhau mà. Các phòng khác ở tầng hai đều cao 2m8, riêng hành lang chỉ cao 2m5, thấp hơn những 30cm."

Bạn: "Nói mới nhớ, hành lang tầng hai nhà họ đúng là có cảm giác chật chội hơn tầng một, hình như trần thấp hơn."

Điểm Đăng: "Tức là trần nhà hành lang tầng hai đã bị hạ thấp 30cm đúng không?"

Bạn: "Đúng vậy."

Điểm Đăng: "Vậy khoảng trống 30cm đó dùng để làm gì?"

Bạn: "Ý cậu là x/á/c ch*t giấu trong lớp trần 30cm đó?"

Điểm Đăng: "Ban đầu tớ cũng nghĩ vậy, nhưng sau khi phân tích thì thấy không khả thi. Dù là người g/ầy nhất, khoảng cách từ ng/ực tới lưng cũng phải 25cm. Người hơi m/ập chút là vượt quá 30cm rồi."

Bạn: "Nhỡ đâu x/á/c ch*t chỉ dày 25cm thì sao? 25cm thấp hơn 30cm, đủ chỗ giấu trong trần rồi còn gì."

Điểm Đăng: "Khả năng đó có tồn tại, nhưng không chỉ nghĩ tới độ dày cơ thể. Còn phải tính cả độ dày tường nữa. Nếu thực sự có x/á/c ch*t giấu trên trần, hung thủ cần dùng vôi vữa, xi măng để cố định. Nếu lượng vật liệu không đủ, trần nhà có thể sập xuống, làm lộ x/á/c ch*t. Vì thế tớ cho rằng khoảng trống 30cm này không dùng để ch/ôn x/á/c, mà phục vụ mục đích khác."

Bạn: "Mục đích gì vậy?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Nguyện Nguyện Chương 10
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11
8 Thay Đồ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm