nước sốt mì

Chương 3

28/12/2025 09:44

Tôi cúi đầu ăn ngon lành, ông chủ lại mang ra đĩa đồ ăn kèm theo quy cách y như lần trước.

"Ông chủ, mấy hôm trước tôi ghé tiệm sao không thấy mở cửa?"

Một lần quen hai lần thân, tôi với ông chủ cũng đã thân thiết hơn, vừa húp mì vừa bắt chuyện. Ông ta lại ngồi vào chỗ cũ, lần này không lướt điện thoại mà chăm chú nhìn tôi ăn. Nét mặt hiện lên vẻ khó tả.

Tôi nghĩ có lẽ ông tự hào về tay nghề của mình? Cũng không chắc.

"Tiệm tôi mỗi ngày mở cửa lúc hai giờ sáng, không kể mưa gió, ngày lễ cũng không nghỉ."

Ông chủ lấy tay dính dầu mỡ chùi vào tạp dề, cười hiền hậu với tôi. Hai giờ sáng mới mở cửa? Ông chủ này đúng là kỳ quặc, không tranh thủ giờ cơm thường ngày để ki/ếm tiền, lại chọn khung giờ nửa đêm, thật khó hiểu. Tôi không giấu nổi thắc mắc.

"Hai giờ sáng mới mở cửa thì ki/ếm được bao nhiêu tiền?"

"B/án cho vui thôi, cũng chẳng mong ki/ếm lời."

Đây là câu khoe của chân phương nhất mà tôi từng nghe, không có gì sánh bằng. Không ngờ ông chủ này lại là tay chơi ngầm.

Trong lúc nói chuyện, thức ăn trên bàn lại bị tôi quét sạch. Tôi ợ no nê, đang nghĩ lần sau sẽ ăn vị gì thì cửa tiệm vang lên tiếng động khá lớn.

Chỉ lát sau, ba năm người bước vào, một người hỏi: "Ông chủ, mở cửa chưa?"

Hóa ra khách quen như tôi cũng không ít.

"Vào đi."

Ông chủ vừa đáp vừa ra hiệu cho tôi thanh toán. Tôi lấy điện thoại, tiếng thông báo "bảy mươi bảy nghìn" vang lên. Lần nào đến cũng đúng giá này, đúng là không lừa già gạt trẻ.

"Mời vào."

Sau khi tôi trả tiền, ông chủ mới vẫy tay về phía cửa. Tôi nhận thấy mấy người kia đều xô đến trước thùng giữ nhiệt đựng "tương đắng". Tranh nhau hối hả, như sợ không giành được phần.

Dù tò mò nhưng tôi không định làm phiền việc kinh doanh của ông chủ, đang định rời đi thì ông ta gọi gi/ật lại.

"Cậu ơi, đợi tí nhé, tôi xong việc có chuyện muốn nói."

Chỉ thấy ông chủ thành thục múc cho mỗi người một thìa tương đắng. Thứ tương đen kịt ấy trông như cháo nấu từ đồ ăn mốc meo, nhìn thôi đã muốn tránh xa. Mấy người kia ôm bát đầy tương đen, mỗi người tìm chỗ ngồi ăn ngấu nghiến.

Ông chủ nắm tay tôi kéo vào góc.

"Cậu nhớ kỹ nhé, nhất định đừng ăn đồ người lạ cho."

Ông ta nói giọng bí hiểm, âm lượng rất nhỏ như sợ người khác nghe thấy.

"Hả?"

Tôi đâu phải trẻ con ba tuổi? Câu nói không đầu không đuôi này khiến tôi hoang mang, nhưng khi nhìn thẳng vào mắt ông chủ, chỉ thấy toàn sự nghiêm túc.

"Nhớ kỹ nhé, trên đường về, tuyệt đối đừng ăn thứ gì người lạ đưa."

Ông chủ nhắc lại lần nữa rồi vỗ vai tôi, ra vẻ khuyên tôi tự biết liệu.

"Ừ."

Tôi chỉ biết gật đầu ngơ ngác rồi rời quán mì lục. Vừa bước ra khỏi cửa, tôi đã rùng mình.

"Chà, hôm nay ông chủ bật điều hòa mạnh thật."

Quán cách nhà chỉ vài bước chân. Vừa rẽ qua góc phố, tôi đã có cảm giác có người theo sau. Để tránh bị phát hiện, tôi đi sát tường. Kẻ kia cũng không giấu diếm, cứ thế bước chậm rãi sau lưng tôi một khoảng.

Đêm khuya thanh vắng, dù là đàn ông nhưng lòng tôi cũng nổi sóng. Chân bước nhanh hơn nhưng kẻ theo đuôi vẫn giữ nguyên tốc độ, không sao dứt ra được.

Khu tôi ở không có ban quản lý, đèn đường đã hỏng lâu năm, không tỏa chút ánh sáng nào. Tôi tính toán cách thoát khỏi cái đuôi phía sau, chợt nhớ sáng nay thấy tòa đầu tiên có nhà đang sửa, gạch xếp bên ngoài. Thế là tôi nảy ra ý định.

Chạy nhanh vài bước, tôi lách vào dãy nhà đó. Lúc này, tay tôi đã nắm ch/ặt một viên gạch, người nép sát tường cửa hẻm, thò đầu ra quan sát.

Kết quả tốt nhất là kẻ theo đuôi không phát hiện tôi trốn ở đây, tự biết đường rút lui. Còn nếu đối mặt, nhìn ngoại hình thì hắn khác biệt hẳn với tôi. Dù đá/nh nhau trực diện, tôi cầm gạch chưa chắc đã thua.

Chỉ cảm thấy trái tim trong lồng ngựk đ/ập thình thịch, mỗi nhịp khiến toàn thân tôi run lên.

Tôi vật vã đếm thời gian, một phút, hai phút...

Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cọ xát vào viên gạch, cảm giác nhớp nháp.

Khoảng bảy tám phút trôi qua, bên ngoài vẫn im ắng. Tôi thở phào nhẹ nhõm, thò đầu ra nhiều hơn. Nhìn trái ngó phải, cánh tay giơ cao của tôi buông thõng xuống.

"Hừ, may quá, hắn đi rồi."

Tôi thở dài, định rời khỏi cửa hẻm thì từ phía sau vẳng lên giọng nói:

"Anh đang tìm tôi à?"

Giọng nói áp sát tai tôi, chui thẳng vào n/ão, như cây kim băng đ/âm vào tủy khiến toàn thân tôi lạnh như dầm nước đ/á.

5.

Tôi gi/ật mình, viên gạch trong tay rơi xuống đất vỡ tan tành. Định bỏ chạy nhưng chân như đổ bê tông, không nhúc nhích nổi.

Kẻ sau lưng là ai? Tôi nghi hoặc, rõ ràng tòa nhà này chỉ có một lối vào. Làm sao hắn lại ở phía sau tôi được?

Trong vài giây ngắn ngủi, đầu óc tôi bùng n/ổ vô số câu hỏi. Khi tôi cố gắng lê đôi chân mềm nhũn để trốn khỏi đây...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
8 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7