Lục Hành nhìn cái bụng của Nhậm Chấn Chấn thì hơi do dự, nhưng rất nhanh sau đó lại kiên định gật đầu.
"Được, anh sẽ bắt Lâm Tịch giả vờ mang th/ai ngay bây giờ, đứa trẻ này nhất định sẽ trở thành con của anh một cách danh chính ngôn thuận."
"Anh hứa với em."
Anh ta chẳng giữ lời hứa được bao lâu, vì ngay khi vừa phát hiện Nhậm Chấn Chấn mang th/ai, bụng cô ta đã phình to lên nhanh chóng như quả bóng. Lục Hành không dám đưa Nhậm Chấn Chấn đến b/ệnh viện, chỉ đành chuyển bác sĩ và thiết bị về tận nhà...
Nhưng việc này cũng cần thời gian.
Đợi đến khi Lục Hành lắp đặt xong thiết bị kiểm tra thì Nhậm Chấn Chấn lại chuyển dạ.
Cảnh tượng cũ tái diễn, từng đứa trẻ một được bế ra từ phòng sinh.
Lần này là tận tám đứa.
Tiếng khóc làm rung chuyển cả tòa nhà cổ của Lục gia.
Lục Hành ngơ ngác, đờ đẫn nhìn lũ con trai của mình, không biết là do quá hưng phấn hay quá kích động.
Anh ta đứng đó mất nửa tiếng đồng hồ, rồi như phát đi/ên lao vào góc phòng túm lấy tôi.
"Lâm Tịch, có phải cô giở trò không?"
Nhưng khi chạm phải ánh mắt ngơ ngác của tôi, anh ta lại buông tay trong tuyệt vọng.
"Không thể là cô được, kế hoạch của anh rất hoàn hảo, cô không thể nào biết trước được... Chẳng lẽ là anh và Chấn Chấn gặp quả báo..."
"Không thể nào, anh và Chấn Chấn luôn lương thiện, chưa từng làm chuyện gì thất đức."
"Cái đó, cho tôi c/ắt ngang một chút."
Tôi tỏ vẻ mơ hồ, chân thành đặt câu hỏi: "Có phải vì con không đủ nhiều nên anh không vui không?"
Thật ra, còn có thể nhiều hơn nữa mà.
6
Hôm đó Lục Hành không trả lời tôi.
Anh ta trừng mắt nhìn tôi đầy hung á/c, rồi quay lưng đi dỗ dành lũ con trai của mình.
Lần này Nhậm Chấn Chấn sinh con tại nhà cổ, phóng viên không hề hay biết, an ninh tại đây cũng không phải nơi họ có thể lẻn vào.
Nhưng có tôi ở đây mà.
Tất cả những bức ảnh đều là hàng tươi, chân thực và chụp ở cự ly gần.
Sau lần sinh nở này, Nhậm Chấn Chấn bị đả kích nặng nề. Cô ta không còn gi/ận dữ vì con mình chỉ có thể làm em của Lục Hành như lần trước nữa, mà chỉ đờ đẫn, sợ hãi nhìn chằm chằm vào bụng mình.
Mỗi đêm, mọi người đều bị đá/nh thức bởi tiếng thét chói tai của Nhậm Chấn Chấn.
Dưới ánh đèn sáng trưng, Nhậm Chấn Chấn kinh hãi nhìn cái bụng của mình, hai tay túm ch/ặt lấy tóc.
"A Hành, em lại sắp sinh rồi, hu hu hu, quái vật, là quái vật."
"A Hành, A Hành, c/ứu em với!"
Lục Hành thời gian này bận tối tăm mặt mũi vì lũ trẻ, nhưng đêm đến vẫn không quên kiên nhẫn dỗ dành Nhậm Chấn Chấn.
"Ngoan, bảo bối, trước kia đều là ngoài ý muốn, anh đã mời chuyên gia rồi, đợi chuyên gia đến là ổn thôi."
"Không được! Anh thích nhìn em mất mặt lắm sao?"
Nhậm Chấn Chấn đi/ên cuồ/ng ném gối vào người anh ta: "Không được tìm chuyên gia! Từ nay về sau không được đụng vào người em."
Lục Hành bất lực đồng ý.
"Được."
Cứ thế ngày qua ngày, dù tóc Nhậm Chấn Chấn rụng ngày càng nhiều, nhưng trạng thái tinh thần lại ngày càng tốt hơn.
Thế nhưng Lục Hành dưới sự dày vò cường độ cao như vậy đã không còn tâm trí làm việc, cuối cùng phạm phải sai lầm lớn trong một quyết định quan trọng.
Anh ta quyết định tổ chức một buổi họp báo để xin lỗi người tiêu dùng, tiện thể giới thiệu sản phẩm mới của gia đình.
Nhưng vì thể lực thực sự không còn sung mãn, anh ta đã ngủ gật ngay tại hiện trường họp báo. Khi gi/ật mình tỉnh dậy, anh ta phát hiện màn hình lớn phía sau đang chiếu những bức ảnh chân dung của mười bốn đứa con trai mình.
Còn có cả đoạn video thân mật "phạm thượng" của anh ta.
Bên cạnh linh đường u tối, Nhậm Chấn Chấn đ/è lên qu/an t/ài của lão Lục tổng và hôn Lục Hành mãnh liệt.
Nắp qu/an t/ài của lão Lục tổng lập cập kêu lạch cạch dưới ánh nến mờ ảo.
Giọng nói của Lục Hành đầy sự kính sợ và thâm tình dành cho bậc trưởng bối.
"Tiểu mẫu, có thoải mái không?"
"Bảy năm trước anh đã muốn làm thế này rồi, em biết không? Bảy năm qua tuy anh tìm hai nghìn năm trăm năm mươi lăm người phụ nữ, nhưng tất cả bọn họ đều là thế thân của em."
"Chấn Chấn, anh yêu em, sinh cho anh một đứa con đi."
"Đợi đến lúc đó, con chó trung thành Lâm Tịch kia sẽ là lá chắn cho chúng ta."
Con chó trung thành chính chủ là tôi nhún nhún vai, che mặt bắt đầu khóc.
Phương pháp biểu cảm phóng đại mới học được từ nữ diễn viên truyền hình đã phát huy tác dụng, tôi khóc nức nở "oa oa".
Lục Hành luống cuống tay chân thét lớn: "Tắt đi, nhanh ngắt điện! Ngắt điện mau!"
"Không được quay, không ai được quay cả."
Nhưng tiếng màn trập máy ảnh vang lên liên hồi tại hiện trường, Lục Hành căn bản không thể ngăn cản!
【Phong vân hào môn, cảnh tượng nóng bỏng trong linh đường!】
【Sốc! Kế tử vì tỏ tình, lại khiến tiểu mẫu sinh ra mười bốn đứa con trai!】
【Lục thị, có người nối dõi rồi!】
Trong hàng loạt tin tức chúc mừng Nhậm Chấn Chấn và Lục Hành có hỷ sự, có một tiêu đề đặc biệt nổi bật.
【Vua cắm sừng mạnh nhất, Lâm Tịch.】
Tôi khóc càng hăng hơn.
Ngày hôm sau, quả nhiên trên trang bìa của các báo, tôi nhìn thấy bức ảnh xinh đẹp đầy đ/au khổ của chính mình.
Không uổng công tôi bỏ ra mấy triệu để m/ua chuộc đám phóng viên này.
Cổ phiếu Lục thị lao dốc không phanh, Lục Hành ngày nào cũng vùi đầu trong công ty, đôi mắt thâm quầng như gấu trúc.
Nhưng những nỗ lực xử lý khủng hoảng của anh ta chỉ nhận lại phản hồi nhạt nhòa.
Anh ta lo lắng đến mức sứt đầu mẻ trán, về nhà còn phải đối mặt với Nhậm Chấn Chấn và mười bốn đứa con trai, cả người già đi trông thấy.
Cuối cùng không còn cách nào khác, anh ta đành tìm đến tôi.
Yêu cầu tôi công bố với truyền thông rằng chúng tôi chỉ là kết hôn giả.
Anh ta quyết định xây dựng hình tượng người đàn ông thâm tình, đây là cách giảm thiểu tổn thất xuống mức thấp nhất, dù sao thì vẫn luôn có người sẵn sàng trả tiền cho sự thâm tình.
Nhìn thỏa thuận ly hôn trong tay anh ta, tôi diễn trọn vẹn vẻ đ/au lòng.
"Chồng ơi, em không thể rời xa anh!"
"Cho em một cơ hội nữa đi, em nguyện ý hầu hạ anh và cô Chấn Chấn, lúc hai người trên giường em có thể nằm dưới gầm giường, lúc hai người lực bất tòng tâm, em còn có thể đẩy giúp cho."
"C/ầu x/in anh, chồng ơi!"
Lục Hành bực bội ôm trán, ném cho tôi tấm chi phiếu ba trăm triệu.
"Đủ chưa?!"
Tôi ôm lấy chân anh ta tiếp tục khóc.
"Chồng ơi, em nguyện ý xem các con của anh và cô Chấn Chấn như con ruột, em không thể không có anh!"
Anh ta nghiến răng, lại ném thêm một tấm chi phiếu hai trăm triệu nữa.
Tôi lập tức nín khóc, nhận lấy chi phiếu, đứng nghiêm chỉnh: "Được rồi, Lục tổng."
7
Tôi phối hợp với Lục Hành mở một buổi họp báo, tuyên bố rằng chúng tôi không tồn tại hôn nhân thực tế.