"Xin lỗi, sư huynh, hình như em đã mất đi khả năng cầm d/ao phẫu thuật rồi."

"Haizz... em cứ nghỉ ngơi dưỡng b/ệnh đi, anh đi trước đây."

Bác sĩ an ủi vỗ vai anh rồi rời đi.

Còn tôi vẫn chìm đắm trong những lời vừa nghe thấy.

"Cún con? Ngẩn ngơ cái gì thế?"

Cho đến khi nghe anh gọi, tôi mới hoàn h/ồn.

"Ư ư gâu!"

Tôi nức nở lao vào lòng anh.

đi/ên cuồ/ng li/ếm sạch những giọt nước mắt trên mặt anh.

Xin lỗi anh.

Xin lỗi Cố Hoài.

Em không ngờ sự ra đi của mình.

Lại mang đến cho anh nỗi đ/au đớn nặng nề đến thế.

14

Khi Cố Hoài xuất viện.

Anh đưa tôi về nhà.

Vừa vào cửa.

Anh đã bế tôi vào phòng tắm.

"Lông của em rối hết cả rồi, để anh tắm rồi chải cho em nhé."

Tôi nhìn mình trong gương.

Lấm lem và bẩn thỉu.

Từ một chú chó trắng nhỏ đã thành chú chó xám xịt.

Điều này cũng chẳng lạ.

Dù sao tôi cũng đã bôn ba hơn nửa tháng trời.

Khi Cố Hoài giúp tôi tắm rửa.

Tôi chịu đựng cảm giác kỳ lạ truyền đến từ cơ thể.

Ngượng ngùng lấy móng vuốt che mặt lại.

Tuy bây giờ tôi là một chú cún.

Nhưng cảm giác này thật kỳ cục.

Đến tối đi ngủ.

Tôi rất tự nhiên nhảy lên giường, chui vào chăn của anh.

Bốn cái móng vuốt nhỏ đặt lên cơ bụng ấm áp của anh.

Cố Hoài hơi sững sờ.

Sau đó nhìn tôi với ánh mắt đầy hoài niệm.

"Em thật sự rất giống cô ấy, cô ấy cũng thích đặt tay chân lên người anh để sưởi ấm."

"Gâu gâu gâu!"

Cứ như vậy, tôi lại trở về bên cạnh Cố Hoài.

Nhưng anh không biết.

Anh vẫn đ/ốt điện thoại, nhắn tin cho tôi mỗi ngày.

Tôi thường nghe thấy tiếng Cố Hoài nức nở trong đêm.

Những ngày tôi trở về bên anh.

Anh mất ngủ liên tục, chẳng có đêm nào ngon giấc.

Mỗi khi anh muốn lấy th/uốc ngủ trong tủ ra uống.

Tôi đều ngậm lấy viên th/uốc mang đi.

Tôi luôn nhớ lời bác sĩ nói.

Anh không được phụ thuộc quá nhiều vào th/uốc.

Tôi còn phát hiện anh có ý định t/ự s*t.

Có một đêm, anh ở trong phòng tắm quá lâu.

Cảm thấy không ổn, tôi đi/ên cuồ/ng sủa vào cửa phòng tắm.

Bên trong yên ắng, không một tiếng động.

Đến khi tôi có thể nhảy lên với tới tay nắm cửa để mở ra.

Cả người anh đã chìm trong nước bồn tắm.

Dường như đã mất ý thức.

May mà sau đó anh tỉnh lại.

Người không sao cả.

Nhưng tôi vẫn còn sợ hãi.

Sau ngày hôm đó, tôi bám sát lấy anh không rời.

Chỉ cần phát hiện anh có hành vi làm hại bản thân.

Tôi sẽ cắn lấy tay anh, không để anh có hành động tiếp theo.

15

Tôi vô tình tìm thấy giấy chẩn đoán của Cố Hoài.

Trên đó viết là trầm cảm nặng.

Những ngày này, số lần anh suy sụp cảm xúc ngày càng nhiều.

Tôi rất sợ trong lúc tôi không để ý.

Anh sẽ làm chuyện dại dột.

Tôi nghĩ.

Nếu anh biết tôi đã trở về, liệu anh có không tìm đến cái ch*t nữa không?

Nghĩ đến đây.

Tôi giãy giụa nhảy xuống khỏi người Cố Hoài đang ôm tôi khóc.

Chẳng mấy chốc.

Tôi ngậm tấm ảnh chụp chung giữa tôi và anh lúc trước xuất hiện trước mặt anh.

Trong ánh mắt nghi hoặc của anh.

Tôi vẫy đuôi sủa với anh.

"Gâu gâu gâu!"

Cố Hoài, là em đây!

Em đã về rồi!

Anh không hiểu ý tôi.

Chỉ cẩn thận cất bức ảnh đi, rồi nói với tôi:

"Đừng nghịch ngợm."

Đồ ngốc này!

Tôi sốt ruột kêu ư ử rất lâu.

Đúng lúc tôi không biết phải làm sao.

Bỗng nhớ đến cuốn nhật ký tôi từng giấu trong nhà.

Chuyện này chỉ có tôi và Cố Hoài biết.

Tôi bới từ dưới ghế sofa anh đang ngồi ra một cuốn nhật ký đầy bụi bặm.

Đối diện với ánh mắt không thể tin nổi của anh.

Tôi dùng móng vuốt chỉ chỉ vào cuốn nhật ký.

Rồi lại chỉ vào chính mình.

Tay Cố Hoài bắt đầu r/un r/ẩy.

Một lúc lâu sau.

Anh nghẹn ngào hỏi:

"Bảo bối, là em đã trở về sao?"

16

Kể từ khi biết tôi biến thành chó trở về.

Cố Hoài cưng chiều tôi hết mực.

Không chỉ chăm sóc ăn uống tận tình.

Mà còn sẵn sàng cho tôi dẫm lên cơ bụng.

Ngày nào tôi cũng được anh chải chuốt xinh đẹp.

Đi dạo, anh cũng không nỡ để tôi đi trên đất.

Mà bế trọn tôi vào lòng.

Nghe người khác khen tôi đáng yêu, anh còn vui hơn cả tôi.

Anh bây giờ càng bám tôi hơn.

Sợ rằng tôi sẽ biến mất.

Đi đâu cũng mang tôi theo.

Thậm chí khi anh tắm.

Cũng phải Iót khăn trong chậu.

Đặt tôi trên chiếc ghế không xa anh.

Để tiện cho việc anh ngắm nhìn tôi.

Tôi nhờ đó mà được mãn nhãn.

Đến tối đi ngủ.

Anh đặt tôi lên ngựk mình.

Tôi vùi mặt vào cơ ngựk của anh hít hà một hơi thật sâu.

Thỏa mãn sủa một tiếng "Gâu".

Anh xoa xoa móng vuốt của tôi.

Thần thái vui vẻ.

Trong mắt đầy niềm hạnh phúc của việc tìm lại được điều đã mất.

Tôi cảm thấy tâm lý của anh ngày càng tốt hơn.

Cảm xúc tiêu cực chán đời cũng giảm bớt.

Anh bắt đầu nghe theo lời khuyên của bác sĩ tâm lý.

Đưa tôi đi du lịch khắp nơi.

Chúng tôi cùng đến Đại Lý, đến Tây Tạng.

Cùng chạy nhảy thỏa thích trên thảo nguyên Mông Cổ.

Dùng bước chân của chúng tôi để đo đạc thế giới này.

Có lẽ hạnh phúc trong khoảng thời gian này đã khiến chúng tôi mất cảnh giác.

Cho nên vào ngày t/ai n/ạn ập đến.

Chúng tôi mới bị đá/nh úp bất ngờ.

17

Khi người đàn ông đeo khẩu trang cầm d/ao lao về phía Cố Hoài.

Bản năng cơ thể đã phản ứng nhanh hơn n/ão bộ.

Khoảnh khắc con d/ao đ/âm vào cơ thể tôi.

Nó trùng khớp với ba năm trước.

Giây phút này, tôi chợt nhớ ra.

Nhớ ra mình đã ch*t như thế nào.

18

Một ngày trước khi chúng tôi chuẩn bị kết hôn.

Tôi xách cơm trưa mẹ Cố làm đến b/ệnh viện tìm Cố Hoài.

Thời điểm này, mọi người đều đi ăn cơm.

Trong hành lang hầu như không có mấy người.

Cố Hoài không có trong văn phòng.

Chắc là đi kiểm tra phòng b/ệnh rồi.

Tôi ngồi vào vị trí của anh.

Đầy mong đợi chờ đợi biểu cảm của anh khi nhìn thấy tôi.

Nhưng tôi không đợi được Cố Hoài.

Chỉ thấy một b/ệnh nhân t/âm th/ần đ/âm con d/ao từ sau lưng tôi vào cơ thể.

Hắn đi/ên cuồ/ng nói với tôi:

"Đi ch*t đi, đi ch*t đi ha ha ha ha!"

Sự xôn xao gây ra ở đây lập tức thu hút mọi người đến.

Bảo vệ b/ệnh viện nhanh chóng kh/ống ch/ế được người đó.

Tôi ngã trong vũng m/áu.

Chỉ cảm thấy toàn thân đ/au quá, đ/au quá...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
5 An Lan Năm Tháng Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm