Tôi đóng giả chị gái để gả cho thiếu gia nhà họ Bùi.
Sau khi kết hôn, Bùi Tẫn chỉ coi tôi là con chim hoàng yến ham mê tiền bạc của hắn.
Hắn chụp những bức ảnh riêng tư của tôi gửi cho đám bạn để m/ua vui.
đ/ốt đi lá bùa hộ mệnh mà tôi đã c/ầu x/in cho mẹ nuôi.
Khi có người nhắc đến chuyện hôn sự, ánh mắt hắn đầy vẻ mỉa mai:
"Cô ta mong được đi đăng ký kết hôn với tôi còn không kịp, trên lịch ngày nào cũng đếm ngược đấy."
Nhưng hắn không biết.
Thứ tôi đếm, thực chất là ngày chị gái trở về nước.
Cũng là ngày tôi trả lại vị trí Bùi phu nhân, hoàn toàn rời xa hắn.
01
Đêm khuya.
Tiếng vải vóc bị x/é rá/ch đá/nh thức tôi.
Mở mắt ra, bàn tay Bùi Tẫn đã áp lên thắt lưng tôi, lạnh đến mức tôi run cầm cập.
"Lạnh quá..."
Bàn tay hắn á/c ý luồn xuống dưới.
Khơi gợi đầy cợt nhả trên từng tấc da th!t yếu ớt.
Bùi Tẫn đã uống rư/ợu.
Khi hôn tôi, hơi thở vương vấn mùi rư/ợu nhạt.
Tôi r/un r/ẩy nhắm mắt lại.
Vì biết rằng, phản kháng hay c/ầu x/in chỉ khiến hắn càng thêm quá quắt.
Đột nhiên.
Đèn sáng rực.
Tôi mở mắt, nhìn thấy chiếc điện thoại Bùi Tẫn đang chĩa vào mình.
Ống kính tập trung vào khuôn mặt tôi.
Đóng băng lại tất cả sự nhẫn nhịn, đ/au đớn, sự chật vật và hoảng lo/ạn của tôi khi ánh đèn bật sáng.
"Bùi Tẫn!"
Tôi không kìm được kêu lên, "Anh làm gì vậy?"
Bùi Tẫn lại lạnh nhạt rời đi, chỉnh đốn lại y phục trong vài giây, rồi gửi bức ảnh đó vào nhóm chat với đám bạn.
"Thua cuộc thì phải chịu, không phải ai đó muốn xem biểu cảm của cô ta sao?"
Trong nhóm n/ổ ra hàng loạt tin nhắn thoại.
【Anh Bùi đỉnh thật! Chụp thật cho bọn em xem luôn.】
【Chị dâu quyến rũ thế này, anh Bùi đúng là chịu chơi.】
【Sao chỉ có phần mặt thôi, hay là... lần tới chơi lớn hơn đi?】
Tiếng bật lửa vang lên.
Bùi Tẫn ngậm điếu th/uốc rời đi.
Giọng nói cợt nhả, thờ ơ của hắn bay xa theo khe cửa.
"Nếu là D/ao D/ao, chắc chắn tôi sẽ không nỡ."
"Nhưng là cô ta à... không sao cả, cho các cậu xem cho vui thôi."
02
Trong không khí thoang thoảng mùi xạ hương trộn lẫn với mùi th/uốc lá.
Có chút khó ngửi.
Tôi cứng đờ kéo tấm chăn, cố gắng che đi những dấu vết khó coi trên cơ thể.
Hai tay bịt ch/ặt mắt.
Nhưng nước mắt vẫn chảy qua kẽ tay.
Đây là tháng thứ hai tôi gả cho Bùi Tẫn.
Nói chính x/ác hơn, là thay chị gái Giang Viện gả cho hắn.
Tôi và Giang Viện là chị em sinh đôi.
Nhưng khi tôi chào đời, gia đình nghèo khó, bố mẹ giữ lại người chị có sức khỏe tốt hơn, còn vứt bỏ tôi bên lề đường.
Tôi lớn lên nhờ người mẹ nuôi bị tật ở chân.
Thế nhưng.
Hai tháng trước, mẹ nuôi được chẩn đoán mắc u/ng t/hư n/ão, chi phí điều trị đối với chúng tôi là một con số thiên văn.
Khi đang bế tắc, bố mẹ ruột đã tìm thấy tôi.
Họ đã giàu có từ lâu, trở thành những doanh nhân nổi tiếng trong thành phố.
Chỉ là, họ tìm lại tôi không phải để nhận tổ quy tông, mà vì người chị song sinh đã bỏ trốn hai ngày trước khi hôn lễ diễn ra.
Chỉ để lại một lá thư.
Nói rằng ba tháng sau sẽ quay về.
Bố mẹ cực chẳng đã mới tìm đến tôi để thay chị gái gả đi.
Đổi lại.
Họ sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ chi phí điều trị cho mẹ nuôi.
03
Trong phòng tắm.
Dòng nước lạnh buốt rửa đi rửa lại.
Nhưng vẫn không thể gột sạch những dấu vết trên người.
Còn một tháng nữa.
Tôi có thể rời đi rồi.
Vé máy bay trở về nước của Giang Viện đã đặt vào tháng sau.
Đợi đến khi chị ấy về, vị trí Bùi phu nhân sẽ trở về với chủ nhân đích thực, bố mẹ nhà họ Giang đã hứa sẽ cho tôi một khoản bồi thường kếch xù.
Tôi sẽ mang số tiền đó cùng mẹ nuôi rời khỏi thành phố này.
Rạng sáng.
Tôi lại lướt thấy video ngắn của Giang Viện.
Chắc là tài khoản phụ của chị ấy.
Chưa từng lộ mặt.
Chị ấy vừa đăng một trạng thái mới, là video chị ấy chơi nhảy dù, lặn biển ở nước ngoài.
Độ cao hàng ngàn mét.
Chị ấy lao mình xuống, hai tay dang rộng, như một con chim bay lượn giữa trời cao.
Ngay cả từng sợi tóc bay trong gió cũng tràn ngập hương vị của tự do.
【Độ cao 4000 mét, một cuộc đời mới hồi sinh từ cõi ch*t.】
【Cảm ơn bố mẹ, đã cho con ba tháng tự do.】
04
Tôi xách bình gà hầm đã ninh từ sáng sớm đến b/ệnh viện.
Nhà họ Giang lo việc tôi đóng giả Giang Viện bị bại lộ nên luôn ngăn cản tôi đến b/ệnh viện.
Đã nửa tháng rồi tôi không gặp mẹ.
Tuy nhiên.
Vừa vào sảnh b/ệnh viện, tôi lại vô tình đụng phải Bùi Tẫn.
Hắn đang ôm một người phụ nữ trẻ.
Ánh mắt dán ch/ặt vào vết trầy xước trên cánh tay cô ta, giọng điệu dịu dàng: "Còn đ/au không?"
Tôi theo bản năng muốn trốn.
Nhưng đã muộn.
Cô gái nhìn thấy tôi, huých vào tay Bùi Tẫn: "A Tẫn, đó là... vợ anh sao?"
Ánh mắt Bùi Tẫn nhìn sang.
Sắc bén, lạnh nhạt.
Như muốn nhìn thấu tôi: "Cô đến đây làm gì?"
Hắn nhướng mày, ánh mắt càng thêm chán gh/ét: "Theo dõi tôi à?"
"Tôi không có!"
Tôi vội vàng lắc đầu, "Tôi đến để...", lời nói ngập ngừng, nhưng chẳng thể giải thích được gì.
Bùi Tẫn bật cười nhìn tôi: "Đến để làm gì, nói đi?"
Tôi mím môi, im lặng.
Còn cô gái bên cạnh buông tay đang khoác lấy Bùi Tẫn ra, giọng điệu mềm mỏng, tủi thân:
"Vết thương của em không sao, A Tẫn, anh vẫn nên... mau về nhà với chị đi."
Cô ta rũ mắt xuống:
"Em không muốn bị người ta nói là tiểu tam."
"Tất nhiên em không phải."
Bùi Tẫn cao giọng hơn, ánh mắt đầy vẻ mỉa mai:
"Loại đàn bà cố tình trèo cao như cô ta."
"Thậm chí còn chẳng bằng một con chim cảnh."
"Nếu không phải vì gia đình ép hôn, sao tôi có thể cưới cô ta?"
Giọng hắn không nhỏ.
Người qua đường xung quanh nhìn lại, bàn tán xôn xao.
Những từ ngữ như "tình nhân", "ham tiền", "không biết x/ấu hổ" thi thoảng lọt vào tai khiến tôi vô cùng bẽ bàng.
Tôi hoảng lo/ạn quay người muốn rời đi.
Nhưng lại bị chặn lại.
Bùi Tẫn dường như đã quyết định phải thể hiện sự chung thủy trước mặt người trong lòng.
Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc bình giữ nhiệt trong tay tôi.
"Đây là cái gì?"
"Không có gì..."
Hắn trực tiếp cư/ớp lấy.
Vặn mở nắp.
Cười nhạt một tiếng.
"Giang Viện, cô không nghĩ rằng một nồi gà hầm vớ vẩn là có thể khẳng định vị thế chính thất của cô đấy chứ?"
"Tự mình đa tình cũng phải có chừng mực thôi."
"Cô nghĩ tôi sẽ uống thứ này sao?"
Tôi còn chưa kịp giải thích.
Nồi canh đã bị hắn đổ dọc theo vạt váy của tôi.
Canh còn ấm, nhưng những vệt dầu mỡ bám trên vạt váy trắng, dính ch/ặt vào chân tôi một cách ướt át.
Vừa nhờn nhợt vừa chật vật.
Hắn ném chiếc bình giữ nhiệt trống không xuống chân tôi.
"Cút đi."
05
Trên chiếc taxi trở về, mùi gà hầm nồng nặc mãi không tan.
Người tài xế tốt bụng đưa khăn giấy cho tôi: "Cô bé, canh đổ rồi à? Mau lau đi."
"Cảm ơn ạ."
Tôi nhận lấy, nhẹ nhàng lau chùi.
Cảnh tượng vừa rồi quả thật rất khó coi.
Nhưng cũng chẳng đến mức đ/au lòng.
Tôi rất rõ hoàn cảnh không thể làm chủ hiện tại của mình, cũng hiểu rõ bản thân mình muốn gì.