Hắn cứng người hồi lâu, cuối cùng thận trọng hỏi tôi:
"Tống Nẫm, chúng ta đã thân mật bao nhiêu lần, chung chăn gối bao nhiêu lần, em có bao giờ, dù chỉ một khoảnh khắc, động lòng vì tôi không?"
Tôi bình thản nhìn hắn.
Phủ nhận.
"Không có."
"Từ trước đến nay, chưa từng có."
Bùi Tẫn r/un r/ẩy lấy ra từ trong túi chiếc nhẫn cưới đã tặng tôi một ngày trước khi đăng ký kết hôn.
Đưa đến trước mặt tôi.
Lại bị tôi đẩy ngược trở lại: "Chiếc nhẫn này, anh nên tặng cho Giang Viện."
"Không phải."
Hắn nhắm mắt, cười khổ: "Giang Viện đối với tôi mà nói, chỉ là công cụ liên hôn mà gia đình ép buộc. Tôi chỉ chịu trách nhiệm phối hợp với gia đình, kết hôn sinh con, chưa từng nghĩ đến việc m/ua thứ này."
"Chiếc nhẫn này, là tôi tặng cho em."
"Xin lỗi", hắn rũ mắt, mơn trớn chiếc nhẫn trong tay, "Lần đầu m/ua, không có kinh nghiệm, m/ua nhầm kích cỡ lớn hơn."
Bàn tay hắn cứng đờ giữa không trung.
Thật lâu.
Tôi vẫn không hề nhận lấy chiếc nhẫn đó.
Tôi nghiêng đầu nhìn hắn: "Bùi Tẫn, anh có biết, bộ dạng bây giờ của anh hơi nực cười không?"
"Anh đang khóc cái gì? Khóc vì anh bị nhà họ Giang dắt mũi? Khóc vì ba tháng đó anh đã không đối xử tốt với tôi? Hay khóc vì tình thâm muộn màng của anh?"
Tôi thành thật nhìn hắn.
"Dù là loại nào, thì cũng đều rất nực cười."
21
Trước khi ngủ, tôi để điện thoại ở chế độ im lặng.
Sáng hôm sau tỉnh dậy.
Tin nhắn đã 99+.
Có không ít tin nhắn của Giang Viện và bà Giang, đa số đều là ghi âm, tôi không bấm vào mà xóa thẳng.
Còn có bài văn dài Bùi Tẫn gửi đến.
Sáng ra rảnh rỗi, tôi lấy ra đọc như đọc báo trong nhà vệ sinh.
【Nẫm Nẫm. Tôi thừa nhận, trước đây tôi rất tệ với em, rất quá đáng. Tôi mặc định em là người phụ nữ lòng dạ thâm sâu muốn trèo cao, tham vinh hư vinh. Tôi cũng cực kỳ kháng cự và chán gh/ét cuộc hôn nhân gia đình sắp đặt, tôi đổ hết mọi bất mãn lên đầu em. Nhưng tôi lại không kìm được mà động lòng với em.】
【Tôi cũng rất gh/ét em, gh/ét ánh mắt em nhìn tôi khi ở trên giường. Lạnh lùng, xa cách. Như thể đang nhìn một người chẳng liên quan gì đến mình. Tôi thừa nhận, tôi luôn rất tức gi/ận, gi/ận vì sao trong mắt em luôn không có tôi, gi/ận vì sao em không thể học cách ngoan ngoãn hơn.
Sau khi nhìn thấy ngày đăng ký kết hôn em khoanh tròn trên lịch, tôi vui sướng đến phát đi/ên, rồi hết lần này đến lần khác tự tẩy n/ão bản thân rằng, thực ra em gả cho tôi không chỉ vì tiền. Thực ra em cũng yêu tôi.】
【Sau đó, em thực sự học được cách ngoan ngoãn. Có lúc nhìn em, tôi nghĩ, chỉ cần em có thể ngoan như vậy mãi, tôi làm gì cho em cũng được.】
【Thế nhưng, từ ngày đăng ký kết hôn, mọi thứ đã thay đổi. Rõ ràng vẫn là gương mặt đó, nhưng dường như đã đổi mất linh h/ồn, sao cũng không còn là người đó nữa. Tôi tưởng mình đã qua giai đoạn mới mẻ, tôi cố gắng tìm lại cảm giác ban đầu, nhưng chỉ thấy chán gh/ét. Tôi lại bắt đầu không về nhà đêm, nhưng tôi phát hiện ra, hình như mình không còn hứng thú với bất kỳ người phụ nữ nào nữa. Thậm chí, tôi và Sầm D/ao cũng đã c/ắt đ/ứt.】
【Tôi cứ tưởng là vấn đề của mình, cho đến ngày gặp lại em.】
Tin nhắn cuối cùng.
Là bốn giờ sáng.
Bùi Tẫn: 【Nẫm Nẫm, cho tôi một cơ hội, chúng ta làm lại từ đầu, được không?】
Theo tiếng xả nước bồn cầu vang lên.
Tôi chặn Bùi Tẫn.
22
Người như Bùi Tẫn.
Cố chấp, ngang ngược, tự phụ.
Kiểu thiếu gia nhà giàu điển hình, từ nhỏ đã được mọi người vây quanh, không thiếu thứ gì, cái gì cũng từng thấy qua, món đồ chơi nào dù thích đến mấy cũng chỉ được ba ngày mới mẻ, thế mà lại gặp phải người không hứng thú với mình, dùng tiền cũng không đ/ập được, nên dễ dàng lún sâu vào.
Dễ rơi vào trạng thái tự cảm động nhất.
Sau khi bị tôi chặn.
Bùi Tẫn chẳng những không quay về, ngược lại còn ở lại Kinh Bắc, m/ua căn nhà ngay cạnh nhà tôi, ngày nào cũng dốc sức thể hiện sự tồn tại trước mặt tôi.
Tôi đi làm, hắn lái xe theo sau từ xa.
Trang sức tôi thiết kế, lần nào hắn cũng hào phóng m/ua lại với giá cao.
Bất kể tôi tăng ca đến mấy giờ.
Dưới lầu công ty đều đỗ chiếc xe của hắn.
Mưa gió chẳng ngại.
Bùi Tẫn tự tin tràn đầy, khẳng định tôi sẽ bị hắn làm cho cảm động.
Thực ra tôi chỉ thấy phiền phức.
Tôi sẽ yêu, có lẽ sẽ kết hôn, có lẽ sẽ sinh một hoặc hai đứa con rất đáng yêu.
Nhưng chắc chắn sẽ không phải là hắn.
Quãng thời gian đó, đối với tôi là nỗi đ/au, là vết nhơ.
Tôi không thể nào yêu một người đàn ông từng s/ỉ nh/ục mình trong chuyện chăn gối.
23
Buổi tối.
Bùi Tẫn lại theo chân tôi về nhà.
Đỗ xe xong, hắn cùng tôi lần lượt bước vào thang máy.
"Nẫm Nẫm."
Hắn ở phía sau tôi, giọng khàn khàn: "Đã bao nhiêu ngày rồi, em..."
"Vẫn không chịu tha thứ cho tôi sao?"
Thang máy đi lên đều đặn, tôi không nói gì.
Hắn thử tiến lên một bước: "Vậy, tôi theo đuổi lại em, được không?"
"Em yên tâm", hắn vội vàng đảm bảo, "Tôi sẽ không để em sống dưới thân phận Giang Viện nữa, tôi sẽ ly hôn với cô ta. Tôi cưới em lại một lần nữa được không? Tôi sẽ cho em một đám cưới thế kỷ, sẽ nói cho cả thế giới biết thân phận Bùi phu nhân của em..."
"Anh Bùi."
Tôi ngắt lời hắn.
"Mọi chuyện trước kia chỉ là giao dịch. Tôi cùng lắm cũng chỉ là vật thay thế trong ba tháng, người gả cho anh, trước giờ vẫn luôn là Giang Viện."
"Ting--"
Cửa thang máy mở.
Tôi chậm rãi bước ra ngoài, vạt áo đột nhiên bị ai đó túm lấy.
Một giây, hai giây.
Hắn lại chậm rãi buông tay.
"Nẫm Nẫm", hắn khẽ hỏi tôi, "Nếu như lúc trước, tôi không làm quá đáng như vậy, liệu bây giờ em có thích tôi không?"
Tôi suy nghĩ một chút.
Thành thật trả lời hắn: "Không biết, nhưng ít nhất sẽ không chán gh/ét đến thế này."
"Tôi biết rồi."
24
Nửa đêm, đột nhiên có người đ/ập cửa.
Giọng nữ sắc nhọn khàn đặc gọi tên tôi, vô cùng chói tai giữa đêm khuya.
Sợ làm phiền mẹ ngủ, tôi xỏ dép ra mở cửa.
Mùi rư/ợu nồng nặc xộc vào mũi.
Nửa năm trước còn đang khoe khoang sự buông thả của mình, từng câu từng chữ đều đề cao sự tự do, Giang Viện lúc này đây, đôi mắt đỏ ngầu, dáng vẻ chật vật đứng trước cửa nhà tôi.
Chị ta đầy oán h/ận: "Mày đã nói gì với Bùi Tẫn? Nó muốn ly hôn với tao, mày thỏa mãn rồi chứ?!"
Tôi cau mày: "Ly hôn hay không là chuyện của các người, không liên quan đến tôi."
"Nhưng mà."
"Nếu cô say rồi thì mau về nhà đi, đừng vác cái mặt giống hệt tôi đi/ên kh/ùng khắp nơi, bị người ta nhìn thấy, người mất mặt vẫn là tôi đấy."
"Hừ", chị ta cười lạnh: "Bây giờ mày mới biết mất mặt à? Lúc cư/ớp chồng người khác sao không thấy mất mặt đi!"
Vừa nói.
Chị ta vung tay t/át tôi một cái!