Tôi là thiên kim thật đã sống ở thôn quê suốt hai mươi năm, sau khi tốt nghiệp cấp hai, tôi vào xưởng làm công nhân vặn ốc vít suốt bảy năm ròng.
Lý do tôi được tìm về rất đơn giản: gia đình cần một người phụ nữ để kết hôn thương mại, mà bố mẹ tôi thì không nỡ để thiên kim giả gả cho Bùi Hành Tịch, một kẻ bị què. Không sao, tôi gả.
01
Khi bị gia đình ép buộc kết hôn với Bùi Hành Tịch, tôi mặc một bộ đồ tweed phong cách Chanel, viền ren trắng. Nhưng vì vặn ốc vít ở xưởng suốt năm năm lại chẳng thèm chống nắng, làn da hở ra hơi ngăm đen, trông lạc quẻ hoàn toàn với bộ đồ.
Bùi Hành Tịch ngồi trên xe lăn, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy vẻ lạnh lùng và châm chọc.
Nghe nói Bùi Hành Tịch có một “ánh trăng sáng”, thông minh, xinh đẹp tên là Hạ Miên. Khi Bùi Hành Tịch gặp chuyện, đối phương lập tức quay đầu ra nước ngoài học tiến sĩ, chẳng thèm đoái hoài gì đến anh ta.
Kết hôn với tôi, một là để củng cố sự hợp tác giữa nhà họ Tạ và nhà họ Bùi, hai là để xem Hạ Miên có gh/en hay không.
Chỉ mất năm phút, cuốn sổ đỏ mới tinh ra lò, khuôn mặt tôi và Bùi Hành Tịch xuất hiện trong cùng một bức ảnh. Dù anh ta đang trưng bộ mặt khó ở, vẫn có thể thấy rõ dáng vẻ xuất chúng của mình.
Thì đã sao chứ.
Vặn ốc vít ở xưởng năm năm, tim tôi đã cứng như đ/á rồi. Cái ngày bố mẹ tìm thấy tôi, tôi đang nhân lúc trời tối đen như mực, đ/ập cho tên quản đốc hay quấy rối mình một trận ra trò.
Ngày hôm sau, tên quản đốc đầu quấn băng gạc, miệng ch/ửi bới liên hồi nhưng lại khúm núm cúi đầu trước cặp vợ chồng ăn mặc sang trọng kia.
Nghe nói cặp vợ chồng đó đến tìm con gái ruột của mình.
Tôi đứng trong đám đông bĩu môi. Đọc tiểu thuyết Long Ngạo Thiên nhiều quá, tôi cũng bắt đầu ảo tưởng mình là người thuộc tầng lớp thượng lưu. Nếu tôi đúng là con gái ruột của họ, việc đầu tiên tôi làm là m/ua lại cái xưởng này rồi sa thải tên quản đốc kia.
Nhưng tôi không ngờ họ lại thực sự đi về phía mình. Người phụ nữ quý phái đưa bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng ra: "Uyển Chi, thật sự là con, con là con gái của mẹ."
"Năm đó con vừa chào đời đã bị bế nhầm ở b/ệnh viện, mẹ đã tìm suốt hai mươi năm nay rồi."
Khi nhìn thấy đôi bàn tay dính đầy dầu máy của tôi, bà ta muốn đưa tay ra nhưng lại rụt về, trên mặt lộ rõ vẻ ngượng ngùng.
Người đàn ông trung niên nhíu mày đá/nh giá tôi, trong ánh mắt lộ rõ vẻ thất vọng khó che giấu.
Tôi, Giang A Hoa, từ nhỏ đã là trẻ mồ côi, mười lăm tuổi tốt nghiệp cấp hai là vào xưởng làm. Nay đã hai mươi, không phải tôi chưa từng khao khát tình thân, chỉ là tình thân này khác xa với những gì tôi tưởng tượng.
Tôi có khuôn mặt giống hệt người phụ nữ quý phái kia, lại có một nốt ruồi ở hổ khẩu, nên chẳng cần xét nghiệm ADN, tôi đã bị dẫn về nhà họ.
Tôi mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh, đi đôi giày lao động màu xanh quân đội đứng trên mặt sàn đ/á cẩm thạch sáng bóng. Đối diện là Tạ Nghi Chi đang mặc váy công chúa gào thét: "Daddy, Mommy, sao hai người lại dẫn một con ăn mày về thế này!"
Tôi nhíu mày.
Người phụ nữ quý phái xoa dịu: "Nghi Chi, đây là chị gái của con."
"Con không có người chị quê mùa như thế này."
"Nhưng nếu không có nó, con sẽ phải gả cho Bùi Hành Tịch."
"Con không thèm gả cho cái tên què đó."
Tôi đã lắp ghép được toàn bộ sự việc từ những lời vụn vặt đó. Hóa ra tìm tôi về là để thay thế đứa con gái cưng của họ gả cho một người t/àn t/ật.
Tôi lấy chiếc điện thoại thông minh m/ua với giá tám trăm tệ ra tìm ki/ếm: Bùi Hành Tịch là ai.
đ/ập vào mắt là đôi mắt u ám, trầm mặc. Được đấy, thanh niên tài tuấn.
Còn cao cấp hơn khối anh đồng nghiệp đ/ộc thân ở xưởng của chúng tôi.
Sau đó tôi lại tìm ki/ếm: Nhà họ Tạ có bao nhiêu tiền.
Đơn vị, chục, trăm, nghìn, vạn... Tôi thầm tặc lưỡi, giàu thật, giàu đến mức chẳng ai để ý đến bộ đồ tôi đang mặc.
Tôi mặc kệ đôi giày lao động dính đầy dầu máy in những dấu chân đen sì lên mặt sàn đ/á cẩm thạch.
Người đàn ông trung niên tỏ vẻ khá nghiêm khắc: "Uyển Chi, con là trưởng nữ nhà họ Tạ, phải biết gánh vác trách nhiệm. Tìm con về là để gả cho Bùi Hành Tịch."
Hay thật, ngày phúc thì chưa được hưởng, trách nhiệm thì đã phải gánh vác rồi.
Tôi nheo mắt: "Mười triệu, tôi muốn mười triệu, nếu không thì khỏi bàn."
Cái cô Tạ Nghi Chi kia bắt đầu làm lo/ạn: "Tại sao chị lại đòi mười triệu? Chị đã đóng góp được gì cho cái nhà này chưa?"
"Cô đóng góp đi, cô gả đi."
Tôi ngoáy ngoáy tai, cô nàng váy công chúa này giọng cũng to đấy.
Cô ta lại xìu xuống, cuối cùng ném ánh mắt cầu c/ứu về phía người đàn ông trung niên: "Ba, ba nhìn chị ấy kìa."
Người đàn ông trung niên nhìn cô nàng váy công chúa bằng ánh mắt cưng chiều, dung túng, nhưng khi nhìn tôi thì ánh mắt đầy vẻ kh/inh bỉ: "Mười triệu, không hơn một xu. Còn nhỏ tuổi mà sao lại thực dụng thế."
Mười đồng có thể m/ua được hai cái bánh kẹp th!t thêm trứng thêm xúc xích ở phố sau xưởng chúng tôi, đây là mười triệu đấy, sao tôi có thể không thực dụng cho được.
02
Ngày kết hôn với Bùi Hành Tịch, mặt tôi được trát ba lớp phấn dày cộp để che đi màu da gốc, trông rất trắng. Bùi Hành Tịch mặc bộ vest trắng, ngồi trên xe lăn.
Ngoài lúc đi đăng ký kết hôn, đây là lần thứ hai tôi gặp anh ta.
Tôi đội khăn voan trắng, hai chúng tôi đứng cạnh nhau trông cũng rất xứng đôi.
Nếu không tính việc anh ta cứ liên tục nhìn về phía cửa.
Ánh mắt tôi cũng hướng về phía cửa nhiều lần, dù sao thì kịch bản chú rể bị cư/ớp dâu cũng rất kí/ch th/ích, tôi mới chỉ thấy trên phim truyền hình thôi.
Nhưng đáng tiếc, chẳng có ai đến cư/ớp dâu cả.
MC hỏi Bùi Hành Tịch: "Anh có sẵn lòng kết hôn với người vợ bên cạnh, tôn trọng cô ấy, yêu thương cô ấy..."
Bùi Hành Tịch mím môi, không nói một lời.
Nhưng MC quả không hổ danh là người từng trải, ông ta quay sang tôi: "Cô có sẵn lòng kết hôn với người chồng bên cạnh..."
"Tôi sẵn lòng."
Tiếng phổ thông pha giọng địa phương của tôi vừa thốt ra, đa số khách mời bên dưới đều bật cười. Tôi nghe thấy tiếng thì thầm gần nhất: "Đúng là không ra thể thống gì."
Thì đã sao.
Lễ xong, tôi và Bùi Hành Tịch ở trong phòng, nhìn anh ta gõ phím trên máy tính.
Anh ta gửi vào một địa chỉ email: "Tôi kết hôn rồi."
Rồi lại gõ gõ xóa xóa, những dòng bị xóa đi là: "Anh rất nhớ em."
Chậc, kẻ si tình, què thì cũng đi máy bay được mà, sao không dũng cảm theo đuổi tình yêu đi.
Nghĩ đến đó tôi bật cười thành tiếng. Bùi Hành Tịch lộ vẻ ủ rũ, rồi lại sầm mặt: "Cô cười cái gì?"