múa rối

Chương 7

10/06/2025 20:25

Tôi vẫn luôn biết rõ, trong tay hắn vẫn giữ lọ kali xyanua nhỏ đá/nh cắp từ tôi. Lọ đ/ộc dược Hạ Lâm đưa vẫn còn sót lại, còn lọ tôi đưa hắn thì chưa hề động đến. Tôi thấy điều này thật tốt, hắn tuyệt đối không thể hại tôi, vũ khí tử thần trong tay hắn đã trở thành công cụ sát nhân của chính tôi.

Chúng tôi theo chú vào thành phố, tôi thi đậu đại học kiến trúc, học lên thạc sĩ rồi vào viện thiết kế. Để sống tốt hơn, để tiến lên phía trước, tôi dần xa cách đứa em trai. Tôi cố che giấu sự lạnh nhạt vì hắn vẫn còn hữu dụng - xử lý giúp tôi những mối qu/an h/ệ tình cảm tôi muốn đoạn tuyệt.

Con thú gào thét trong lòng tôi không ngừng giãy giụa. Tôi chỉ có thể lao vào hết mối tình này đến mối tình khác, chỉ có trong những va chạm thể x/ác và tinh thần ấy, con quái thú mới tạm nguôi ngoai. Khi những người phụ nữ ấy trở nên quá đeo bám, tôi lại sai hắn đi dọn dẹp giúp.

Tôi hiểu rõ dù hắn còn giá trị lợi dụng, nhưng muốn đổi đời, sớm muộn gì cũng phải vứt bỏ gánh nặng này. Ngành xây dựng ngày càng đi xuống, thu nhập bèo bọt khiến cuộc sống tôi càng thêm chật vật.

May thay con gái viện trưởng để mắt tới tôi. Cám ơn bộ da th!t cha mẹ ban cho, thế gian này ai cũng mê đắm nhan sắc. Đúng lúc tôi sắp thành phò mã, Hạ Lâm - con đàn bà ấy lại quay về.

Tôi phải thoát khỏi ả. Tôi bắt đầu vô tình nhắc đến sự phiền toái mà ả mang lại trước mặt đứa em, nói rằng giá như ả biến mất thì tốt. Không ngờ hắn còn sốt sắng trừ khử ả hơn cả tôi. Thế là hắn dùng nốt chút kali xyanua cuối cùng từ tay Hạ Lâm năm xưa.

Tên cảnh sát M/a Đạt vẫn không ngừng điều tra hắn. Thâm tâm tôi luôn mong hắn bị bắt, để mọi thứ nhơ nhuốc trong quá khứ của tôi sẽ biến mất theo. Khi tôi tới đồn, cuộc thẩm vấn đã tới hồi kết. Không hiểu sao tên cảnh sát này có thể ép hắn vào chân tường, nhưng tôi biết ơn hắn ta.

Nhìn thấy hắn uống đ/ộc dược tôi đưa năm nào, nhìn hắn gục ngã trước mặt, lòng tôi chùng xuống. Tôi vui mừng, nhưng sao nước mắt lại rơi? Không đáng khóc, hắn chỉ là công cụ tiện lợi trên đường đời của tôi.

Nhưng khi thấy hắn giơ tay về phía tôi trong hơi thở cuối cùng, tôi chợt nhận ra khuôn mặt ấy chứa đựng bóng dáng bao người phụ nữ từng qu/a đ/ời tôi. Họ có đôi mắt như hắn, sống mũi như hắn, dáng vẻ tiều tụy hay kiêu hãnh như hắn. Tôi hoảng lo/ạn nhận ra: Tôi đã yêu hắn từ lúc nào.

Những cuộc tình chóng vánh chỉ là cách tôi đuổi theo cái bóng không bao giờ với tới của hắn. Trong những tháng năm nương tựa nhau, hắn đã trở thành mảnh ghép m/áu th!t không thể tách rời. Trên đời này, sẽ chẳng còn ai yêu tôi vô điều kiện như thế.

Không! Tôi sẽ không khóc. Tôi phải tiến lên, giẫm đạp lên mọi lương tri. Thứ tình cảm yếu đuối ấy, không thể đá/nh bại tôi!

Sau khi xử lý hậu sự, tôi mang chai rư/ợu vang về căn nhà tuổi thơ. Đây là báu vật của cha, lão luôn nói sẽ mở nó khi phục hưng được gia tộc. Giờ đây, kẻ sống sót cuối cùng chính là tôi.

Cha thấy không? Rốt cuộc ai mới là người xứng đáng? Tôi bật nút chai, uống ừng ực một hơi nửa chai. Cảm giác khoan khoái lan tỏa, gánh nặng ngàn cân rơi xuống, tưởng như cuộc đời mới vừa bắt đầu.

Bỗng cơ thể tôi co gi/ật. Cổ họng nghẹn lại, tầm nhìn phân tán, đầu óc như có máy khoan đang đục phá. Chẳng lẽ năm đó, ngoài cháo, thằng em còn bỏ 'th/uốc đặc hiệu' vào chai rư/ợu này?

Tôi với tay lấy điện thoại nhưng thị lực đã mờ hẳn. Hơi thở, nhịp tim, sức lực... từng thứ một biến mất. Bóng tối vĩnh viễn ập xuống.

Hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Cạm bẫy Chương 8
7 Shipper Kinh Dị Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
10 Kẻ Thứ 3 Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Không đi vào vết xe đổ

Chương 22
Quý phi quỳ dài trước điện Dưỡng Tâm, cầu xin Hoàng đế ban hôn cho con trai độc nhất của bạn thân bà với Thuần An quận chúa Cố Thần Vũ. Bà là người được sủng ái nhất hậu cung, bệ hạ không điều gì là không thuận theo. Có người nhắc nhở Quý phi rằng, Cố Thần Vũ vẫn còn hôn ước với ta. Quý phi phất tay một cái: "Vậy thì ban hôn Cố Thần Vũ cho Tứ công chúa của ta là được." Kiếp trước, khi nghe tin, ta sống chết không chịu đồng ý. Cố Thần Vũ cũng thề non hẹn biển với ta, nói thà đắc tội với Quý phi chứ nhất quyết không rời xa ta. Cuối cùng, hôn sự của ta và Tứ công chúa bị hủy bỏ, nhưng nàng lại nhận lời cầu hôn của Lục Hồng. "Thánh chỉ không thể trái, ta cũng không còn cách nào khác. Chàng hãy ở bên ta với thân phận diện thủ được không? Danh phận có chút ủy khuất, nhưng trong lòng ta, chàng mãi là người chồng duy nhất." Ta đã tin. Kết hôn ba năm, tình cảm mặn nồng như keo sơn. Cho đến khi ta vừa khỏi bệnh nặng, lại bắt gặp nàng lưu lại trong phòng Lục Hồng qua đêm. Sau đó, con gái ta đuối nước mà chết, nàng cũng đang bận chăm sóc Lục Hồng giả bệnh, nhất quyết không chịu liếc nhìn đứa trẻ lấy một cái. Từ đó, ta đổ bệnh nằm liệt giường.
Sảng Văn
Nữ Cường
0