Nữ thư ký của Giang Lâm Uyên đưa anh về nhà vào đêm muộn.
“Chị dâu, Tổng giám đốc Giang vì đỡ rư/ợu giúp em nên uống hơi nhiều, vất vả cho chị chăm sóc anh ấy rồi.
“Tổng giám đốc Giang lúc say khác hẳn bình thường, cứ thích bám lấy em, còn hay làm nũng nữa. Chị dâu nể mặt em, đừng trách anh ấy nhé.”
Cô gái nhỏ khoác trên mình chiếc áo vest cao cấp của Giang Lâm Uyên, ánh mắt khiêu khích lộ rõ vẻ bạo dạn đầy trong trẻo.
Giang Lâm Uyên say khướt dựa vào người cô ta, vệt son trên chiếc sơ mi trắng ẩn hiện.
Tôi chợt nhớ ra.
Chính tay tôi đã dạy Giang Lâm Uyên cách leo lên vị trí cao.
Nhưng vẫn chưa kịp dạy anh ta, cách để ngã xuống.
01
Nửa đêm tỉnh giấc, Giang Lâm Uyên vẫn chưa về nhà.
Tôi hơi ngạc nhiên, mở mắt, dần dần tỉnh táo lại từ cơn mơ màng.
Kết hôn ba năm, tình huống này chưa từng xảy ra.
Lấy điện thoại gọi cho anh, tiếng tút tút vang lên cho đến khi tự ngắt, anh cũng không bắt máy.
Gọi cho tài xế, chú Lý nói sáu giờ chiều Giang Lâm Uyên đã bảo chú về trước, anh có buổi tiếp khách và tự lái xe.
Tôi không ngủ được nữa, dứt khoát khoác áo đi xuống lầu, ngồi trong phòng khách xem báo cáo tài chính quý này của tập đoàn.
Kim đồng hồ nhích dần về phía hai giờ sáng, ngoài cửa có tiếng động.
Một giọng nói nũng nịu truyền vào tai tôi.
“Tổng giám đốc Giang, anh nhẹ chút, ôm ch/ặt quá em sắp không thở nổi rồi này.”
Tôi quay người lại, nhìn thấy hai bóng người đang quấn lấy nhau.
Giang Lâm Uyên say mèm khoác vai một cô gái trẻ, phần lớn trọng lượng cơ thể dựa cả vào cô ta.
Gương mặt cô gái đỏ bừng, non nớt đến mức như có thể bấm ra nước.
Nhìn thấy tôi, cô ta vội vàng đứng thẳng người, nhưng tay vẫn khoác trên eo Giang Lâm Uyên.
“Chào chị dâu. Em là Hà Y Y, thư ký mới của Tổng giám đốc Giang.
“Tối nay Tổng giám đốc dẫn em đi tiếp khách, vì đỡ rư/ợu cho em nên anh ấy mới uống nhiều thế này. Vất vả cho chị chăm sóc anh ấy rồi.
“Chắc chị dâu không biết, Tổng giám đốc Giang lúc say cứ thích bám lấy em, lại còn hay dỗi nữa. Chị rộng lượng, đừng chấp nhặt anh ấy nhé.”
Tôi khoanh tay trước ngựk, tỉ mỉ đá/nh giá cô ta.
Tuổi ngoài đôi mươi, có gương mặt ngây thơ chưa trải sự đời, nhưng tham vọng trong mắt lại chẳng hề giấu giếm.
Chiếc áo vest cao cấp của Giang Lâm Uyên khoác trên vai cô ta cũng không che nổi chiếc váy trắng trên người cô ta, loại bình dân, không vừa vặn.
Ánh mắt cô ta nhìn tôi, khiêu khích, trong trẻo, bạo dạn, và ng/u xuẩn.
Tôi thậm chí còn muốn cười.
Quay sang nhìn Giang Lâm Uyên, trên ngựk chiếc sơ mi trắng của anh, vệt son môi ẩn hiện.
Chính là màu son của Hà Y Y.
Tôi lạnh mặt, vô cảm gọi tên anh:
“Giang Lâm Uyên.”
02
Giang Lâm Uyên ngước mắt nhìn tôi, anh theo phản xạ đưa tay về phía tôi.
“Hy Hy, anh đ/au đầu quá…”
Tôi lùi lại một bước, Giang Lâm Uyên mất đà, chực chờ ngã xuống đất.
Hà Y Y nhanh chóng bước tới, ôm trọn lấy Giang Lâm Uyên vào lòng.
Cô ta bất mãn nhìn tôi.
“Chị dâu, chị ở biệt thự lớn, tiêu tiền như nước, làm vợ người ta mà sao không biết học cách thấu hiểu sự vất vả của anh ấy.
“Không có anh ấy, chị có được cuộc sống sung sướng thế này không?
“Em thật sự cảm thấy lạnh lòng thay cho Tổng giám đốc.”
Tôi vô cảm nhìn cô ta.
Cô ta vô thức lùi lại hai bước, trong tay vẫn ôm ch/ặt chồng tôi.
“Hà Y Y phải không? Tôi muốn hỏi, cô dùng lập trường và thân phận gì để lạnh lòng thay cho chồng tôi?”
Hà Y Y đỏ mặt, cổ cứng đờ, không nói được lời nào.
Tôi quay đầu dặn quản gia:
“Chú Trần, chồng tôi uống nhiều rồi, bưng chậu nước lạnh lên đây cho anh ấy tỉnh rư/ợu.”
Chú Trần vẫn luôn đứng ở khoảng cách gần, nghe tôi dặn, chú tiến lên, kéo Giang Lâm Uyên ra khỏi người Hà Y Y.
Người làm bưng nước lạnh tới, hắt thẳng vào mặt Giang Lâm Uyên.
Trong tiếng hét của Hà Y Y, Giang Lâm Uyên dần tỉnh táo lại.
Anh loạng choạng đứng vững, hoảng lo/ạn đưa tay về phía tôi.
“Hy Hy, em nghe anh giải thích.”
Giang Lâm Uyên bước về phía tôi, anh sợ nước lạnh trên người mình dính vào tôi nên dừng lại cách tôi vài bước.
“Hy Hy, anh không làm chuyện gì có lỗi với em cả.”
Tôi cười nhạt:
“Không làm? Là chưa kịp làm thôi đúng không?”
Hà Y Y đột nhiên chen vào giữa tôi và Giang Lâm Uyên.
Cô ta đỏ mặt đỏ mắt, giọng nghẹn ngào:
“Tổng giám đốc, tối nay khi em bị khách ép rư/ợu, anh từng nói ngày mai sẽ thăng chức cho em.
“Chuyện này, anh xem, có cần báo cáo trước với chị dâu không?”
Sắc mặt Giang Lâm Uyên lạnh xuống.
Nước mắt Hà Y Y rơi xuống như những hạt ngọc đ/ứt dây.
Cô ta che mặt, từ từ ngồi xổm xuống.
“Tổng giám đốc, xin lỗi anh, em biết mình đã vượt cấp. Nhưng em quá muốn tự mình đứng vững ở thành phố này.”
Giang Lâm Uyên im lặng vài giây.
Tôi biết, có lẽ Giang Lâm Uyên đã nhớ lại những ngày tháng nghèo khó, chật vật dưới đáy xã hội của chính mình.
Quả nhiên, anh đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cô ta.
“Chuyện nhỏ này, anh vẫn có thể quyết định được.
“Em về trước đi, chuyện thăng chức, ngày mai anh sắp xếp.”
Hà Y Y nín khóc mỉm cười, cô ta ném cho tôi một ánh mắt khiêu khích rồi đứng dậy bước ra ngoài.
Tôi gọi cô ta lại.
“Hà Y Y phải không?
“Có một chuyện, nhắc nhở cô một chút.
“Sơ mi trắng của Tổng giám đốc các người, chỉ có thể dính son của tôi.
“Hoặc là m/áu của kẻ th/ù.”
03
Hà Y Y rời đi, chú Trần cho người làm lui hết, phòng khách vừa ồn ào náo nhiệt, chớp mắt chỉ còn lại tôi và Giang Lâm Uyên.
Tôi vô cảm ngồi lại xuống sofa, cầm báo cáo tài chính lên.
Giang Lâm Uyên bất lực ôm trán.
“Hy Hy, em quá nh.ạy cả.m rồi, Y Y chỉ là một thư ký, chúng ta chỉ là qu/an h/ệ cấp trên cấp dưới bình thường.”
Tôi không quan tâm đến anh.
Giang Lâm Uyên quỳ một chân trước mặt tôi.
“Hy Hy, cả đời này anh sẽ không bao giờ quên, nếu không có em, có lẽ cả đời này anh cũng không bước ra khỏi ngôi làng nhỏ đó.
“Em tài trợ anh đi học, dạy anh đối nhân xử thế, một tay nâng anh lên vị trí CEO của Tập đoàn Diệu Thần.
“Sao anh có thể làm chuyện có lỗi với em được chứ? Hy Hy, anh sẽ không bao giờ.”
Tôi đặt báo cáo tài chính xuống, lặng lẽ nhìn anh.
Giang Lâm Uyên là người đàn ông do chính tôi chọn.
Tôi tài trợ cho anh, sau khi anh bắt đầu nổi bật, tôi đưa anh theo bên mình, những gì mẹ dạy tôi, tôi kiên nhẫn dạy lại cho anh.
Tôi là một người thừa kế tư bản đặt lợi ích lên trên hết, nhưng với Giang Lâm Uyên, tôi đã dành cho anh sự kiên nhẫn lớn nhất đời mình.