“Vậy còn tôi thì sao?”
Tôi mỉm cười:
“Cô đương nhiên cũng phải mặc rồi, Hà! Trợ! Lý!”
Cô ta tức đến dậm chân bình bịch.
“Ý tôi là, thẻ của tôi đâu? Tại sao bọn họ đều có mà tôi lại không có.”
Tôi đút hai tay vào túi, mặt không cảm xúc.
“Vì bọn họ đều là thư ký, còn cô là trợ lý đặc biệt. Bọn họ và Giang Lâm Uyên là qu/an h/ệ công việc bình thường, chỉ có cô là sùng bái Tổng giám đốc Giang của cô đến mức nhũn cả chân.”
Tiếng xì xào bàn tán nổi lên, biểu cảm của mọi người đều rất đặc sắc. Xem ra Hà Y Y đã làm mưa làm gió ở đây không phải ngày một ngày hai, nên mới khiến mọi người chướng mắt đến thế. Có lẽ chính thái độ m/ập mờ của Giang Lâm Uyên đã cho cô ta dũng khí để nhảy múa trước mặt tôi.
Hà Y Y tức đến mất khôn, cô ta bước lên hai bước, chỉ thẳng vào tôi mà quát lớn:
“Cô không làm việc ở công ty, cô có quyền gì mà quyết định việc của công ty? Tôi tin Tổng giám đốc Giang không phải người không phân biệt được công tư như vậy. Ở đây không chào đón cô, bây giờ, mời cô rời đi.”
Ngón tay sơn móng cầu kỳ chọc thẳng vào sống mũi tôi. Tôi ngước mắt, ném cho Giang Lâm Uyên một ánh mắt cảnh cáo. Bước chân định tiến lên của anh ta khựng lại.
Tôi nhìn Hà Y Y, khẽ gọi:
“Chú Trần.”
06
Chú Trần không nói một lời, tiến lên hai bước, nắm lấy ngón tay của Hà Y Y rồi bẻ mạnh.
*Rắc!*
Cùng với tiếng xươ/ng g/ãy là tiếng hét thất thanh của Hà Y Y. Mồ hôi lạnh túa ra trên gương mặt trắng bệch của cô ta. Nước mắt cũng lã chã rơi xuống.
Hiện trường im phăng phắc, chẳng ai đứng ra bênh vực cô ta. Cô ta nức nở quay người lại, thấy Giang Lâm Uyên đang đứng phía sau, liền lập tức gào khóc:
“Tổng giám đốc Giang, đ/au quá! đ/au quá!”
Sắc mặt Giang Lâm Uyên rất khó coi, ánh mắt anh ta nhìn Hà Y Y đầy vẻ xót xa, nhưng nhìn tôi lại vô cùng phức tạp.
Giang Lâm Uyên quên mất rằng, tôi là một M/a Kết điển hình. Trong quá trình tôi sẽ dốc toàn lực, nhưng nếu kết quả không như ý muốn, tôi có thể vứt bỏ tất cả. Từ nhỏ tôi đã hiểu, chi phí chìm không được phép tham gia vào các quyết định quan trọng.
Hà Y Y khóc lóc thảm thiết, Giang Lâm Uyên nhịn rồi lại nhịn, gân xanh trên cổ nổi lên, cuối cùng thấp giọng xin ý kiến tôi:
“Hy Hy, Y Y bị thương rồi, anh có thể đưa cô ấy đi b/ệnh viện trước không?”
Hà Y Y ngước nhìn tôi, ý cười lộ rõ. Lời của Giang Lâm Uyên như một cái t/át giáng mạnh vào mặt tôi. Tôi hoàn toàn bình tĩnh lại.
“Được. Viện phí tôi thanh toán.”
Hà Y Y mềm nhũn trong lòng Giang Lâm Uyên. Anh ta bế cô ta lên, bước chân có chút do dự:
“Hy Hy, tối về nhà anh sẽ từ từ giải thích với em.”
Anh ta bế cô ta rời đi, để lại mấy cô thư ký cầm thẻ trong tay, ngơ ngác không biết làm sao. Tôi mỉm cười dịu dàng:
“Mỗi lời tôi nói đều có giá trị, làm phiền mọi người tranh thủ thời gian đi lấy số đo nhé. À, đúng rồi. Xem ra Hà Y Y không biết thân phận của tôi, mong mọi người tạm thời giữ bí mật giúp tôi.”
Trên đường về nhà, tôi dặn chú Trần bắt đầu thanh lý mọi việc của Giang Lâm Uyên tại tập đoàn, chuẩn bị cho việc tách biệt hoàn toàn giữa Giang Lâm Uyên và Diệu Thần. Chú Trần đáp lời. Chú do dự hỏi tôi:
“Đại tiểu thư, cô không cho Hà Y Y biết thân phận của cô, có kế hoạch gì không? Tôi có thể triển khai trước.”
Tôi lắc đầu:
“Không cần. Tôi sẽ tự tay làm. Kẻ nào dám dòm ngó đồ của tôi thì phải trả giá.”
Chú Trần nhắc nhở:
“Cũng có khả năng chồng cô sẽ tiết lộ thân phận của cô.”
Tôi cười:
“Người không thể làm thế nhất chính là anh ta. Anh ta đang bị sự sùng bái của Hà Y Y làm cho mê muội, làm sao có thể để Hà Y Y biết được rằng tất cả những gì anh ta đang có đều là nhờ vào tôi.”
07
Đêm đó, Giang Lâm Uyên không về nhà. Hà Y Y cứ mười phút lại cập nhật một bài trên vòng bạn bè.
【Tay đ/au quá, nhưng có anh ở bên, sự ngọt ngào đã lấn át nỗi đ/au thể x/ác.】
【Đêm đã khuya, anh vẫn ở bên em, khoảnh khắc này, em cảm thấy mình là nàng công chúa may mắn nhất thế gian.】
2 giờ sáng, Hà Y Y cập nhật thêm một bài nữa, lần này có kèm ảnh. Giang Lâm Uyên cởi trần, nằm trên chiếc giường đầy màu hồng phấn, gương mặt vẫn còn vương chút đỏ ửng.
【Cảm giác có được anh, thật tuyệt vời.】
Tôi chụp màn hình tất cả những bài đăng của Hà Y Y rồi lưu lại, xem giờ giấc xong liền gọi điện cho mẹ.
“Hy Hy, nhớ bố mẹ rồi à?”
Giọng nói vui vẻ của bố mẹ truyền về từ bên kia đại dương, tôi không kìm được mà mỉm cười theo.
“Mẹ, con định ly hôn với Giang Lâm Uyên.”
“Ồ, tốt thôi. Hy Hy, bố mẹ vừa tìm được một quán ăn ngon lắm, con có thời gian thì sang đây nhé, bố mẹ đưa con đi ăn.”
“Mẹ, Diệu Thần…”
“Được được được, con tự quyết định đi.”
“Mẹ, con quyết định sẽ trực tiếp tiếp quản Diệu Thần.”
“Được được được… Cái gì! Mệt lắm đấy, bảo bối của mẹ.”
Tôi cầm điện thoại, lặng lẽ cảm nhận tình yêu tràn đầy của bố mẹ từ bên kia đại dương truyền đến tận đáy lòng.
“Vâng, con biết mà mẹ. Vấn đề không lớn lắm đâu. Diệu Thần là bậc thang để Giang Lâm Uyên leo lên cao, con muốn tự tay phá hủy con đường của anh ta.”
Mẹ cuối cùng cũng thu lại giọng điệu đùa cợt:
“Quyết định rồi thì làm đi. Bất cứ lúc nào cần mẹ, cứ gọi cho mẹ, mẹ sẽ về nước ngay.”
Trò chuyện vài câu, tôi cúp máy. Lúc này mới phát hiện tài liệu chú Trần tổng hợp đã gửi vào hòm thư của tôi. Xem xét kỹ lưỡng một lượt, một kế hoạch dần hình thành trong tâm trí tôi.
08
Ngày hôm sau, tôi ngủ đến khi tự nhiên tỉnh giấc. Mãi đến khi tôi thong thả ăn xong bữa sáng, chú Trần mới báo cáo:
“Đại tiểu thư, theo lời cô, tôi đã chặn chồng cô lại. Anh ta cứ đứng ngoài cửa, nói là muốn giải thích với cô.”
Tôi đứng dậy: “Vậy thì đi nghe xem, anh ta đã biên soạn lời nói dối công phu đến mức nào cho tôi.”
Nắng lúc 11 giờ trưa gay gắt, Giang Lâm Uyên đứng ngoài cổng phơi nắng mấy tiếng đồng hồ, mặt đỏ bừng, trông có vẻ khá chật vật. Thấy tôi, anh ta tủi thân bước tới, muốn nắm tay tôi:
“Hy Hy…”
Tôi né sang một bên:
“Đừng chạm vào tôi, bẩn.”
Giang Lâm Uyên sững người tại chỗ, hồi lâu sau, anh ta thu tay lại, cúi đầu:
“Hy Hy, em nghe anh giải thích được không? Ngón tay của Hà Y Y bị g/ãy, tối qua cô ấy cứ kêu đ/au, không tự chăm sóc được bản thân. Anh thực sự không còn cách nào khác, đành phải ở lại chăm sóc cô ấy.”
Tôi cúi đầu nghịch điện thoại, cho đến khi anh ta im lặng được vài phút, tôi mới ngạc nhiên ngẩng đầu lên:
“Không phải định giải thích sao? Ngắn gọn vậy thôi à?”
Giang Lâm Uyên có chút sốt ruột:
“Hy Hy, sự việc chỉ có vậy thôi. Anh không làm gì có lỗi với em cả.”
Tôi bật cười thành tiếng, gửi từng tấm ảnh chụp màn hình vòng bạn bè của Hà Y Y cho anh ta.