Phu Nhân Ngọc Trai

Chương 8

17/09/2025 09:02

Thì ra là Nhị Thiếu Gia.

Toàn thân ta bỏng rộp, nhưng may còn giữ được mạng sống.

Đại Thiếu Gia đã ch*t thật rồi, chẳng còn chút tro tàn, chỉ có thể lập m/ộ phần với y phục làm vật thế thân.

Bởi ta trọng b/ệnh, nên được miễn tham dự tang lễ của Đại Thiếu Gia.

Ta cũng chẳng buồn giả vờ, không thèm tỏ ra đ/au thương.

Sau khi Đại Thiếu Gia hạ táng sơ sài, Đại Thiếu Phu Nhân cũng bị xử trảm, chờ ngày hành hình.

Mọi việc kết thúc, Nhị Thiếu Gia đưa ta đi tầm danh y trị những vết bỏng trên người.

Ta hỏi chàng: "Việc kinh thành thì sao? Tân đế vẫn đợi ngài về phò trợ chính sự."

Chàng khẽ hôn lên má ta.

"Hãy chữa trị cho cả hai ta trước đã. Ta muốn cùng nàng hồi kinh vinh quy, để nàng trở thành Trân Châu Phu Nhân khiến thiên hạ đỏ mắt."

Cũng được.

Chúng ta ngao du sơn thủy, dọc đường tìm lương y.

Vết tích trên mặt ta lành hẳn, nhưng chân chàng vĩnh viễn không thể phục nguyên.

Dù sao ta cũng chẳng chê bai.

Dẫu thân thể t/àn t/ật, chàng vẫn nâng niu ta trong lòng bàn tay, cưng chiều suốt mấy chục năm trời.

Vì lao lực quốc sự, khi cảm thấy sức khỏe suy yếu, chàng từ quan về phụng dưỡng ta những năm cuối.

Lúc sắp lâm chung, chàng nắm tay ta, giọng run run hỏi:

"Trân Châu, cả đời này... nàng có vui không?"

Ta đỏ mắt gật đầu.

Chàng mỉm cười: "Vậy là tốt rồi... Rốt cuộc ta đã... bù đắp được lỗi lầm..."

Lệ trào tuôn khó cầm.

Trong hơi thở cuối, chàng thều thào:

"Xin lỗi... kiếp trước... là ta phụ nàng..."

Ta trợn mắt muốn nói điều gì, nhưng chàng đã vĩnh viễn khép mi.

Sau khi Vân Gia Dật qu/a đ/ời, cuộc sống của ta chìm vào tĩnh lặng.

Chàng sớm phong cho ta tước Phu Nhân, để lúc xế chiều ta trở thành mệnh phụ phúc hậu được kính trọng.

Nhiều gia đình mỗi khi có hỷ sự đều mời ta đến chải tóc cho con gái họ.

Mỗi lần cầm lược, ta lại nhớ đêm động phòng với Vân Gia Dật.

Chàng cẩn thận tháo phượng quan cho ta, vừa chải tóc vừa ngâm nga:

"Một lược, chải đến ngọn"

"Hai lược, bạch phát tề my"

Nhưng chúng ta đã chẳng được bạc đầu bên nhau.

Nhìn đôi uyên ương trước mắt, ta như thấy bóng dáng thuở xưa của mình và Vân Gia Dật.

Thầm thì trong lòng:

Kiếp sau vậy.

Có lẽ do nhớ thương chất chứa.

Đêm ấy ta mộng thấy Vân Gia Dật, chàng mỉm cười hiền hòa hẹn ước:

"Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ tranh thủ sống lâu hơn, không để Trân Châu của ta cô đơn."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hóa Ra Vẫn Là Em

Chương 21
Sau khi ly hôn, tôi quyết định đi du lịch một chuyến để giải khuây. Không ngờ rằng chủ nhà nghỉ lại chính là cậu em trai từng bị tôi l ừa sạch tiền khi chơi bài ngày xưa. “Chồng chị không đi cùng à?” Cậu ta vừa kẹp đ iếu th uốc giữa hai ngón tay và vừa hỏi tôi. “Chồng tôi có ‘tiểu tam’ nên đá tôi ra khỏi nhà rồi.” Tôi lập tức nhập vai, ánh mắt liền trở nên ngấn nước và cố nặn ra vài giọt lệ cho thêm phần bi thảm. Cậu ta cười khẩy một cái, rồi lên tiếng với giọng đầy mỉa mai: “Giống hệt cảnh ngộ của tôi ngày xưa, chỉ tiếc là tôi sẽ không bao giờ bị chị l ừa thêm lần nào nữa đâu.” Thế nhưng, ngay tối hôm đó, cậu chủ nhà nghỉ với đôi mắt đỏ hoe lại đè tôi xuống giường và còn lên tiếng với giọng khản đặc: “Chị ơi, ly hôn với gã đó đi, để em làm chồng chị, nhé?” Nghe được câu ấy, khuôn mặt gã chồng cũ của tôi ở đầu dây bên kia lập tức trở nên xanh mét.
Gương Vỡ Lại Lành
Hài hước
Hiện đại
0