Sự kiểm soát của mẹ chồng

Chương 5

19/09/2025 12:48

Chẳng thể gây nên sóng gió gì nữa rồi.

Thế nhưng, tôi vẫn quá ngây thơ.

Dù bà ta đã đi xa, vẫn có thể khuấy đảo mây giờ.

Năm ngày sau khi bà rời đi, tôi nhìn thấy bức ảnh chụp tôi cùng đồng nghiệp nam uống trà trên máy tính bảng.

Trần Đông Mai đã bám theo và chụp lén tôi.

Góc chụp lén vô cùng xảo quyệt, nhìn như tôi và đồng nghiệp nam đang hôn nhau.

Trên thực tế, lúc đó mấy đồng nghiệp trong văn phòng cùng uống trà dưới tòa nhà công ty, tôi và anh đồng nghiệp ngồi cùng dãy, anh ấy hỏi chuyện, tôi ngoảnh đầu liếc nhìn.

Trần Đông Mai gửi xong ảnh, kèm dòng chữ: [Tại sao Tần Ngữ không chịu nổi tôi ở nhà các con? Chính vì cô ta ngoại tình, sợ bị tôi phát hiện.]

Bà ta còn bịa đặt: [Hôm tôi mới đến, cô ta đêm khuya hơn 11 giờ mới về, chính là gã này đưa về. Ai biết được, thật sự là tăng ca hay hẹn hò cùng hắn?]

Bà ta: [Con tự xem người phụ nữ con hằng che chở rốt cuộc là hồ ly tinh gì. Con mới đi công tác một tháng, cô ta đã không giữ đạo làm vợ, lăng nhăng khắp nơi. Cứ đà này, vài tháng nữa con về có khi được làm cha hộ đấy!]

Điều lạ là lần này Lâm Bân không hồi đáp Trần Đông Mai.

Tôi tức đi/ên người.

Gọi điện cho Lâm Bân nhưng không ai bắt máy.

Sau ba cuộc gọi, tôi hết kiên nhẫn, chuyển sang gọi cho Trần Đông Mai.

Vừa bắt máy, chưa kịp mở miệng, Trần Đông Mai đã hừ lạnh một tiếng, rồi thẳng thừng trút tội ngoại tình lên đầu tôi: "Tần Ngữ, giờ cô đã ngoại tình rồi, còn mặt mũi nào gọi điện cho tôi? Tôi nhất định sẽ bảo con trai li dị loại đàn bà bất chính như cô."

Bà ta: "Trước đây tôi đã nói với Lâm Bân, loại hồ ly tinh như cô không thể cưới, sớm muộn gì cũng ngoại tình, khiến gia đình bất an."

Tôi: "?"

Ý bà ta là, trước giờ vẫn thường xuyên nói x/ấu tôi với Lâm Bân, lần này chỉ là tình cờ tôi biết được, phải không?

Tôi quát: "Mụ phù thủy già, rốt cuộc ai là người muốn gia đình bất an, bà không tự biết sao?"

Càng nghĩ càng tức, tôi tiếp: "Đã cho rằng tôi muốn phá nhà, vậy tôi sẽ cho bà thấy thế nào là phá cho tan nát!"

Nói xong câu đanh đ/á, tôi cúp máy.

Sau đó, gửi cho bố chồng tấm ảnh Trần Đông Mai đưa cháu đi học, trò chuyện với ông nội của bạn cùng lớp.

Kèm chú thích: [Bố ơi, hình như mẹ ngoại tình rồi, bố chú ý đi.]

Đã không muốn sống yên ổn, vậy cùng nhau đi/ên luôn đi!

12

Tấm ảnh chụp hôm đó, khi tôi cùng Trần Đông Mai ra cổng. Bà ta dẫn cháu đi học, tình cờ gặp ông nội đưa bạn cùng lớp đến.

Hai đứa trẻ chơi thân, gặp nhau liền đùa nghịch.

Thế là tôi chụp lại, gửi Lâm Bân khoe nụ cười rạng rỡ của con.

Tôi và Lâm Bân đều thuộc tuýp yêu say đắm, dù cưới nhau hơn tám năm vẫn luôn ngọt ngào.

Mỗi khi đi xa, chúng tôi vẫn chia sẻ với nhau từng chuyện vặt.

Lần này gửi ảnh cho bố chồng là do quá tức gi/ận, muốn dùng gậy ông đ/ập lưng ông.

Hy vọng Trần Đông Mai biết điều.

Nhưng không ngờ, tấm ảnh thành quả bom. Ngày hôm sau, bố chồng thật sự đòi li dị.

Lý do: Chịu hết nổi rồi!

13

Tôi biết chuyện này vào cuối tuần, khi Lâm Bân đột ngột về sớm.

Tưởng rằng anh về vì tin vào ảnh và tin nhắn của mẹ, nghi ngờ tôi ngoại tình.

Thực tế, hôm Trần Đông Mai gửi ảnh, nửa tiếng sau Lâm Bân gọi về giải thích: lúc đó đang họp, để quên điện thoại ngoài phòng họp.

Anh nói hoàn toàn tin tưởng tôi, ảnh chụp rõ ràng là cố ý. Đồng nghiệp nam đó anh quen biết, đã có gia đình.

Nhưng góc ảnh quá đáng ngờ, nhân vật chính lại là vợ mình. Hôm đó, tôi cũng không kể với anh về buổi uống trà cùng đồng nghiệp.

Hơn nữa, hôm sau Lâm Bân còn đăng xuất WeChat khỏi máy tính bảng.

Tôi trêu anh: "Sao, sợ em xem được mẹ chê em hả?"

Giọng anh mệt mỏi: "Khó giải thích ngắn gọn, anh về sẽ nói rõ."

Vì thế, khi anh hối hả về nhà, lòng tôi hơi khó chịu.

Cho đến khi anh nói: "Bố đòi li dị mẹ, gọi anh về..."

Chưa dứt lời, cửa mở.

Trần Đông Mai xông vào chỉ thẳng mặt tôi: "Tần Ngữ, con hồ ly bất chính! Cô ngoại tình, con trai tôi li dị cô, cô lại xúi giục lão Lâm li dị tôi. Đồ vô liêm sỉ, đáng ch*t!"

Bà ta xông tới định t/át tôi, bị Lâm Bân chặn lại.

Lâm Bân: "Mẹ đi/ên rồi sao?"

Trần Đông Mai không đá/nh được, gào lên: "Lâm Bân, đến lúc này còn bênh vực nó? Trong mắt con còn có mẹ không?"

Lâm Bân hít sâu: "Mẹ à, bố muốn li dị đâu phải mới đây. Sao mẹ không tự hiểu, lại đến đây gây sự? Việc này liên quan gì đến Tần Ngữ."

Tôi: "..."

Dù chỉ đang trả đũa, nhưng nhìn anh bênh vực, lòng tôi hơi áy náy.

Rốt cuộc, ảnh là tôi gửi, tin đồn là tơi tạo ra.

14

Đang định lên tiếng, bố chồng đã tới.

Ông đến, Trần Đông Mai mới ngừng ăn vạ, bắt đầu nức nở.

Bố chồng bình tĩnh dỗ cháu trai h/oảng s/ợ vào phòng sách, mở phim hoạt hình cho cháu xem, rồi mới quay ra nói: "Đã nhất định giải quyết ở đây, thì được. Nhưng bà có chút phẩm giá đi, đừng hù dọa con dâu và cháu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thông báo của khu dân cư bảo tôi nợ phí quản lý ba năm

Chương 10
Nhà thiết kế đồ họa Lâm Úy, lần đầu tự mua một căn hộ nhỏ, ngay tuần đầu tiên dọn vào đã thấy tên mình trên bảng thông báo của khu chung cư: cô bị đòi nợ phí quản lý suốt ba năm, thậm chí ngày bắt đầu tính phí còn sớm hơn cả lần đầu cô đến xem nhà. Cô cùng Trình Phóng, một thợ điện nước đang kiểm tra tình trạng rò rỉ nước công cộng trong cùng tòa nhà, đã cùng nhau đối chiếu từ danh sách chuyển nhượng, số biên lai, đồng hồ nước, bản ghi âm cuộc họp, giao dịch ngân hàng cho đến báo giá công trình. Họ phát hiện ra rằng nhiều căn hộ bỏ trống đã phải gánh phí bảo trì cho các căn hộ cho thuê trái phép trên tầng thượng trong suốt nhiều năm. Sự thật này cũng kéo cả hai vào chuỗi trách nhiệm—Lâm Úy từng vì giá rẻ mà chấp nhận xóa bỏ cột nợ chưa xác minh, còn Trình Phóng từng làm theo yêu cầu của trưởng ban quản trị mà liệt kê phần rò rỉ công cộng thành công trình nội bộ. Khi ban quản trị đề nghị hòa giải bằng cách chỉ xóa nợ cá nhân cho cô, Lâm Úy đã từ chối, cô công khai bản hợp đồng không đầy đủ và yêu cầu tính toán lại cho từng hộ, chấp nhận việc đình chỉ thi công và gánh chịu chi phí phát sinh; Trình Phóng cũng đính chính lại hồ sơ công trình của mình. Thông báo đòi nợ cuối cùng được gỡ bỏ, những người thuê nhà trên tầng thượng buộc phải chuyển đi. Hai người không dựa vào nhau để trốn tránh trách nhiệm, mà sau khi tự mình gánh chịu hậu quả, họ đã bắt đầu hẹn hò thông qua những lần đối chiếu và chất vấn không ngừng.
0