Khi tôi đến b/ệnh viện, Chu Diệp đang truyền nước.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nó tái mét, trên trán vẫn còn vã mồ hôi lạnh. Thấy tôi, nước mắt nó chực trào nơi khóe mi, vẻ mặt vô cùng tủi thân.
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi đã sớm ôm nó vào lòng, đ/au lòng đến rơi nước mắt.
Nhưng lần này, tôi không hề để ý đến nó, chỉ hỏi bác sĩ về nguyên nhân gây b/ệnh.
Bác sĩ nói đó là viêm dạ dày ruột do vận động mạnh sau khi ăn đồ chiên rán và uống coca lạnh.
"Trẻ con ham ăn, các người làm cha mẹ không biết ngăn cản, quá vô trách nhiệm."
Lời của bác sĩ khiến sắc mặt mẹ chồng đứng bên cạnh vô cùng khó coi.
"Nó cứ đòi ăn, không chịu nghe lời tôi, tôi biết làm sao được?"
Vừa nói, bà vừa chọc tay vào trán Chu Diệp: "Cho chừa cái tội ham ăn, giờ thì hết ăn nổi rồi nhé."
Bị bà nội ruột đối xử th/ô b/ạo như vậy, Chu Diệp bĩu môi khóc òa lên.
"Khóc, khóc, suốt ngày chỉ biết khóc, chẳng biết giống ai."
"Mau bảo mẹ mày về hầu hạ mày đi, cái thân già này của tao không hầu hạ nổi cái 'cục vàng' nhà mày đâu."
Mẹ chồng vừa ch/ửi bới vừa lầm bầm, rõ ràng là đang ch/ửi cho tôi nghe.
Mới vài ngày không gặp, đứa cháu đích tôn bảo bối Chu Diệp này đã trở thành đối tượng bị gh/ét bỏ.
Tôi lại chẳng hề ngạc nhiên.
Chu Diệp từ nhỏ tỳ vị đã yếu, ăn đồ chiên rán rất dễ bị đầy bụng khó tiêu.
Trước đây tôi quản lý không cho nó ăn, còn vì chuyện đó mà nảy sinh nhiều mâu thuẫn với mẹ chồng.
Mẹ chồng luôn nói tôi nuôi con quá kỹ, mới khiến Chu Diệp yếu ớt.
"Trẻ con phải nuôi theo kiểu 'thả rông', ăn gì cũng được thì cơ thể mới khỏe mạnh."
Tôi không ở nhà, mẹ chồng vừa hay thực hiện triệt để quan điểm nuôi dạy con cái của bà.
Nhưng khi Chu Diệp ốm, bà lại sợ Chu Vân Phong trách móc, thế là bắt đầu đùn đẩy trách nhiệm.
Con ốm là do nó không nghe lời, là do tôi làm mẹ không có trách nhiệm.
Chẳng liên quan gì đến bà nội như bà cả.
Đây là chiêu bài quen thuộc của mẹ chồng.
Bà muốn dùng cách này để ép tôi về nhà.
Tôi hùa theo lời bà mà gật đầu: "Trẻ con ham ăn là bình thường. Ốm thì chữa b/ệnh thôi."
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn tôi.
Ngay cả Chu Diệp cũng ngừng khóc, vẻ mặt đầy bàng hoàng.
Tôi cười với nó: "Trước đây đều tại mẹ nuôi con quá kỹ, mới khiến con yếu ớt như vậy, chỉ một chút gió máy cũng chịu không nổi. Giờ vừa hay theo bố và bà nội rèn luyện cho tốt."
"Vì con không có gì đáng ngại, mẹ đi trước đây."
Mẹ chồng và Chu Vân Phong đồng thanh hỏi tôi: "Chẳng lẽ cô không ở lại chăm con à? Con vẫn đang ốm đấy, sao cô có thể yên tâm được?"
Tôi cười: "Đây là b/ệnh viện, vào đây là coi như vào tủ bảo hiểm rồi, có vấn đề gì thì tìm bác sĩ, lại còn có bố ruột và bà nội ở đây chăm sóc, tôi có gì mà không yên tâm?"
"Tôi vừa không thể làm giảm đ/au, cũng không chữa được b/ệnh cho Chu Diệp. Tôi ở lại cũng chẳng ích gì."
Chu Diệp nắm lấy góc áo tôi, nức nở: "Mẹ ơi, con nhớ mẹ, con không muốn mẹ đi."
Tôi xoa đầu nó: "Hãy nghe lời bố và bà nội, họ là những người tốt nhất trên đời này với con, chắc chắn sẽ không hại con đâu."
Trước đây mẹ chồng luôn giấu tôi, dạy dỗ Chu Diệp.
Nó là cháu đích tôn nhà họ Chu, bố và bà nội mới là những người thân nhất với nó trên đời.
Mẹ chỉ là người ngoài.
Những lời này, chắc chắn Chu Diệp đã nghe lọt tai ít nhiều.
Hơn nữa so với sự nuông chiều của bố và bà nội, tôi luôn là người uốn nắn và hạn chế nó.
Lâu dần, nó càng ngày càng gh/ét người mẹ là tôi.
Nó là một đứa trẻ, thế giới quan vẫn đang trong quá trình hình thành.
Nó bị những ân huệ nhỏ nhặt của bố và bà nội m/ua chuộc, tôi không trách nó.
Trách nhiệm làm mẹ cũng khiến tôi không thể yên tâm mà từ bỏ nó.
Nhưng đứa con do một tay tôi nuôi lớn lại đ/âm sau lưng tôi như vậy.
Tôi khó mà không đ/au lòng.
Con người ta luôn vứt bỏ những thứ dễ dàng có được như vứt bỏ đôi giày cũ.
Tôi nghĩ, chỉ khi Chu Diệp thực sự nếm trải được chút khổ sở từ bố và bà nội, phân biệt được tốt x/ấu.
Tôi mới đón nó về bên cạnh.
Khi đó nó mới biết trân trọng tình yêu của mẹ hơn.
Tôi giả vờ như không nhìn thấy sự thất vọng trong mắt Chu Diệp, quay người lại, dặn dò Chu Vân Phong nhớ ký thỏa thuận ly hôn.
Chu Diệp khóc càng dữ dội hơn, nói nó không muốn bố mẹ ly hôn, c/ầu x/in tôi đừng đi.
Chu Vân Phong mặt mày tím tái, quát nó: "Mẹ mày không cần mày nữa rồi, mày c/ầu x/in bà ta làm gì."
Mẹ chồng nhảy dựng lên, trước hết là m/ắng tôi là người đàn bà lòng dạ sắt đ/á, đến con cũng không cần.
Sau đó lại bảo tôi cút đi, còn nói ly hôn thì ly hôn, con trai bà vừa có nhà vừa có việc làm, ly hôn xong vẫn tìm được gái trinh.
Chỉ có Chu Diệp là khóc x/é lòng.
Tôi tà/n nh/ẫn không quay đầu lại, bước ra khỏi phòng b/ệnh.
Chu Vân Phong tức gi/ận đuổi theo, nói ly hôn thì được, nhưng tiền thì không cho.
Anh ta nói tiền của anh ta đều là anh ta ki/ếm, dựa vào cái gì mà đưa cho tôi.
Nhìn vẻ mặt lý lẽ hùng h/ồn của anh ta, tôi chỉ thấy buồn cười.
Sau khi cưới, vì Chu Vân Phong không chịu gánh vác chi phí gia đình, tôi đã cãi nhau với anh ta không dưới một lần.
Lần nào anh ta cũng nói, tiền của anh ta không phải tiêu bừa bãi, tiền của anh ta đều tiết kiệm cả, anh ta tiết kiệm cũng là vì cái nhà này.
Tôi bảo anh ta lấy tiền của anh ta ra tiêu, tiết kiệm tiền của tôi.
Anh ta lại bảo tôi tính toán, chi li, hẹp hòi.
Còn nói chúng ta là một gia đình, tiêu tiền ai, tiết kiệm tiền ai cũng như nhau.
Giờ ly hôn rồi, số tiền anh ta tiết kiệm được lại biến thành tiền của riêng anh ta.
Đàn ông đúng là chưa bao giờ biết tính toán thiệt hơn nhỉ.
Tôi nói, tôi đã sắp xếp lại từng khoản chi tiêu mà tôi đã bỏ ra cho gia đình này trong những năm qua, nếu anh ta có nghi ngờ gì về việc phân chia tài sản, thì chúng ta ra tòa.
Mẹ chồng không biết từ lúc nào đã đuổi theo.
Vừa nghe tôi đòi chia tiền, bà như thể tôi đòi mạng của bà, lập tức la lối om sòm, nói tôi ly hôn là để ki/ếm tiền, không có thiên lý, một xu cũng không cho tôi.
Còn nói, ngày mai bà sẽ đến cổng đơn vị tôi làm lo/ạn, cho mọi người biết tôi là loại đàn bà hám tiền, ly hôn còn muốn ki/ếm chác.
Trên hành lang tập trung rất đông người xem náo nhiệt.
Chu Vân Phong mặc kệ mẹ mình làm càn.
Tôi không hề yếu thế:
"Tùy thôi, vừa hay tôi cũng làm một bản PPT về các khoản chi tiêu trong gia đình chúng ta."
"Bà đến cổng đơn vị tôi làm lo/ạn, tôi sẽ đến đơn vị của Chu Vân Phong phát tờ rơi. Để đồng nghiệp của anh ta cũng biết xem, Chu Vân Phong giỏi tính toán đến mức nào."