Tôi vừa định bước lên hỏi han kỹ hơn thì bị Trần Sam gọi lại: "Cô Uông, chủ tịch của chúng tôi mời cô vào trong."
"Được."
Trong văn phòng, người đàn ông mặc vest chỉn chu, ngồi ngay ngắn, còn đeo cả khẩu trang. Nhìn thoáng qua, tôi thấy có chút quen mắt, hình như đã gặp ở đâu đó rồi.
Tôi vô thức tiến lại gần hơn chút nữa, muốn quan sát kỹ hơn. Nhưng người đàn ông dường như nhận ra điều gì đó, anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa vặn chạm vào mắt tôi, tôi ngượng ngùng cười trừ, lập tức cúi đầu xuống.
"Xin lỗi nhé!" Người đàn ông chậm rãi lên tiếng, "Tôi bị cảm, đeo khẩu trang cô không phiền chứ?"
"Không phiền ạ."
Cái này thì chắc chắn là không phiền rồi! Ai mà chẳng có chút riêng tư chứ? Tôi đoán chắc vị chủ tịch này có khuôn mặt x/ấu xí vô cùng, không dám gặp người nên mới giả vờ ốm để đeo khẩu trang. Đúng rồi, chắc chắn là vậy.
"Ngồi đi."
Vừa ngồi xuống, người đàn ông cũng không vòng vo, vào thẳng vấn đề: "Cô Uông, xin hỏi cô dựa trên cơ sở cân nhắc nào mà lại m/ua nhà ở cái nơi hẻo lánh như thôn Viễn Sơn, phố Thanh Dương thế? Mà còn m/ua một lúc tận hai mươi căn."
Lời vừa dứt, bình luận trên màn hình bùng n/ổ.
【Tôi cũng muốn biết... Nếu được thì tôi cũng muốn làm hộ giải tỏa.】
【Suỵt, các người đừng ồn ào nữa, lát nữa Uông Xuân Tuyết truyền đạt kinh nghiệm thì không nghe được đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội phát tài thì có hối h/ận cũng không kịp.】
Chậc, nhìn mấy bình luận này thật buồn cười, tôi làm gì có kinh nghiệm gì, chẳng qua là dựa vào cái "loa phát thanh" của bọn họ thôi.
"Cô Uông." Người đàn ông bổ sung thêm: "Là không tiện nói sao?"
Tôi xua tay:
"Nói được ạ." Tôi ấp úng hồi lâu, chỉ nói mấy câu vô thưởng vô ph/ạt: "Tại vận may của tôi tốt thôi!"
Câu trả lời của tôi khiến người đàn ông sững sờ một lúc, rồi ung dung nói: "Được rồi, tình hình đại khái tôi đã hiểu."
"Cô có thể đi được rồi."
Chỉ vậy thôi sao, mà cũng đáng để mình đích thân chạy một chuyến.
Tôi lầm bầm suốt dọc đường rời khỏi Tập đoàn Vũ Huy.
7
Vừa đến cổng tập đoàn, chị Lý gọi điện cho tôi: "Uông Xuân Tuyết, cô đi đâu rồi?"
Ngày đầu đào tạo, chị Lý đã nhấn mạnh rằng chị ấy thường chỉ gửi tin nhắn, không bao giờ gọi điện. Nếu khi nào chị ấy gọi điện, chắc chắn là đã có chuyện lớn.
Tôi vội vàng hạ thấp giọng, cung kính đáp: "Chị Lý, em hơi khó chịu trong người, nên đến b/ệnh viện một chuyến ạ."
Lời nói dối thiện chí chắc không phải là chuyện x/ấu đâu nhỉ!
Nhưng bình luận lại đang trêu chọc tôi:
【Không nhìn ra đấy! Uông Xuân Tuyết trông thì văn tĩnh, ai ngờ nói dối cũng giỏi thật, mặt không đỏ tim không đ/ập.】
【Lầu trên, cái này thì tính là nói dối gì chứ, là nhân viên văn phòng, chẳng lẽ bạn chưa từng nói dối bao giờ sao?】
【Đúng đấy, chẳng lẽ lại nói mình đi bàn chuyện giải tỏa nhà đất sao!】
"Mau về đi." Chị Lý rất bình thản, "Người quản lý cô đã về rồi, chỉ đích danh muốn gặp cô."
Tình hình khẩn cấp, tôi vội vàng quay về. Trên đường đi, tôi đã tính sẵn trong đầu hàng trăm phương án đối phó. Nếu sếp làm khó tôi, tôi xin nghỉ việc ngay tại chỗ. Nếu bà ấy sắp xếp cho tôi quá nhiều việc, tôi cũng xin nghỉ. Còn điểm quan trọng nhất, nếu bà ấy không hợp gu tôi, tôi cũng xin nghỉ. Dù sao giờ tôi cũng có tiền rồi, muốn làm thì làm, không muốn làm thì chạy lấy người bất cứ lúc nào.
...
8
Vừa vào cửa, tôi đã thấy một cô gái mặc váy Lolita đang quay lưng về phía cửa đứng trong phòng khách. Cô ấy chính là sếp của tôi sao?
"Uông Xuân Tuyết." Cô gái đột nhiên lên tiếng, "Sao giờ mới đến, tôi đợi cô lâu lắm rồi đây."
Đối mặt với tình huống này, tuy thắc mắc nhưng tôi vẫn cúi đầu chạy đến trước mặt cô gái, cung kính nói: "Xin lỗi tiểu thư, lần sau em nhất định sẽ không thế nữa ạ."
"Lần sau, cô còn muốn có lần sau à?" Giọng cô gái đột nhiên trở nên nghiêm nghị, "Ngẩng đầu lên nhìn tôi xem."
Chẳng lẽ mình sắp bị đuổi việc rồi sao?
Tôi chậm rãi ngẩng đầu, sau khi nhìn rõ khuôn mặt cô ấy, cô ấy bật cười ha hả, m/ắng tôi ngốc: "Chị Tuyết, mấy năm không gặp, chỉ số thông minh của chị giảm rồi nhỉ! Đến tiếng của em mà chị cũng không nhận ra."
Cô ấy nói thế, tôi lại quan sát kỹ hơn, quả thực không thể nhớ nổi mình còn quen một nhân vật lớn như vậy.
【Cô ấy là Thẩm Thanh Viên đấy!】
【Cái cô bé b/éo ú đấy! Uông Xuân Tuyết từng giúp đỡ cô ấy đấy.】
Nhờ lời nhắc của bình luận, tôi bắt đầu có chút ký ức. Nhưng người trước mặt thật khó để liên tưởng với cô nàng Thẩm Thanh Viên 90kg ngày xưa.
Thẩm Thanh Viên chuyển đến lớp chúng tôi vào học kỳ hai lớp mười. Vì cân nặng, cô ấy trở thành đối tượng bị các bạn trong lớp b/ắt n/ạt. Khi học môn mỹ thuật, giáo viên cho tự do sáng tạo, kết quả các bạn đồng loạt vẽ Thẩm Thanh Viên. Họ còn đặt cho cô ấy cái tên nghe mà sững sờ: "Thẩm Viên Viên".
Sau giờ học, khi đang đi vệ sinh, tôi nghe thấy tiếng thút thít. Tôi lại gần và nhìn thấy một "Thẩm Thanh Viên" đang co ro khóc không ngừng. Tôi lấy gói khăn giấy in hoa mới m/ua đưa cho cô ấy: "Cái đó... cậu đừng khóc nữa, mẹ tớ bảo những cô gái tròn trịa là đáng yêu nhất."
"Thật sao? Tớ vì bị b/ệnh uống th/uốc nên mới thành ra thế này..." Thẩm Thanh Viên ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi.
"Vậy thì càng không phải lỗi của cậu, cậu có gì mà phải khóc?"
Từ đó về sau, tôi và Thẩm Thanh Viên như hình với bóng. Cô ấy gọi tôi là chị Tuyết, tôi bảo vệ cô ấy. Ai còn dám cười cô ấy b/éo, tôi cầm cuốn vở ném thẳng vào mặt khiến đối phương chạy mất dép.
"Chị Tuyết, là em đây!" Cô gái mảnh mai trước mặt lại lên tiếng, lúc này tôi mới hoàn h/ồn quan sát kỹ cô ấy.
"Á!" Tôi lên tiếng trong sự chờ đợi của cô ấy, "Chị hiểu rồi, chắc chắn em là chị gái của Thẩm Thanh Viên đúng không!"
"Chị Tuyết, chị thay đổi rồi." Cô gái đầy vẻ thất vọng, "Chị từng nói, chị sẽ không bao giờ quên em, không ngờ mới qua năm năm, chị đã quên em rồi."
"Em... không phải là Thẩm Thanh Viên mà chị quen thật đấy chứ!"
"Không sai vào đâu được." Cô gái để lộ vết bớt hình ngôi sao trên tay. Tôi cuối cùng cũng x/ác nhận được. Cô ấy chính là Thẩm Thanh Viên b/éo ú ngày nào. Đúng là người b/éo đều là những "cổ phiếu tiềm năng".
9
"Thanh Viên..."
"Em là con gái của người giàu nhất vùng, ở trường bị b/ắt n/ạt, tại sao giáo viên lại làm ngơ, cũng không quản lý, phải biết rằng nhà em đã quyên góp cho trường cả một tòa nhà đấy."
Thẩm Thanh Viên bất lực: "Bố em không cho chúng em tiết lộ thân phận ở bên ngoài, nên căn bản không ai liên tưởng em với người giàu nhất vùng cả."