Bà đến rồi

Chương 3

08/09/2025 09:21

“Bà ấy già là đương nhiên sao, sao lại b/ắt n/ạt chị như thế!”

“...Có lẽ bà nội không biết cách thể hiện, nhưng nhất định bà không gh/ét chị đâu. Em không thấy bát của bà cũng không có cua sao!!”

Câu nói này khiến thằng em lặng người.

Đúng vậy, bà nội cũng như tôi đều không được ăn cua. Việc bà gắp con cua của em trai, có lẽ không hẳn là nhắm vào tôi.

Vì vậy tôi nuốt nước mắt vào trong, lau mắt tiếp tục ăn cơm.

Em trai không nói gì, nhặt đôi đũa rơi rồi đi đến bên bà nội xin lỗi, vào bếp thay đũa mới.

Bàn ăn lại tiếp tục, nhưng lần này không khí thật ngột ngạt.

Bố định gắp con cua của mình cho tôi, nhưng tôi từ chối.

Tôi liếc nhìn bà nội, khẽ nói: “Bà nội chưa ăn, để phần bà trước ạ.”

Bố xoa đầu tôi, khen tôi ngoan.

Con cua đó đã vào bụng bà nội.

Đến khi cả nhà ăn xong, nồi hấp trong bếp vẫn còn bốc khói.

Tôi nghĩ bốn con cua còn lại dành cho tôi và mẹ ăn đêm cũng tốt, nên không nhắc đến nữa.

Nhưng đêm khuya, khi mẹ tắm xong ngồi đắp mặt nạ xem phim, tôi vẫn chưa thấy cua đâu.

Lòng dâng lên cảm giác khó tả, mắt tôi cay xè muốn khóc.

“Sao thế Kỳ Kỳ, thằng em lại trêu chị à?”

Mẹ vẫy tay gọi tôi: “Đừng khóc, mẹ đắp xong mặt nạ sẽ đi đ/á/nh nó giúp con.”

“Ực… mẹ ơi…”

Tôi gục đầu vào vai mẹ hỏi: “Sao bà nội không thích con?”

“À? Bà ấy à…”

Mẹ bế tôi lên đùi, xoa đầu tôi: “Bà ấy đần thôi, ngày trước khổ sở nên giờ muốn làm người khác khổ theo. Đừng để ý bả.”

“Hôm nay bà ấy…”

Tôi kể lại chuyện con cua cho mẹ nghe. Mẹ gi/ật phắt mặt nạ, dắt tôi vào bếp.

“Cua này mẹ đang kỳ không ăn được, con ăn hết đi. Con được ăn bốn con đấy.”

Mẹ mở tủ lạnh cười: “Không cho thằng nhóc ăn, toàn bộ cho con.”

Tôi nhoẻn miệng cười gật đầu.

Nhưng lục hết bếp vẫn không thấy cua đâu. Đáng lẽ còn sáu con, nhưng giờ chỉ thấy mùi thơm thoang thoảng.

Mẹ hít sâu, dẫn tôi đến gõ cửa phòng bà nội.

Tiếng đ/ập cửa dồn dập phản ánh sự bực dọc của mẹ.

Em trai thò đầu ra hỏi tôi qua cử chỉ. Tôi lắc đầu: “Cua biến mất rồi.”

“Hả? Chị vẫn chưa ăn à?”

Em trai bước ra ngơ ngác: “Năm sáu tiếng rồi còn gì?”

“….”

Tôi cúi đầu im lặng.

4

“Khuya rồi làm gì? Tao ngủ rồi!”

Bà nội mở cửa mặt đen như mực: “Tao không giống mấy đứa các người thức khuya!”

“Ồ! Tưởng bà giấu cua trong phòng không dám mở cửa chứ!”

Mẹ trợn mắt, đẩy bà sang bên rồo vào phòng ngồi bệt:

“Cua của tôi đâu? Cua Thôi Trường Bân m/ua cho tôi sao không thấy càng nào?”

“Ai nói m/ua cho mày? Nó m/ua cho tao!”

“Bà ở quê mấy đời thấy cua? Còn dám nói m/ua cho bà?”

Mẹ vẩy tóc chế nhạo: “Đừng lạc đề, cua đâu?”

“Mày!”

Bà nội tức nghẹn, trợn mắt quay sang tôi:

“Đồ tồi Thôi Văn Kỳ! Không cho mày cư/ớp cua của em trên bàn, mày mách lẻo hả?…”

“Bảo đừng lôi thôi rồi! CUA CỦA TÔI ĐÂU!!!”

Mẹ đ/ập mạnh tay xuống bàn, đứng lên chằm chằm bà nội: “Tao đang hỏi bà. Dám ch/ửi Kỳ Kỳ nữa thử xem!”

Không khí căng như dây đàn. Bà nội liếc tôi ánh mắt hằn học rồi im bặt.

Tôi lùi lại, lạnh sống lưng.

Không hiểu sao bà nhìn tôi như kẻ th/ù. Chỉ vì tôi đòi con cua đáng lẽ thuộc về mình?

Em trai che phía trước tôi, trừng mắt:

“Hóa ra bà chỉ bưng bốn con cua lên để chọc tức chị gái, không cho chị ấy ăn hả?”

“Bà nội kiểu này còn không bằng bà Tề hàng xóm!”

“Mày!!!”

Bà nội ôm ng/ực ngã vật xuống đất, gào khóc: “Già cả rồi còn bị ứ/c hi*p! Thà ch*t quách!”

Tiếng hờn oán vang khắp nhà. Bố ở phòng làm việc tầng hai chạy xuống hỏi chuyện.

Thấy bố, bà nội như chạm được cọc, kéo tay bố đòi phân xử.

“Cua? Lại cua nữa à?”

Bố ngơ ngác nhìn mẹ:

“Thôi Long Huyên mách mẹ à? Chiều nay nó sai trước, đừng nghe nó xuyên tạc.”

“Con trai mày đâu phải loại thích mách lẻo! Là con gái mày đấy!”

Mẹ bực tức đ/á cửa:

“Bà già nhà mày lừa Kỳ Kỳ chờ ăn cua, giờ gần sáng rồi vẫn chưa thấy!”

“Không thể nào! Mẹ!”

Bố quay sang nhìn bà nội kinh ngạc: “Mẹ bảo để dành cho cháu cơ mà? Cua đâu rồi?”

“Đúng vậy! Cua đâu?”

Mẹ khoanh tay cười nhạo:

“Giấu đi đâu rồi? Tiếc của thì mang về quê ch/ôn đi, may ra mọc thành cây cua!”

5

Áp lực dồn về phía bà nội. Ánh mắt chất vấn như th/iêu ch/áy bà.

Thấy bố không bênh, bà nội lại vật xuống đất gào:

“Sống làm gì nữa! Mấy con cua không ăn được mà bị hạch sách! Trời ơi chồng tôi ch*t sớm quá!”

Người già không biết điều thật đáng bực. Nhưng mẹ tôi vốn tính cứng rắn.

Mẹ nhíu mày ra hiệu. Em trai hiểu ý lôi đống bim bim từ tủ bếp ra, kéo tôi ngồi ăn xem bà nội khóc.

Bố định lên tiếng, nhưng thấy ánh mắt sắc lạnh của mẹ liền im bặt.

Thế là trên giường bà nội, bốn người ngồi xếp hàng. Tay cầm túi snack, vừa nhai vừa xem bà lão gào thét.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
7 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11
12 Thuần phục Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sư Tôn Và Cuộc Sống Bị Ma Tôn Giam Sủng

Chương 8
Ta xuyên thành một vị sư tôn mỹ nhân ốm yếu mang mệnh nguy hiểm cao, bị trói buộc với hệ thống Tìm Đường Chết Để Giữ Mạng. Hệ thống ban bố nhiệm vụ: [Sờ cơ bụng của phản diện Ma Tôn, cộng thêm một ngày tuổi thọ!] Giữa chốn đại tỷ đông người, ta trước mặt bá quan văn võ kéo phăng vạt áo hắn: "Đồ nhi, cơ bắp luyện không tồi..." Đáy mắt hắn chợt sầm lại, lôi tuột ta xuống hàn đàm buốt giá: "Sư tôn, sao không tiếp tục nữa?" Giữa lúc kiếm bạt nỗ trương, ta nghe thấy màn hình bình luận điên cuồng cảnh báo: [Đệt, Ma Tôn muốn dĩ hạ phạm thượng kìa!] [Sư tôn thanh lãnh bị kéo xuống thần đàn, sảng khoái!] [Cứu mạng! Hắn là trùng sinh! Kiếp trước bị giam cầm thải bổ thê thảm lắm! Giờ về báo thù rồi!] [Hắn ngay cả song tu đại pháp cũng chuẩn bị xong rồi, sư tôn cứ chờ ngày mai ôm eo đi!!!]
Cách biệt tuổi tác
Báo thù
Boys Love
0