“Bảo Bảo, đừng gi/ận nữa, lần sau anh sẽ không phạm lỗi nữa đâu.” Từ Đông lại bưng ly trà hoa quả vừa nấu lên, dỗ dành tôi uống, “Giải nhiệt đi, mấy hôm nay em nóng nảy thật đấy.”

“Em cảnh cáo anh đấy, mọi việc đều có giới hạn. Thấy anh biết sai thì em bỏ qua lần này, nếu còn tái phạm…”

“Không đâu! Anh thề sẽ không có lần sau!” Từ Đông chưa dứt lời thì chuông điện thoại tôi vang lên.

“Nhụy Nhụy, con về nhà ngay đi.” Trong điện thoại, giọng mẹ tôi gấp gáp.

Tôi lôi ngay Từ Đông chạy về nhà.

Vừa bước vào cửa, tôi choáng váng. Bố mẹ chồng tôi ngồi trên sofa, mắt mẹ chồng đỏ hoe như vừa khóc.

“Chuyện gì thế này?”

Tôi ngơ ngác hỏi.

“Nhụy Nhụy, em chồng con còn trẻ người non dạ làm con không vui, tôi đến đây để tạ lỗi với nhà đây.” Mẹ chồng vừa nói vừa đỏ mắt.

Bố mẹ tôi ngồi đối diện, mặt c/ắt không còn hạt m/áu. Hai người đều là giáo viên, cả đời trọng thể diện, sợ nhất là mất mặt. Con gái mới về nhà chồng được hai ngày đã để mẹ chồng đến tận nhà xin lỗi, đúng là trò cười cho thiên hạ. Ánh mắt bố tôi nhìn tôi đầy trách móc.

Tôi liếc Từ Đông. Chuyện nhà ai người nấy lo, chúng tôi đã thỏa thuận từ trước. Từ Đông bước lên, đỡ tay mẹ chồng định dìu đi.

“Mẹ! Mẹ làm gì thế này? Chuyện bé x/é ra to! Mau về thôi…”

“Mẹ đến xin lỗi cũng không được sao?” Mẹ chồng phẩy tay anh ta ra, mặt tỏ vẻ đạo mạo.

“Là mẹ tính toán không chu toàn. Nghĩ căn nhà đó bỏ không, bạn của Ái Ái toàn con gái cả, ở vài hôm chẳng sao. Ai ngờ Nhụy Nhụy lại gi/ận dữ.”

Mẹ chồng giả vờ lau nước mắt, vốn chẳng có giọt nào, dùng khăn giấy chà mạnh khiến mắt đỏ lừ. Tôi bĩu mỏ, mẹ tôi trông thấy liền nghiến răng nghiến lợi, gi/ận con gái không ra thể thống gì.

“Nhà tôi chiều con gái quá, bác đừng bận tâm.”

“Bác nói phải, nhà trống cho ở dăm bữa có sao đâu. Con bé Nhụy Nhụy nhà tôi thật là vô phép.” Trước áp lực, bố tôi nhượng bộ.

Mẹ chồng liếc tôi đầy đắc ý.

“Hiểu lầm giải tỏa là được rồi, chúng tôi xin phép.” Bà lôi bố chồng đứng dậy.

“Khoan đã, đã đến rồi dùng bữa tối đã.” Mẹ tôi vội giữ lại.

“Đúng vậy, ở lại ăn cơm đã. Mẹ… không còn gi/ận con chứ?” Tôi khẽ hỏi. Bà ta ngớ người, tưởng tôi đã chịu khuất phục, gật đầu đồng ý.

Chiêu này của mẹ chồng thật đ/ộc. Làm vậy, em chồng sẽ vin cớ ở lì căn hộ mới, mời dễ đuổi khó. Đến lúc đó, hai vợ chồng tôi bị kìm chân, bà ta thong thả uốn nắn tôi cho đến nơi. Tôi đâu dễ bị bắt bài! Giao đấu cao thủ, đò/n đâu trúng đấy. Tranh thủ lúc mọi người không để ý, tôi gọi viện binh.

Bàn tiệc vừa dọn lên, khách mời nhập tịch thì cửa mở, chị dâu tôi bước vào.

“Đến sớm không bằng đến đúng lúc! Mẹ ơi, lại ăn ngon không rủ con!” Chị dâu như đứa trẻ, ôm cổ mẹ tôi nũng nịu.

“Rửa tay rồi vào ăn đi.” Mẹ tôi vỗ nhẹ, giục chị.

Tôi thở dài, chính vì mẹ chồng nàng dâu này quá hòa thuận nên tôi mới chủ quan.

Chị dâu cố tình ngồi cạnh mẹ chồng, tíu tít gắp thức ăn.

“Em vừa nghe chuyện mượn nhà mới? Ai dại gì cho mượn nhà mới cơ chứ? Bạn em có đứa mượn nhà mới cho người khác, vận may bị hút sạch, giờ vẫn chưa gỡ được nổi đấy!”

Mấy câu xanh rờn của chị khiến bố mẹ chồng tôi trợn tròn mắt.

“Chuyện đó… m/ê t/ín thôi mà.” Mẹ tôi lên tiếng yếu ớt.

“Có những thứ không tin hết nhưng cũng đừng phủ nhận, tự rước họa vào thân làm gì? Phòng vẫn hơn không.” Chị dâu vừa nói vừa gắp cho mẹ chồng cái đùi gà.

“Nghiêm trọng thế sao? Ngày xưa thiếu nhà vẫn mượn tạm được mà?” Mẹ chồng nửa tin nửa ngờ.

“Dì ơi, không phải vậy đâu. Dì thử nhớ lại xem, những nhà cho mượn nhà mới, chủ nhà có bị hao tài tốn của, thậm chí mất mạng không?” Chị dâu gợi ý.

“Đúng là có đấy! Hàng xóm cũ nhà tôi cho mượn nhà làm đám cưới, sau đó lụn bại mãi.” Bố chồng nhớ chuyện xưa, mặt trùng xuống.

“Người muốn mượn nhà mới nhà mình… có phải gia đình làm ăn không?” Chị dâu tiếp tục dẫn dụ.

“Có đấy! Ái Ái có đứa bạn mở studio ảnh, còn mời tụi nó chụp hình miễn phí, làm miễn phí cả nail nữa.” Mắt mẹ chồng sáng rực khi nhắc chuyện được lợi.

“Dì ơi, nghe mà rùng mình. Họ mượn vận khí còn xin cả tóc móng tay, chẳng khác nào tự dâng mình à?” Câu nói khiến mẹ chồng sởn gai ốc, liếc nhìn Từ Đông.

“Từ Đông, anh tra c/ứu Baidu đi.” Tôi ra hiệu.

Từ Đông nghe lời, lôi điện thoại tra ngay, mặt biến sắc đưa cho bố mẹ xem. Trên Baidu đủ thứ chuyện, hóa ra cho người khác ở nhà mới là đại kỵ. Hai người tái mặt, giọng nói run run.

“Này nhà tôi, dù không m/ê t/ín nhưng nhà mới tốt nhất đừng cho mượn.” Mẹ tôi ấp úng.

“Còn giường mới đừng để người lạ nằm, đoạn tuyệt tử tôn, hối không kịp.” Chị dâu bồi thêm đò/n chí mạng. Mặt bố mẹ chồng tôi đờ đẫn, cả đường về chỉ thở dài n/ão nuột, như sắp tuyệt tự thật sự.

Về đến nhà, Ái Ái đang ngồi xem TV. Thấy chúng tôi, cô ta đứng phắt dậy, liếc tôi đầy khiêu khích.

“Mẹ, xong chưa? Xong rồi con dọn đồ sang đó ngay!” Cô ta trừng mắt tôi.

“Dọn cái gì! Vào phòng!” Mẹ chồng kéo Ái Ái đi. Cô ta giằng ra.

“Hả? Ba người không trị nổi một con bé đó sao?”

“Nói bậy! Đó là chị dâu, là người nhà.” Bố chồng cất giọng. Ngày thường ông im hơi lặng tiếng, hôm nay thấy vợ yếu thế liền tranh thủ thể hiện.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
8 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11
11 Thuần phục Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Trời Sinh Một Cặp

Chương 7
Tôi mắc chứng thèm khát tiếp xúc da thịt, lại còn là một Omega cấp thấp. Vì thế tôi càng khao khát pheromone của Alpha hơn bất kỳ ai. Đến tháng thứ ba dính lấy bạn trai như hình với bóng, cuối cùng anh ta cũng không chịu nổi nữa, thẳng tay đẩy tôi về phía kẻ thù không đội trời chung mắc chứng lãnh cảm về mặt cảm xúc. "Em có thể đừng bám lấy anh nữa được không? Bây giờ chỉ cần nhìn thấy em là anh đã thấy phiền rồi." "Về sau em cứ theo bên cạnh Tống Yến Niên đi. Một người quá quấn người, một người quá lạnh nhạt, biết đâu lại hợp nhau." Tôi không phản bác, chỉ gật đầu đáp: "Được." Thấy tôi ngoan ngoãn đồng ý, Thẩm Qua - người vốn cho rằng tôi sẽ khóc lóc, làm loạn rồi lấy cái chết uy hiếp - sững sờ tại chỗ, tức đến mức chỉ muốn bảo tôi cút đi. Đương nhiên tôi phải cút rồi. Bởi ngay trước mắt tôi bỗng hiện lên một hàng bình luận kỳ lạ: 【Tiểu thiếu gia mau đồng ý đi! Anh trai giả vờ lạnh lùng kia đang chờ cậu chủ động thân thiết với mình đó.】 【Tống Yến Niên tuy mắc chứng lãnh cảm về mặt cảm xúc, nhưng lại cực kỳ ngoan ngoãn nghe lời. Chỉ cần tiểu thiếu gia ra lệnh một câu, anh ấy chắc chắn sẽ ở trong người cậu hai mươi tư trên bảy..】 【Hehe~ Bệnh của Lộ Nhiên cần có người luôn ở bên cạnh không rời nửa bước, mà Tống Yến Niên lại khao khát nhất cảm giác được người khác dựa dẫm. Hai người đúng là trời sinh một cặp.】
1