Tôi liếc nhìn biểu cảm những người xung quanh, rõ ràng chẳng ai tin lời Ánh Mộng.
Ngay lúc ấy, tiếng chiêng đồng lại vang lên.
Âm thanh vẫn chói tai, lần này tôi cố ý đếm nhịp chiêng, tổng cộng chín mươi tám tiếng.
Số tiếng chiêng tương ứng với số người còn sống.
Âm thanh dứt hẳn, giọng Mẹ từ trên cao vọng xuống.
- Rất tốt, chúng ta đã tiến gần hơn một bước tới việc chọn ra Hoa Khôi.
- Hãy tận hưởng ba ngày cuối cùng.
Lời vừa dứt, bóng người lại tan vào màn đêm.
Cả tòa Hồng Lâu chìm vào tĩnh lặng ch*t chóc, đến tiếng thở cũng khẽ như sương.
Chín mươi tám đôi mắt dưới ánh đèn dò xét lẫn nhau, đan thành tấm lưới vô hình.
Tôi nín thở, như thể kẻ nào lên tiếng trước sẽ trở thành con mồi tiếp theo.
5
Mỗi ngày một người ch*t, chuyện q/uỷ dị chưa từng có khiến mọi người trong lầu đều không dám hành động.
Tôi còn chẳng dám bước ra khỏi phòng, hễ nghe động tĩnh là lập tức dừng lại, lắng nghe xem đó là âm thanh gì, đến khi x/á/c nhận nó đã đi xa mới thở phào.
Ba ngày yên ổn trôi qua, lại đến ngày bầu Hoa Khôi.
Tiếng chiêng đồng đột ngột n/ổ vang, chúng tôi ùa ra đại sảnh, giữa sân khấu chất đống vật phẩm.
Giọng nói vẫn đ/è xuống từ trên cao:
- Trang bị có hạn, mỗi lần chọn Hoa Khôi, số lượng giảm một nửa.
- Không trang bị lên đài sẽ ch*t, từ chối biểu diễn sẽ ch*t.
Lần trước có trăm món trang bị, giờ chỉ còn năm mươi.
Nghĩa là chín mươi tám người chúng tôi chia nhau năm mươi món.
Gần một nửa không có tư cách lên đài, mà theo quy củ, người không lên đài...
Tôi toàn thân lạnh buốt.
Những tiếng phản đối nổi lên khắp nơi trong đám đông.
- Không công bằng! - Một cô gái đột nhiên thét lên - Tại sao không làm Hoa Khôi lại phải ch*t?
- Đúng vậy! Tôi không tham gia, tôi rút lui! - Cô khác hùa theo.
Ngay giây tiếp theo, người vừa hét rút lui dùng hai tay siết cổ mình.
Móng tay cô ta đ/âm sâu vào da thịt, đ/ốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực.
Mặt đỏ bừng, nhãn cầu lồi ra nhưng tay vẫn không buông.
Người xung quanh hét hoảng tránh xa, dọn ra khoảng trống.
Tôi nhìn cô ta quỵ xuống, tắt thở ngay tức khắc.
Đôi tay vẫn siết ch/ặt lấy cổ.
Tôi kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh đến r/un r/ẩy.
Tiếng khóc nức nở của những cô gái thân với nàng vang lên, tương phản gay gắt với tiếng cười n/ão nuột của Mẹ từ trên cao.
- Bắt đầu!
Lời Mẹ vừa dứt, những người phản ứng nhanh đã lao đến giữa sân khấu.
Khát vọng giành ngôi Hoa Khôi thúc giục tôi theo bản năng đuổi theo.
Tai ngập tiếng x/é rá/ch và ch/ửi rủa.
Kẻ giằng lấy cây tỳ bà quen thuộc, người ôm cả mấy món trang bị.
Tôi moi từ dưới đáy ra một dải lụa đỏ, dùng sức kéo lên thì một chiếc trống eo hiện ra.
Tay đang gồng lực khựng lại, tôi đâu biết chơi trống eo!
Ngước nhìn đám người còn tranh giành tỳ bà, cùng nhóm chưa có trang bị phía sau, tôi liền vơ vội trống eo, ôm vào lòng cúi người rời đài.
Đứng ở khu vực an toàn, tôi buộc ch/ặt dây trống vào người.
Những người vừa khóc cho cô gái tự siết cổ giờ mới tỉnh ngộ, thấy trên đài hết đồ liền xông đến cư/ớp đoạt.
Cảnh tượng hỗn lo/ạn, kẻ bị cư/ớp mất đồ, người đẩy kẻ cư/ớp xuống đài.
Không ít người đã đoạt được trang bị như tôi tản ra đứng xa xung quanh.
Chỉ có một người rất kỳ lạ, từ đầu đến giờ vẫn bất động.
Sở Túy!
6
Trên sân khấu người tranh giành như kéo co, Sở Túy lại quay về phòng.
Tôi quan sát xung quanh, nhiều ánh mắt đổ dồn về Sở Túy, chỉ có đám trên đài vẫn vô tri.
Khi Sở Túy xuất hiện trở lại, tay đã cầm một thanh đ/ao, mắt quét khắp bốn phía.
Thanh đ/ao ấy chính là vũ khí biến mất của Kỳ Lăng, thứ đã gi*t Di Hương.
M/áu trên lưỡi d/ao chưa lau, khô nứt thành từng mảng như mạng nhện g/ớm ghiếc, càng tăng thêm khí tức nguy hiểm.
Cô gái đứng gần nhất là Ỷ Sương sợ đến phát khóc, hai tay siết ch/ặt cây sáo vừa đoạt được.
Không chỉ nàng ta sợ hãi, tất cả đều khiếp đảm trước thanh đ/ao duy nhất trong lầu của Sở Túy.
Đám người trên đài dần nhận ra bất thường, tiếng x/é giằng đột ngột dứt, cả sảnh im phăng phắc.
Sở Túy cầm đ/ao bước chậm vòng quanh, soi xét trang bị trên người mọi người.
Khi đi ngang tôi, tôi nín thở, tay khẽ đặt lên trống eo.
May mắn là Sở Túy đi qua chỗ tôi không dừng lại.
Quay người lên đài, nàng giương đ/ao chĩa vào kẻ đang cầm tam huyền cầm.
- Đưa ra đây!
Cô gái giấu tam huyền sau lưng, lắc đầu lia lịa.
Ánh đ/ao lóe lên, lưỡi d/ao đ/âm thẳng vào ng/ực đối phương.
Tiếng thét k/inh h/oàng vang khắp nơi, đám người trên đài nhảy xuống như trốn chạy.
Tất cả đều lùi lại, kể cả tôi.
Sở Túy rút đ/ao ra, th* th/ể cô gái đ/è g/ãy tam huyền, tiếng đ/ứt dây đàn chói tai lạc giữa tiếng hét.
Sở Túy quay người, ánh mắt quét qua đám người dưới đài, tim tôi như nhảy lên cổ họng.
Tôi bắt đầu mừng vì đã chọn chiếc trống eo - thứ chẳng ai trong lầu giỏi.
Ít nhất có lựa chọn khác, Sở Túy sẽ không để ý tới tôi.
Sở Túy lại tìm được mục tiêu, bước về phía cô gái ôm ba món trang bị.
Cô ta mềm nhũn quỵ xuống, đồ vật trong người rơi lả tả, giọng run b/ắn:
- Tôi đưa hết, đừng gi*t tôi.
Sở Túy không dừng bước.
Bước qua người quỵ gối, thẳng tiến đến cây tỳ bà bị tranh giành nhiều nhất.
Cốc Tuyết ôm tỳ bà r/un r/ẩy cất tiếng, nhìn về phía những cô gái vừa tranh giành với mình giờ trống tay:
- Không để nàng cầm là ch*t, để nàng lấy đi, không trang bị chúng ta vẫn ch*t. Chi bằng liều mạng đoạt lấy thanh đ/ao trong tay nàng, muốn đồ gì chẳng có.
Lời vừa dứt, đám đông xôn xao, những cô gái co rúm bắt đầu tụ lại.
Không chỉ người quanh Cốc Tuyết tụ tập, kẻ có trang bị cũng lặng lẽ di chuyển ra sau lưng Sở Túy.
Tất cả chia thành hai phe, không ai muốn làm thớt cá.