Dù đã cố gắng nói rất nhỏ, tôi vẫn nghe thấy các bạn học bàn tán bên dưới.
“Hóa ra tư duy của học bá cũng có lúc tắc nghẽn nhỉ.”
“Các cậu nói xem cái cách giải r/un r/ẩy của cậu ta có đúng không, sao tớ không tin nổi thế nhỉ.”
“Học bá khó xử như vậy, không biết có phải không muốn giảng bài cho chúng ta, không muốn chia sẻ với chúng ta không?”
…
Sau này khi tôi nhắc lại chuyện này với Giang Dã, tôi thở dài bất lực: “Thế giới này không cho phép người ta làm một kẻ c/âm lặng lẽ.”
Khi đó, Giang Dã xoa đầu tôi và nói: “Giang Dã cho phép.”
Nghe câu đó, tôi ngỡ ngàng ngẩng đầu nhìn anh.
Giống như người đi trong sa mạc lâu ngày cuối cùng cũng gặp được cơn mưa ngọt lành.
Còn nhớ đêm đó sao sáng lắm, tôi tựa vào vai Giang Dã, cảm thấy mình đã tìm thấy cả thế giới.
Không biết tôi đã ngồi dưới đất bao lâu nữa, bỗng “pạch” một tiếng, bên tai đột nhiên ồn ào hẳn lên, tầm nhìn sáng bừng, ánh đèn chói mắt làm tôi đ/au nhức.
Tôi ngẩn người hồi lâu mới thu lại linh h/ồn đang lạc lối, mơ màng nghĩ.
À.
Cửa bị cạy rồi.
Phải thay khóa thôi.
Giang Dã đến rồi.
Đến làm gì?
6
Giang Dã nhìn thấy An An ngồi dưới đất, trông chẳng khác nào một cái x/ác không h/ồn, lòng anh phút chốc bị bàn tay vô hình bóp nghẹt. Mắt cô sưng đỏ, môi nhợt nhạt, không biết đã khóc bao nhiêu lần, khóc bao lâu rồi.
Trong nhà không bật đèn, An An mặc bộ đồ mỏng manh tựa vào cửa tủ, đôi tay lạnh ngắt như những mảnh băng đã bị đóng băng ba ngày trong mùa đông. Chiều nay cô ấy cũng thế này sao?
Giang Dã cảm thấy như mình vừa bị người ta dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, nỗi đ/au xót và tội lỗi từ lòng bàn tay xuyên qua tủy xươ/ng bò lên tận tim, nhói lên từng đợt đ/au đớn dày đặc và sắc bén.
Tôi ngẩng đầu, đờ đẫn nhìn anh, không biết nên đối mặt với anh bằng thái độ nào. Là gắng gượng cười bảo rằng mình không sao, chia tay trong êm đẹp, hay là x/é lòng x/é dạ mặc kệ thể diện mà vạch trần tất cả để kết cục là không bao giờ nhìn mặt nhau nữa?
Tôi cụp mắt, giấu đi những cảm xúc đang cuộn trào, giằng x/é.
Tôi không biết phải đối mặt với anh bằng cách nào.
Tôi thất thần nghĩ, giá như cuộc gọi đó đến muộn hơn một chút thì tốt biết mấy, có lẽ tôi đã không thảm hại đến mức này.
Cổ họng Giang Dã như bị một nắm bông gòn chặn ch/ặt, ánh mắt của Tống An dán ch/ặt những lời bào chữa anh đã chuẩn bị sẵn vào cổ họng, không thốt ra được, cũng chẳng nuốt trôi, bức bối khó chịu vô cùng.
Sau khi cửa mở, không ai cử động.
Mẹ thấy không khí không ổn, lớn tiếng “Ha ha” một tiếng, miễn cưỡng kéo lại bầu không khí. Bà bước nhanh đến bật đèn, kéo tôi dậy, cười nịnh nọt lấy lòng: “Ôi dào, đừng ngẩn người ra nữa, gặp nhau rồi thì cứ nói rõ ràng mọi chuyện là được mà. Mẹ biết hết rồi, không có chuyện gì to t/át đâu.”
“Dưới đất lạnh lắm, đứng lên đi con. Thôi được rồi, hai đứa tự nói chuyện với nhau nhé, cần gì thì cứ gọi mẹ.”
Cửa khép lại nhẹ nhàng.
Giang Dã vốn luôn phóng khoáng, tự do, giờ đây lại đứng đó như một thằng nhóc ngốc nghếch, lúng túng bất an.
“An An…”
Thấy tôi không phản ứng, Giang Dã đi đến trước mặt tôi rồi ngồi xổm xuống: “Anh…”
Anh cố sức xoa mặt, nở một nụ cười như mọi khi, cố tỏ ra thoải mái nắm lấy tay tôi: “An An, sao em về nhà mà không nói một tiếng nào? Chẳng phải em nói muốn ăn bánh kem sao, anh m/ua rồi để ở nhà đấy, anh phải chạy mãi mới m/ua được. Chúng mình về nhà ăn bánh được không? Anh m/ua đúng cái vị em thích nhất đấy…”
Tôi khẽ ngắt lời anh, giọng nói khản đặc vì lâu không nói chuyện, đ/è nén sự nghẹn đắng trong cổ họng: “Không ăn nữa.”
Giang Dã khựng lại một chút, rồi tiếp tục nói.
“Không ăn cũng được, vậy em muốn ăn gì cứ bảo anh, anh đi m/ua cho em. Chúng mình về nhà được không? Anh về nhà không thấy em, anh sợ lắm.”
Tôi ngẩng đầu, nước mắt lăn dài trên má: “Không ăn bánh nữa, cũng không còn nhà nữa rồi. Chúng ta không yêu nhau nữa.”
Thấy tôi như vậy, lòng Giang Dã càng thêm xót xa và tội lỗi, mắt đỏ hoe. Anh ước gì mọi chuyện chưa từng xảy ra, anh biết rõ mình đã thực sự làm An An tổn thương.
Nhưng anh không thể mất An An, chúng tôi bên nhau bao nhiêu năm rồi…
Anh vội ôm ch/ặt lấy tôi vào lòng, vừa khóc vừa vùi đầu vào vai tôi: “Không được, không được, An An đừng bỏ anh, anh sai rồi.”
“Anh sai rồi, anh thực sự sai rồi, anh không thể mất em.”
“Cho anh một cơ hội nữa được không?”
Tôi lắc đầu.
Không cho nữa, tuyệt đối không cho nữa.
Nước mắt tôi rơi không ngừng, khóc đến mức buồn nôn, toàn thân nóng ran như vừa trải qua một trận ốm nặng.
Giang Dã khản giọng lặp đi lặp lại bên tai tôi lời xin lỗi, rằng anh đã sai.
Không biết đã khóc bao lâu, tôi mới dần nín khóc rồi đẩy Giang Dã ra.
Dưới ánh mắt đỏ hoe như đang c/ầu x/in của anh, tôi chậm rãi nhưng kiên định, gắng sức nói nhỏ:
“Không yêu nữa.”
“Em không ở bên anh nữa đâu.”
Giang Dã thất vọng cụp mắt, ngồi lặng lẽ trên sàn không biết đang nghĩ gì. Anh đỏ mắt nhìn tôi chất vấn: “Tại sao? Tại sao không cho anh lấy một cơ hội, chỉ vì cái lúc Tô Niệm Từ hôn anh mà em nhìn thấy thôi sao…”
Tôi vô lực lắc đầu, nằm trên giường nhìn trân trân lên trần nhà.
Anh không hiểu, tôi đã từng cho anh cơ hội rồi.
7
Khi Giang Dã rời đi, tiếng động rất nhỏ, gần như không có gì.
Sau khi ra ngoài, Giang Dã tìm bố mẹ tôi trước, lắc đầu kể lại sự việc cho hai người, cuối cùng c/ầu x/in: “Bác trai, bác gái, mong hai bác hãy giúp con khuyên nhủ An An, con về trước đây ạ.”
Bố mẹ vội vàng đỡ Giang Dã dậy, đồng ý ngay tắp lự, vỗ ngựk đảm bảo: “Không sao, không sao, yên tâm đi con. An An cũng chỉ là nhất thời bốc đồng, chưa thông suốt thôi, ngày mai chắc chắn sẽ làm hòa với con.”
Chẳng bao lâu sau, mẹ bưng ly sữa đẩy cửa bước vào, trên mặt vẫn là nụ cười lấy lòng như mọi khi. Bà ngồi xuống cạnh giường, lặng lẽ thăm dò: “An An à, trò chuyện với thằng nhóc Giang Dã thế nào rồi?”
“Chia tay rồi ạ.”
Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ cố gượng cười tìm cách nói giảm nói tránh, hoặc trả lời mơ hồ để bố mẹ yên tâm, rồi sau đó tìm ra một giải pháp vẹn cả đôi đường.