Giáo sư yêu cầu phải tái hiện được kết quả cốt lõi vào tuần tới, tôi vùi đầu trong phòng thí nghiệm để điều chỉnh các thông số nuôi cấy cả ngày, đến cả lúc ăn cũng tranh thủ ghi chép sự thay đổi của tế bào.

Một đêm nọ, tôi từ phòng thí nghiệm bước ra.

Nhìn đôi bàn tay đang khẽ r/un r/ẩy của mình, tôi không khỏi cười khổ.

Không biết trong ký túc xá còn gì để ăn không.

Một chai nước tăng lực glucose đột ngột được đưa vào tay tôi.

"Đừng để ngất xỉu nữa."

Tôi ngẩng đầu lên, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng của Thời Việt đang dần xa khuất.

"Sao cậu ấy lại ở đây?" Ngay khi tôi không nhịn được mà mơ mộng liệu có phải vì Thời Việt đã quá lâu không gặp tôi nên mới cố tình đợi ở đây hay không, thì đàn chị bên cạnh lên tiếng: "Tuần trước cậu ấy vừa nhận việc làm thêm nâng cấp hệ thống an ninh cho tòa nhà thí nghiệm, tối đến để điều chỉnh chương trình."

"Ồ... ra là vậy."

Đàn chị khoác vai tôi, giọng điệu nịnh nọt: "Em thân với Thời Việt lắm đúng không? Làm mai cho chị với?"

Tôi: "..."

Xin lỗi chị, miếng th!t này đến chính em còn chưa được ăn đây này.

Sau khi dự án tạm thời kết thúc.

Ngay lúc tôi đang băn khoăn không biết làm sao để bắt chuyện với Thời Việt.

Cậu ấy chủ động gửi tin nhắn thoại: "Trang Tự và Tôn Mạn đã đi chơi escape room rồi."

Trong lòng tôi mừng thầm, nhưng bề ngoài vẫn phải giả vờ ngạc nhiên và tổn thương: Chỉ có hai người họ thôi sao?

Thời Việt: Đúng vậy.

Tôi: Cậu có biết họ đi tiệm nào không?

Thời Việt: Cậu muốn đi theo à?

Tôi: Ừm... như vậy có phải không hay lắm không? Có tính là theo dõi không?

Thời Việt: Tính là đi bắt gian.

Tôi: ...

Thẳng thắn quá đấy anh bạn.

Thời Việt: Nếu giữa họ có gì đó, thì không gọi là theo dõi. Nếu giữa họ không có gì, thì gọi là tình cờ gặp mặt.

Tôi: ...Lần đầu làm chuyện này, hồi hộp quá.

Thời Việt im lặng vài giây: Tôi đi cùng cậu.

Tôi vừa vui mừng, vừa không khỏi cảm thán.

Thời Việt, cậu ấy thật sự quá tốt bụng.

Nhưng nếu chỉ kết thúc như vậy thì vẫn chưa đạt được hiệu quả tôi muốn.

Tôi gọi điện thoại cho cậu ấy.

"Cảm ơn cậu, địa điểm ở đâu... khụ khụ..."

"Cậu bị ốm à?"

"Hình như hơi sốt." Tôi thở dốc, làm dịu đi cảm giác ngứa ngáy trong cổ họng, "Chắc không vấn đề gì lớn đâu... Á!"

Giọng Thời Việt căng thẳng: "Sao thế?"

"Không có gì, con mèo làm vỡ cốc thủy tinh, lúc mình dọn dẹp thì bị mảnh kính c/ắt trúng tay."

"Bên cạnh cậu không có ai khác à?"

"Để tiện nấu nướng, mình thuê một căn hộ ngoài trường, vừa hay lại còn nuôi được mèo."

Thời Việt im lặng vài giây: "Có muốn ăn gì không? Tôi mang qua cho cậu."

Tôi cười: "Muốn ăn cháo hải sản."

Mười lăm phút sau.

Thời Việt xách túi hải sản xuất hiện trước cửa.

Tôi quấn chăn, hắt hơi liên tục.

Thời Việt sững sờ, sắc mặt hơi lạnh đi: "Thế này mà còn muốn đi theo dõi người ta?"

Cậu ấy bước vào bếp, thắt tạp dề.

"Thời Việt, cậu..."

Cậu ấy quay mặt đi: "Cháo nấu mất tầm nửa tiếng, cậu về giường nằm nghỉ đi."

Ngồi trên bàn ăn, uống bát cháo hải sản do chính tay Thời Việt nấu, tôi hạnh phúc đến mức muốn bay lên.

"Mình cứ tưởng cậu nói là gọi đồ bên ngoài..."

"Cháo gọi ngoài bẩn lắm."

Vì hơi nóng, tôi cởi chiếc chăn ra.

Thời Việt đột ngột quay mặt đi.

Cậu ấy có vẻ rất căng thẳng, dường như sợ nhìn thấy thứ gì đó không nên thấy.

Tôi cúi đầu nhìn lại mình, bộ đồ ngủ được cài kín mít từ trên xuống dưới, hoàn toàn không bị lộ hàng.

Một ý nghĩ táo bạo ngày càng rõ ràng trong đầu tôi...

Liệu có khi nào, cậu ấy cũng có thể nhìn xuyên thấu?

Quay trở lại phòng.

Tôi cố tình không mặc nội y.

Tìm một chiếc áo khoác dày dặn, quấn người lại rồi bước ra.

Khoảnh khắc Thời Việt nhìn thấy tôi, mắt cậu ấy đờ ra, hơi thở nghẹn lại, phải mất vài giây mới cứng nhắc quay mặt đi một cách chậm chạp.

M/áu cam của cậu ấy lại chảy ra, cậu ấy lúng túng đổi tư thế ngồi.

Tôi đỏ mặt trốn sau cánh cửa.

Tim đ/ập thình thịch như tiếng trống trận đá/nh vào màng nhĩ.

Ch*t ti/ệt.

Cậu ấy thực sự nhìn thấy.

Tôi bỗng nảy ra những ý tưởng kí/ch th/ích hơn.

Sau khi mặc nội y vào, tôi thản nhiên bước ra ngoài.

Thời Việt đang ngồi trên ghế sofa chơi với mèo, vẻ mặt bình thản, không lộ chút dấu vết nào.

Chỉ có đôi vành tai đỏ ửng là tố cáo tâm tư của cậu ấy.

Tôi đưa tay về phía gi/ữa hai ch/ân cậu ấy...

Vuốt ve đầu con mèo.

Cơ thể Thời Việt khẽ run lên.

"Thực ra..." giọng tôi hơi khàn, nở một nụ cười với cậu ấy, "Hôm nay là sinh nhật mình."

"Vốn đã hẹn với Trang Tự đi Disney rồi, nhưng mình bị cảm mất rồi? Sốt đến mức không xuống giường nổi, nên không đi được nữa." Tôi nhìn chiếc đồng hồ treo tường, ánh mắt thoáng chốc mơ hồ: "Anh ấy bảo, lát nữa sẽ qua chăm sóc mình."

"Lát nữa?" Thời Việt nhìn giờ, cười khẩy: "Muộn hơn nữa là đến giờ đóng cửa ký túc xá rồi đấy."

"Anh ấy vừa nhắn chúc mừng sinh nhật mình, cũng đã xin lỗi rồi." Tôi dường như cũng không tin vào những gì mình nói, giọng điệu có chút ngượng ngùng: "Tôn Mạn thất tình, đang làm lo/ạn đòi c/ắt cổ tay, anh ấy không yên tâm nên đành phải đi cùng cô ấy trước."

Tôi cười nhẹ: "Dù sao cũng là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau mà."

Ánh mắt Thời Việt khó đoán: "Rốt cuộc tại sao lại thích anh ta đến thế? Chỉ vì là mối tình đầu thôi sao?"

Tôi ngẩn người, im lặng hồi lâu: "...Mình cũng không rõ nữa."

Thời Việt đứng dậy, giọng điệu hơi cứng nhắc: "Cậu... là một cô gái tốt, nhưng Trang Tự đối xử với tình cảm không nghiêm túc như cậu nghĩ đâu."

Tôi cúi đầu, che giấu vẻ x/ấu hổ trên mặt: "Nếu anh ấy cũng nghĩ được như vậy thì tốt biết mấy."

Thời Việt rời đi.

Nửa tiếng sau, tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi bước ra.

Phát hiện bên ngoài không một bóng người, trên ghế ngồi ở tủ giày đặt một chiếc bánh sinh nhật lớn.

Trên tấm thiệp là nét chữ thanh tú: Chúc mừng sinh nhật, sớm ngày bình phục.

7

Trong nhà thi đấu.

Giải bóng rổ các trường đại học toàn thành phố năm nay được tổ chức tại trường chúng tôi.

Đội bóng rổ mà Thời Việt và Trang Tự tham gia cũng nằm trong số đó.

Trang Tự đưa cho tôi một tấm vé, ở vị trí xem tốt nhất.

Anh ta nhếch môi đầy kiêu ngạo: "Xem chồng em thể hiện đi."

Khi các cầu thủ đội Đại học G tiến vào, cả khán đài bùng n/ổ những tiếng hét đủ để lật tung mái nhà, đặc biệt là tiếng của các nữ sinh là to nhất.

Không còn cách nào khác, ai bảo hai gương mặt được công nhận là đẹp trai nhất trường đều ở trong đội cơ chứ.

Tôi ngẩng đầu, ánh mắt vô tình chạm phải Thời Việt đang đi cuối đội.

Cậu ấy sững người, tiếp đó đồng tử co rút, vành tai nhanh chóng nhuộm đỏ.

Để khích lệ cậu ấy, bên trong tôi cố tình mặc một chiếc váy liền thân bằng ren xuyên thấu màu đỏ rư/ợu.

Nó xuyên thấu đến mức nào ư?

Là mức độ mà ngay cả tôi nhìn thấy cũng phải x/ấu hổ.

Ngay khi trận đấu bắt đầu, Thời Việt đã ghi được một quả ba điểm.

Khán giả trên sân ồ lên kinh ngạc, cô gái bên cạnh tôi thậm chí còn nhảy cẫng lên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
11 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm