Hái trái lê dại

Chương 5

19/01/2026 07:25

Triệu Lâm Uyên vẫn dành thời gian mỗi ngày để cùng ta luyện tập.

"Tiểu Đường thiên phú cao nhất, học nhanh hơn tất cả những người ta từng gặp."

Hắn đứng sau chỉnh sửa tư thế cho ta, khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận hơi lạnh tỏa ra quanh người.

Cúi người nắm lấy cổ tay ta, hơi thở phả vào tai, giọng nói trầm ấm vang lên:

"Nâng lên một chút."

Ta vâng lời làm theo, nhưng t/âm th/ần mãi không yên.

Mặt nóng bừng, người nóng ran, miệng khô khốc.

Ngay cả nhịp tim cũng lo/ạn xạ, đ/ập thình thịch như trống dồn.

Gần đây hễ hắn lại gần, Tiểu Đường liền thế này...

Chẳng lẽ bị b/ệnh?

Nhưng tại sao, tại sao khi hắn không ở đây, lại không ngừng nhớ...

Rốt cuộc đây là b/ệnh gì vậy?

Nhận ra dị thường, Triệu Lâm Uyên lập tức đặt tay lên trán ta.

"Sao nóng thế này?"

Ta quay đầu nhìn hắn, môi vô tình chạm vào đôi môi kề sát.

Khoảnh khắc ấy, như sét đá/nh ngang tai.

Đầu óc trống rỗng.

Trường thương trong tay rơi xuống đất rầm một tiếng, Triệu Lâm Uyên đờ người, ánh mắt dần trở nên nguy hiểm.

Dù chỉ thoáng chạm, cảm giác chưa từng có ấy khiến người ta luyến tiếc.

Muốn thử lại lần nữa.

Mà hắn vốn thuộc tuýp hành động, nghĩ đến liền thực hiện ngay.

Đặt tay lên sau gáy ta, hôn sâu đầy chiếm đoạt.

Ta nắm ch/ặt vạt áo trước ngựk hắn, cái đầu vốn đã không thông minh giờ càng thêm rối bời.

Quên cả thở.

Hắn đành buông ta ra, đôi mắt nhuốm vẻ mê hoặc, nhẫn nại dỗ dành.

"Tiểu Đường, đừng căng thẳng..."

Thế nhưng, điều bất ngờ đã xảy ra.

Nhân lúc hắn sơ hở, ta khom người chui qua khe hở, ba chân bốn cẳng chuồn mất.

Bỏ mặc Triệu Lâm Uyên đứng ch/ôn chân giữa đất.

???

Tim đ/ập như muốn nhảy khỏi lồng ngựk, ta chạy không ngừng nghỉ.

Dọc đường, nhiều binh sĩ nhìn thấy đều khúc khích cười, thì thầm bàn tán.

"Vương gia ta sắp đến lúc cây sắt nở hoa, chuyện hỷ sắp tới rồi."

"Thật sao? Nhưng ta nghe nói cháu gái Trung Dũng Hầu, đầu óc có phần..."

"Lo làm gì, Vương gia thích là được, chúng ta làm thuộc hạ còn dám quản lên đầu chủ tử sao?"

...

Hôm nay toàn quân nghỉ, không luyện võ.

Võ đường vắng tanh không một bóng người.

Ta đứng trên gò đất nhỏ, cảm nhận gió lộng thổi qua, lòng vẫn không yên.

Gió thổi lâu như vậy, Tiểu Đường có thực sự thông minh hơn không?

Nếu đã thông minh, tại sao càng ngày càng cảm thấy Triệu Lâm Uyên và Triệu Cảnh Xuyên không giống một người...

Họ nhìn giống mà lại chẳng phải.

Một người tựa hồ lớn tuổi hơn, một người tuổi tác gần với Tiểu Đường.

Một người sẽ cười với Tiểu Đường, một người luôn chê bai Tiểu Đường.

Nhưng nếu không phải cùng một người, vậy hắn là ai?

Nếu không phải hôn phu của Tiểu Đường, tại sao, tại sao lại hôn Tiểu Đường?

Ta chợt muốn khóc.

Thế là ngồi thụp xuống, giữa chốn không người, gào khóc thảm thiết.

Khóc đến nấc c/ụt, vai run lẩy bẩy.

Tiểu Đường đã đính hôn từ năm chín tuổi.

Nếu nhận nhầm người, chắc chắn sẽ liên lụy đến bà nội.

Tiểu Đường không muốn làm đứa trẻ hư, nhưng dường như đã phạm sai lầm.

Có phải Tiểu Đường... ngay từ đầu đã không nên đến Tái Bắc?

Trên đời không có th/uốc tiên, ngay cả gió cũng vô dụng, không thể khiến Tiểu Đường thông minh hơn.

Vì thế, Tiểu Đường đáng lẽ nên ngoan ngoãn ở lại kinh thành.

Hoặc khi người của bà nội đến đón, nên theo về.

Nhưng bây giờ...

9

Ta khóc đến mức không nhận ra có người đứng sau lưng.

Chờ mãi chờ mãi, ta mới quay đầu nhìn hắn.

Triệu Lâm Uyên đứng yên tại chỗ rất lâu, bối rối không biết xử trí ra sao.

Kẻ bình thản trước nghìn quân vạn mã, trước nước mắt tiểu cô nương lại hoàn toàn mất phương hướng.

"Tiểu Đường, ta..."

Hắn khó nhọc mở lời, mỗi chữ phun ra đều cần dũng khí.

Nhưng lại không biết giải thích thế nào.

Giải thích việc mạo nhận thân phận cháu trai, còn muốn chiếm đoạt hôn thê của hắn ta?

Nhưng theo hắn biết, Triệu Cảnh Xuyên không xứng được có cô gái tốt như Tiểu Đường.

Hơn nữa, Hoàng hậu năm đó đã giấu diếm, biết rõ phủ Trung Dũng Hầu không có người kế tự tất sẽ suy bại, không thể trở thành trợ lực cho con trai mình.

Vì vậy, chưa từng công bố hôn ước giữa Tiểu Đường và Triệu Cảnh Xuyên.

Đã thiên hạ không biết chuyện này, vậy thì người chú này có cư/ớp đoạt cũng chẳng sao?

Miễn là Tiểu Đường, nguyện ý chấp nhận hắn.

Ta lau khô nước mắt, đứng dậy quay đầu.

Triệu Lâm Uyên đứng đó, chờ ta phán quyết.

Ta từ từ bước về phía hắn, khoảng cách càng lúc càng gần.

Cuối cùng dừng lại ngay trước mặt hắn.

Triệu Lâm Uyên chờ ta chất vấn.

Nhưng lần này, Tiểu Đường không muốn hỏi người khác nữa.

Phải tự tìm câu trả lời.

Thế là ta không nói gì, chỉ im lặng đưa tay, dùng sức gi/ật tung áo trước ngựk hắn.

Triệu Lâm Uyên thân thể run lên, ánh mắt ngập tràn cảm xúc, nhưng vẫn yên lặng để mặc ta khám phá.

Lần theo những vết s/ẹo chằng chịt, nước mắt gần như trào ra.

Ta cố nuốt ngược vào, thở dài n/ão nuột.

Cuối cùng chỉ hỏi một câu:

"Còn đ/au không?"

Nhiều vết thương như vậy, đều là chiến tích chiến trường để lại.

Hắn chính là Triệu Lâm Uyên, không phải Triệu Cảnh Xuyên.

Là Trấn Bắc Vương lừng danh thiên hạ.

Trước đây, Tiểu Đường đã nhận nhầm người.

Nhưng từ nay về sau.

Tiểu Đường sẽ không nhầm lẫn nữa.

"Không đ/au."

"Để Tiểu Đường nhận thức lại ta, chịu thêm bao nhiêu thương tích cũng đáng."

Đôi môi ấm áp, mang theo niềm vui bất ngờ cùng sự rung động, một lần nữa đáp xuống.

Lần này, vạn vật lặng yên.

Có người cuối cùng cũng toại nguyện, hái được quả đường lê giải cơn khát.

10

Sau khi giãi bày với Triệu Lâm Uyên, ta luôn cảm thấy bất an.

Ở Tái Bắc, mấy tên lính thích trêu chọc đã bắt đầu gọi ta là "Vương phi".

Cảm giác này, như đang ngoại tình vậy.

Thẩm Đường Lê vẫn còn hôn ước với Triệu Cảnh Xuyên mà.

Hắn tuy đang tuần tra phương Nam, sớm muộn gì cũng nhận ra.

Nếu tìm đến thì phải làm sao?

Bà nội vẫn ở lại kinh thành.

Biết làm sao bây giờ?

Gó Tái Bắc chẳng có tác dụng, không thổi khô nước trong đầu.

Tiểu Đường nghĩ mãi không ra cách nào hay.

Đành thở dài bất lực.

Để khiến ta vui, Triệu Lâm Uyên áp sát tai thì thầm vài câu.

Hiệu quả tức thì.

Khiến mọi chuyện khác bị ta quên sạch, lòng đầy hân hoan chờ đợi nhân vật trong lời hắn nói xuất hiện.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
8 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm