Ly hôn chỉ cần ba mươi triệu

Chương 5

03/08/2026 23:29

“Anh không phải nói anh yêu tôi sao? Vậy thì tôi có tiền hay không có tiền thì có liên quan gì chứ?”

“Đồ l/ừa đ/ảo! Anh là đồ l/ừa đ/ảo! Anh hại tôi thảm quá!”

……

Cố Thanh Thanh đột nhiên phát đi/ên lao vào Bùi Nghị Niên.

Hai người lại lăn lộn thành một cục.

Chỉ là lần này, là đá/nh nhau thật sự.

13

Dì Vương bê từ trong nhà ra cho tôi một cái ghế.

Còn chu đáo đặt thêm một cái đệm tựa nhung thiên nga.

Tôi tao nhã ngồi xuống, thuận tay nhận lấy đĩa bánh ngọt dì Lý đưa tới.

Thưởng thức màn trình diễn của hai người họ.

Cố Thanh Thanh một tay kéo tấm chăn che chắn cơ thể.

Tay kia liều mạng cào cấu lên mặt Bùi Nghị Niên.

Trên mặt Bùi Nghị Niên đã xuất hiện vài vết m/áu.

Mà Bùi Nghị Niên chỉ biết cúi đầu kéo tấm chăn, những mạch m/áu nổi lên trên mu bàn tay nhìn rõ mồn một.

Xem ra cả hai người họ vẫn còn chút liêm sỉ đấy chứ.

Cái chăn lụa tơ tằm mà họ tranh giành là tôi đặt làm từ Hàng Châu.

Làm sao đây nhỉ?

Cái chăn lụa này khá đắt.

Cún cưng nhà tôi cũng khá thích.

Lỡ bị họ kéo hỏng, cún cưng sẽ không vui đâu.

Thế là tôi bảo dì Vương thu lại.

Dì Vương đã sớm ngứa nghề, nghe lệnh liền lao lên.

Dì nhắm đúng thời cơ.

Động tác dứt khoát gọn gàng.

Cái chăn vẽ một đường cong tuyệt đẹp trên không trung.

Cuối cùng rơi gọn vào trong tay dì.

Lần này.

Cả hai người đều hoàn toàn trần như nhộng.

Họ chỉ có thể vừa hét vừa lấy tay che đậy cơ thể.

Bùi Nghị Niên ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt thoáng qua tia cầu khẩn.

Yết hầu chuyển động, nặn ra được nửa câu.

“Nể tình chúng ta... có thể không...”

“Hi hi, không thể.”

Tôi cười lắc lắc tách trà.

Dì Vương đóng sầm cửa lại.

Họ cứ thế trần truồng nhảy nhót ngoài đường cái.

14

Một tuần sau.

Vừa đến cửa công ty, tôi đã nghe thấy giọng Bùi Nghị Niên.

Chói tai vô cùng.

Tôi nhìn theo hướng phát ra âm thanh.

Bùi Nghị Niên vậy mà mặc một bộ vest, cà vạt thắt chỉnh tề, tóc tai cũng chải chuốt gọn gàng.

Đúng chuẩn là vị Bùi tổng phong độ ngời ngời ngày nào.

“M/ù mắt chó của chúng mày à, tao là tổng giám đốc của công ty này, chúng mày dám ngăn cản tao.”

Anh ta đang gào thét với bảo vệ.

Bảo vệ vẻ mặt đầy kh/inh bỉ, chỉ vào tấm biển mới dựng bên cạnh.

Trên đó viết [Bùi Nghị Niên và chó không được vào trong].

Bên cạnh còn chu đáo dán kèm ảnh của Bùi Nghị Niên.

Hi hi.

Là tôi bảo bộ phận thiết kế làm đấy.

Không ngờ lại dùng đến thật.

“Bùi tiên sinh, anh nhìn cho kỹ, Lâm tổng nhà chúng tôi đã dặn rồi, Bùi Nghị Niên và chó không được vào.”

Giọng bảo vệ vang dội đến mức cả đại sảnh đều nghe thấy.

Mấy nhân viên đi ngang qua không nhịn được mà cười tr/ộm.

Giọng điệu bảo vệ đầy vẻ mỉa mai.

“Tại anh cả đấy, hại Vượng Tài nhà tôi không vào được đi vệ sinh luôn rồi, làm mặt trắng thì phải có giác ngộ của mặt trắng, tưởng mình là cái gì cao quý lắm à?”

“Mày!”

Bùi Nghị Niên tức đến mức run người.

Anh giơ tay định đá/nh người.

Nhưng thấy cơ bắp rắn chắc của bảo vệ liền hậm hực hạ xuống.

Tôi khẽ cười.

Bảo vệ tinh mắt liếc thấy bóng dáng tôi.

Anh vội đẩy Bùi Nghị Niên ra, cúi chào tôi đầy cung kính.

“Chào Lâm tổng!”

Thẻ tên trên ngựk anh sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Tôi gật đầu.

“Làm tốt lắm, đi tìm kế toán nhận tiền thưởng đi.”

“Cảm ơn Lâm tổng.”

Bảo vệ cười híp cả mắt.

Còn không quên liếc nhìn Bùi Nghị Niên đầy khiêu khích.

Ngay khoảnh khắc tôi quay người.

Bùi Nghị Niên đột nhiên bò dậy từ dưới đất, loạng choạng chặn trước mặt tôi.

Anh nói: “Lâm Thanh Thu, chúng ta tái hôn đi.”

15

À?

Tôi hơi há hốc mồm.

Anh ta đang nói gì vậy?

Tôi gần như nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Anh ta miễn cưỡng mở lời, giọng khô khốc như đang đọc kịch bản.

“Tuy anh mất trí nhớ, nhưng tình cảm có thể bồi đắp được, em thắng rồi, em có thể có được anh.”

Anh ngập ngừng một chút.

Như thể đã hạ quyết tâm rất lớn mà nói thêm.

“Anh đảm bảo, sau này sẽ đối xử tốt với em.”

Tôi cười, cười rất lớn.

Sắc mặt Bùi Nghị Niên càng khó coi hơn.

“Có được anh?”

Tôi nhìn anh từ trên xuống dưới.

Ánh mắt dừng lại vài giây trên vòng eo đã rõ ràng lỏng lẻo của anh.

“Anh cũng xứng sao?”

Bùi Nghị Niên ưỡn thẳng lưng.

“Em làm những việc này chẳng phải là muốn anh quay đầu sao?”

Giọng điệu anh đột nhiên trở nên chắc chắn.

“Anh biết em rất yêu anh, vì anh mà làm rất nhiều chuyện, giờ anh đã như ý em muốn, quay về bên cạnh em rồi đây.”

Bùi Nghị Niên thấy tôi không nói gì, tưởng rằng mình đã nói trúng tim đen, giọng điệu càng đắc ý.

“Nếu em muốn trải nghiệm niềm vui của việc truy thê hỏa táng tràng, anh cũng có thể phối hợp.”

Đầu tôi đầy dấu chấm hỏi.

Người ta sao có thể tự tin đến mức này nhỉ?

Trong đầu anh chắc không phải là m/áu tụ đâu.

Mà là phân thì đúng hơn.

Tôi vốn định đá/nh người đuổi đi là xong.

Nhưng ánh mắt lại vô tình lướt qua phía sau anh.

Tôi thay đổi ý định.

“Vậy còn Cố Thanh Thanh thì sao?”

Khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.

Bùi Nghị Niên tưởng tôi gh/en.

Anh càng đắc ý, vội vàng bày tỏ lòng trung thành.

“Anh biết ngay là em yêu anh mà! Yên tâm đi, giờ nhìn thấy cô ta là anh muốn nôn rồi, em không cần lo anh cưới về sẽ ngoại tình đâu.”

Trên mặt anh đầy vẻ gh/ê t/ởm.

“Giờ anh mới biết, cô ta trước đây đã ngủ với bao nhiêu thằng đàn ông rồi, đúng là đồ giày rá/ch thôi.”

“Vậy, Lâm Thanh Thu, anh vào được chưa?”

Anh chỉnh lại cà vạt, vẻ mặt nắm chắc phần thắng.

Tôi khẽ chỉ tay về phía sau lưng anh.

“Vậy thì anh phải hỏi cô ấy rồi.”

Bùi Nghị Niên nhìn theo ánh mắt tôi, sắc mặt tức thì tái mét.

“Cô... sao cô lại đuổi theo?”

Cố Thanh Thanh đứng không xa đó.

Quần áo trên người cô ta nhăn nhúm, nơi xươ/ng quai xanh còn mấy vết bầm tím đáng ngờ.

“Đồ khốn nạn! Anh dám chuốc th/uốc mê tôi, khiến tôi...”

Giọng cô ta khản đặc không ra hình th/ù gì.

Nói đến cuối đã mang theo tiếng khóc.

Chưa kịp nói hết.

Cô ta đã lao về phía Bùi Nghị Niên.

Từ những lời ch/ửi rủa đ/ứt quãng của cô ta.

Tôi mới biết, hóa ra Bùi Nghị Niên vì để sắm sửa bộ đồ này.

Vậy mà đã đem b/án Cố Thanh Thanh.

Thật là...

Đồ cặn bã mà.

16

Nửa tháng sau.

Luật sư Trần đã thu thập xong bằng chứng Bùi Nghị Niên tham ô công quỹ.

Công ty cũng đã hoàn tất thay m/áu.

Những người liên quan đến Bùi Nghị Niên, đều đã bị tôi sa thải.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
4 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
11 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm