Phương Vân Cẩm

Chương 3

16/06/2025 00:20

Làm sao có thể không nhìn thấu được những toan tính nhỏ nhen trong lòng Phương Duyệt?

Họ có thể khuất phục, chỉ là họ không còn để tâm nữa thôi.

Hình như người thừa kế nhà họ Lục phải đổi thành người khác rồi.

Nhưng mà, Lục Cảnh Văn đã chuẩn bị tinh thần để bị vứt bỏ chưa?

5

Rốt cuộc nhà họ Lục vẫn vì thể diện của mình.

Bỏ ra số tiền lớn để m/ua đ/ứt video riêng tư của Phương Duyệt và Lục Cảnh Văn.

Việc này khiến các tài khoản marketing dưới tay bạn thân tôi ki/ếm được bộn tiền.

Hôm diễn ra tiệc đính hôn, Phương Duyệt đặc biệt đến studio của tôi trao thiệp mời.

Cô ta dùng giọng điệu ngọt ngào mời tôi tham dự tiệc đính hôn.

Mặc trên người bộ trang phục của thương hiệu thời trang nhà họ Lục, cô ta giả tạo cười đưa thiệp cho tôi:

"Ngày mười tháng sau là tiệc đính hôn của em và Cảnh Văn ca, em muốn chị cũng đến tham dự."

"Dù giờ chị bị nhà họ Phương đuổi đi, nhưng chúng ta rốt cuộc vẫn là một nhà, không cần phải xa lạ như vậy đâu."

"Hơn nữa em và Cảnh Văn ca trải qua bao khó khăn mới đến được với nhau, đương nhiên muốn nhận được lời chúc phúc từ chị!"

Nói rồi, Phương Duyệt còn mở to mắt ra vẻ ngây thơ.

Như thể nếu tôi không đồng ý, chính là kẻ vô lý không biết nhìn đại cục.

Nhưng tôi sao có thể để cô ta được như nguyện.

Tôi ngồi trên ghế xoay nhìn tấm thiệp.

Khẽ cười lạnh.

Sau đó dùng hai ngón tay gắp tấm thiệp mời.

Thong thả ném vào thùng rác, đảo mắt nhìn cô ta từ đầu đến chân:

"Không ngờ em cởi đồ xong là có thể gả vào hào môn, đúng là ki/ếm lời hơn cả ả thoát y vũ kia nhỉ."

Mặt Phương Duyệt biến sắc, trước khi kịp mở miệng, tôi lại nhếch mép nói thêm:

"Mấy hôm trước đồng nghiệp London của chị còn khen em, hỏi giá một đêm bao nhiêu, body em đẹp lắm."

"Đây là ý tưởng của ai vậy? Cái bà mẹ tốt nghiệp đại học dân lập của em à?"

Nhìn nụ cười hả hê trên mặt tôi.

Cuối cùng cô ta không nhịn được nữa, x/é bỏ lớp vỏ tiểu thư khuê các.

Mặt mày dữ tợn chỉ thẳng vào mũi tôi m/ắng:

"Phương Vân Cẩm, mày đừng có được nước làm tội!"

"Tao mời mày là coi trọng mày! Giờ mày như con chó bị đuổi khỏi Bắc Kinh, dám từ chối tao?"

"Tao chính là thiếu phu nhân tương lai nhà họ Lục, mày là thứ gì!"

"Đồ ti tiện không cha không mẹ, đừng có ảo tưởng mình là củ cải!"

Nói xong vẫn chưa hả, còn xông tới t/át tôi.

Tôi nhẹ nhàng đỡ lại, phản tay đẩy cô ta ngã dúi xuống đất.

Bỏ chân chữ ngũ xuống, dùng giày mũi nhọn đạp lên tay Phương Duyệt đang chống trên thảm.

Tôi từ từ dùng lực, nhìn cô ta gào thét thảm thiết, m/áu thấm vào thảm.

Thong thả cúi người xuống, ánh mắt đối diện Phương Duyệt:

"Đừng tưởng tao đi mười năm, mày đã là người thừa kế nhà họ Phương."

"Chỉ cần tao còn sống, mày sẽ mãi bị tao đạp dưới chân, vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên."

"Với lại, mày tưởng gả vào hào môn làm phu nhân họ Lục, là có thể biến gà nhà thành phượng hoàng sao?"

"Chúng ta hãy chờ xem."

Nói xong, tôi đứng thẳng người, đ/á một cước vào người Phương Duyệt:

"Cút đi, đồ xươ/ng hèn."

Ngày Phương Duyệt và Lục Cảnh Văn đính hôn, cha mẹ nhà họ Lục đều không có mặt.

Chỉ có vài tờ truyền thông hạng xoàng đưa tin về sự kiện.

So với hồi đám đính hôn của tôi còn kém xa.

Bạn thân còn bổ sung, nói Phương Duyệt trên sân khấu mặt mày xám xịt, hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo trước đây.

Nhìn tin nhắn trên điện thoại, tôi khẽ nhếch mép, trêu đùa:

"Vậy cậu không tặng cô ta một món quà cưới à?"

Sau đó tắt máy.

Ngẩng đầu nhìn người phỏng vấn, vị này nhíu mày nhìn hồ sơ tôi đưa, mãi sau mới lên tiếng:

"Cô Phương, xin thật lòng. Ở nước ngoài cô có thương hiệu riêng, thiết kế cũng nổi bật, thật sự không có lý do gì gia nhập Phó thị."

"Rốt cuộc nguyên nhân nào khiến cô lựa chọn chúng tôi?"

Tôi liếc nhìn người phỏng vấn, mỉm cười:

"Tôi chỉ cảm thấy phong cách thiết kế của mình phù hợp hơn với quý thương hiệu, chỉ vậy thôi."

Nói xong, tôi nở nụ cười nhìn người phỏng vấn.

Một lúc sau, người phỏng vấn liếc điện thoại rồi ngẩng đầu cười:

"Chúc mừng cô Phương, hoan nghênh gia nhập đội ngũ chúng tôi."

Tôi cũng nở nụ cười, đứng lên bắt tay.

Xã giao xong, công ty cho xe đưa về căn hộ, tôi xem tin nhắn bạn thân gửi về Phương Duyệt, nụ cười dần tắt lịm.

Nhà họ Lục vì danh dự cho dâu sắp cưới, đã tốn tiền triệu gỡ mấy tin hot trend của bạn thân tôi.

Còn nhà họ Phương để đảm bảo công chúa cưng gả vào hào môn, thậm chí sẵn sàng sa thải đại sứ trước đó, để Phương Duyệt tự đại diện cho thương hiệu thời trang nhà mình.

Nhìn nụ cười ngọt ngào của Phương Duyệt trên bảng quảng cáo, như thể chỉ có tôi là kẻ thua cuộc.

Tôi cúi mắt, xóa từng dòng tin về Phương Duyệt, tùy tay gửi một tin nhắn:

"Vào công ty rồi, đại thiếu gia, đến lượt cậu ra tay rồi đó."

Hừ, cứ để con nhỏ tư sinh này nhảy nhót thêm vài hôm nữa.

Nhưng pháo hoa cũng chỉ rực rỡ trước khi tàn phai, Phương Duyệt cũng vậy thôi.

6

Sau buổi phỏng vấn, tôi đưa studio trong nước sáp nhập vào Phó thị.

Và sẽ chủ trì thiết kế BST Thu Đông cho thương hiệu quốc phong hot nhất của tập đoàn.

Lý do không tự đá/nh đơn đ/ộc có hai.

Thứ nhất là do tôi mới về nước chưa có nền tảng, không so được với nhà họ Phương cây đa cây đề.

Để studio dựa vào tập đoàn Phó thị hùng mạnh sẽ dễ đối đầu với Phương Duyệt hơn.

Lý do thứ hai thì đơn giản hơn.

Người sáng lập tập đoàn Phó thị - học trưởng Phó Hoài Chi của tôi.

Chính là "chân long" trong vụ "thất lạc nhiều năm" của nhà họ Lục, "thành viên thật" trong vụ "thái tử giả".

Mẫu DNA của Phó Hoài Chi đã được gửi đi giám định.

Kết quả sẽ có vào đúng ngày diễn ra tiệc đính hôn của tôi và Lục Cảnh Văn.

Phu nhân họ Lục không ngờ đứa con trai thất lạc bao năm lại tìm về được.

Vì thế khi thấy Phó Hoài Chi lớn lên hoang dã mà vẫn thành công như vậy.

Mừng rỡ đã sớm quên béng "thái tử giả"...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 Người Dọa Ma Chương 12
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gã ma ốm phủ Vĩnh An Hầu sống lại rồi

Chương 33
Thân là phận nữ nhi mồ côi, bị bán vào Hầu phủ để xung hỉ cho Thế tử. Ngày bái đường, Thế tử băng hà, Hầu phủ nhẫn tâm đánh ngất thiếp để tuẫn táng cùng người. Trong quan tài, thấy Thế tử ngậm dạ minh châu trong miệng, thiếp lòng đầy uất hận, liền cạy đôi môi lạnh giá của người để đoạt lấy châu báu, chẳng ngờ lại vô tình chạm môi vào nhau. Nửa khắc sau, tân lang vốn đã tắt thở bỗng mở bừng đôi mắt. Từ một kẻ bị tuẫn táng, thiếp dựa vào huyết mạch Nguyệt La tộc để trừ tà, phá trận, báo thù. Còn vị Thế tử ốm yếu kia, chẳng ngờ lại trở thành tử huyệt trí mạng cũng là giáp trụ kiên cố nhất của thiếp. Chuyện xưa kỳ bí, tình duyên trắc trở, cứu rỗi lẫn nhau, kết cục viên mãn.
Báo thù
Cổ trang
Linh Dị
2