Chỉ là chưa kịp đối phó với gã cặn bã thì Lâm Thiến Thiến đột nhiên bị b/ắt c/óc.
3
Sáng sớm tôi đã bị đá/nh thức bởi tiếng chuông điện thoại, là từ cảnh sát.
Tôi cứ ngỡ là đã có tin tức mới về tung tích của Lâm Thiến Thiến, ai ngờ cảnh sát báo với tôi rằng có người tố cáo tôi chiếm đoạt trái phép tài sản của người khác.
Tôi bật cười thành tiếng.
Vừa đến đồn cảnh sát, đã thấy thằng ngốc Triệu Nghị đang nằm vắt vẻo trên ghế, dáng vẻ nghênh ngang.
Vừa nhìn thấy tôi, Triệu Nghị đã gào lên: "Cảnh sát! Chính là cô ta! Cô ta chiếm đoạt tài sản của anh trai tôi!"
"Trật tự! Cấm làm ồn ở đây!"
Viên cảnh sát tỏ vẻ đ/au đầu, mời chúng tôi vào văn phòng.
Vừa ngồi xuống, Triệu Nghị lại như một cái máy phát lại, lặp lại y nguyên câu nói đó.
"Cảnh sát! Chính là cô ta! Cô ta chiếm đoạt tài sản của anh trai tôi!"
Viên cảnh sát nhìn về phía tôi: "Cô Lâm, những gì cậu ta nói có phải là sự thật không?"
Tôi giả vờ tủi thân, nặn ra vài giọt nước mắt: "Cảnh sát ơi, tôi bị oan! Chồng tôi vừa mới mất, đã có kẻ nhăm nhe đến cư/ớp tiền rồi!"
"Cô oan cái con khỉ!"
"C/âm miệng!"
Cảnh sát đ/ập bàn cảnh cáo Triệu Nghị, ra hiệu cho tôi tiếp tục.
Tôi lập tức lôi từ trong túi ra giấy chứng tử, giấy thừa kế tài sản và sổ đỏ.
"Đồng chí cảnh sát, căn nhà cậu ta đang ở là tài sản đứng tên tôi, việc thừa kế tài sản cũng hoàn toàn hợp pháp và đúng quy định. Tài sản của tôi, tôi muốn xử lý thế nào chẳng phải là quyền của tôi sao?"
"Lâm Vi, cô nói bậy...!"
Triệu Nghị nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của cảnh sát, đành ngậm miệng lại.
Viên cảnh sát cẩn thận kiểm tra giấy tờ của tôi rồi gật đầu, quay sang nhìn Triệu Nghị.
"Giấy tờ của cô ấy đều đầy đủ cả, cậu có bằng chứng gì chứng minh cô ấy chiếm đoạt tài sản của anh trai cậu không?"
Triệu Nghị hừ lạnh, quay mặt đi: "Anh tôi trước đó đã nói với tôi là sẽ ly hôn với Lâm Vi, không để lại cho cô ta một xu nào! Cô ta bây giờ đang giữ tài sản của anh tôi, chẳng phải là chiếm đoạt sao!"
Viên cảnh sát bất lực nhìn tôi.
Tôi cười, nhìn thẳng vào Triệu Nghị: "Cậu có ghi âm không? Có giấy trắng mực đen không? Có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh chính miệng Triệu Thước nói hoặc tự tay viết không? Nếu không có, tôi hoàn toàn có thể kiện cậu tội xâm phạm danh dự của tôi đấy."
"Cô!"
Triệu Nghị tức tối đứng dậy định xông vào đá/nh tôi, lập tức bị cảnh sát ngăn lại.
Tôi thu dọn giấy tờ rồi đứng dậy.
"Đồng chí cảnh sát, vất vả cho các anh rồi. Hy vọng các anh sớm tìm được tin tức về em gái Lâm Thiến Thiến của tôi."
Khi tôi nhắc đến Lâm Thiến Thiến, Triệu Nghị đối diện rõ ràng có chút mất tự nhiên.
Tôi cười lạnh rồi quay lưng bỏ đi.
Với cái chỉ số thông minh của Triệu Nghị, làm sao có thể nghĩ ra chuyện báo cảnh sát, lại còn biết dùng từ "chiếm đoạt trái phép tài sản".
Triệu Nghị đến nghĩa của từ này còn chẳng hiểu nổi.
Khả năng duy nhất là có kẻ đứng sau xúi giục.
Còn là ai thì...
Tôi lập tức liên hệ với môi giới, yêu cầu xử lý gấp căn nhà mà Lâm Thiến Thiến đang ở.
Cô ta tự chạy về mà còn lén lút, không chịu rút đơn báo án với cảnh sát, chẳng sợ bị kiện tội lãng phí tài nguyên cảnh sát sao.
4
Tốc độ của bên môi giới rất nhanh, tôi vừa về đến biệt thự thì họ đã gọi điện cho tôi.
"Cô Lâm, chúng tôi đã đến căn nhà đó. Nhưng mà... có một bà bầu cứ ăn vạ không chịu đi! Cô ta nói đây là nhà của chồng cô ta, nằm lăn ra đất ăn vạ. Chúng tôi cũng không dám đỡ cô ta dậy, thời buổi này ai dám đỡ chứ?"
Tôi không nhịn được cười khẩy.
Chồng ư? Chồng dưới địa ngục của cô ta à?
"Không sao, tôi sẽ viết giấy ủy quyền gửi cho các anh, cứ cầm giấy đó đến. Cô ta còn làm lo/ạn thì cứ gọi cảnh sát."
Chẳng bao lâu sau, tôi nhận được điện thoại của Lâm Thiến Thiến.
"Alo, chị à~ chị đang làm gì thế?"
Ồ, phải rồi.
Cô ta vẫn chưa biết là tôi đã nắm thóp chuyện giữa cô ta và Triệu Thước.
Còn ở đây giả vờ như không có chuyện gì.
Tôi nhấn nút ghi âm rồi mới bắt đầu trò chuyện với Lâm Thiến Thiến.
"Sao nào, bị b/ắt c/óc mà đã thoát ra được rồi à?"
"Lâm Vi, chị có ý gì? Dù sao em cũng là em gái chị, em bị b/ắt c/óc mà chị không lo lắng gì sao?"
"Sao chị lại không lo? Chị lo đến mức để chồng chị đi c/ứu em đấy! Vì c/ứu em mà chồng chị cũng chẳng còn nữa rồi!"
Lâm Thiến Thiến: "Ch*t thật rồi sao?"
Nghe câu hỏi tỉnh bơ của Lâm Thiến Thiến, tôi cũng ngửi thấy chút mùi vị rồi.
Xem ra Lâm Thiến Thiến chẳng có mấy tình cảm thật lòng với Triệu Thước.
Nếu bọn họ thật lòng thú nhận với tôi là yêu nhau, có khi tôi còn nể họ vài phần.
Nhưng họ không, họ thậm chí còn đang tính kế hại tôi.
"Sao nào, tình nhân của cô ch*t rồi, cô chỉ có phản ứng này thôi à?"
Giọng Lâm Thiến Thiến rõ ràng lộ vẻ căng thẳng: "Chị... chị đang nói cái gì thế!"
Còn giả vờ làm gì, đều là cáo thành tinh cả rồi, còn giở trò với tôi.
"Lâm Thiến Thiến, cô bao nhiêu tuổi rồi? Ngày nào cũng lấy việc cư/ớp đồ của tôi làm niềm vui, cô là trẻ con ba tuổi à? Chỉ số IQ ba tuổi mà cũng đòi đi cư/ớp chồng người khác, lại còn mang th/ai, cô không sợ sinh ra đứa con dị dạng sao?"
"Chị! Lâm Vi, chị nói bậy!" Lâm Thiến Thiến ở đầu dây bên kia tức tối gào lên, "Được, tôi chính là cư/ớp chồng chị đấy, thì sao nào?"
"Lâm Vi, chị thật thất bại. Bố không cần chị, đến cả chồng chị cũng bị tôi xoay như chong chóng. Tôi nói cho chị biết, trong bụng tôi đang mang con trai của Triệu Thước, chị phải chia cho tôi một nửa tài sản của anh ấy!"
Tôi hài lòng tắt ghi âm, chân thành nói với Lâm Thiến Thiến ở đầu dây bên kia:
"Cảm ơn cô, Lâm Thiến Thiến."
Nếu không nhờ cô ta, dù tôi có chia tài sản thế nào cũng không lấy được nhiều đến thế.
Còn bây giờ, tất cả đều là của tôi!
Đàn ông ư? Ha.
Nếu tôi, Lâm Vi này, là kẻ lụy tình, thì tôi đã chẳng sống được đến ngày hôm nay rồi.
5
Sau cuộc điện thoại hôm đó, Lâm Thiến Thiến và Triệu Nghị cũng yên phận được một thời gian.
Chắc là cả hai vẫn đang bàn bạc đối sách.
Điều này lại cho tôi thời gian để xử lý những việc khác.
Tôi tranh thủ đến công ty của Triệu Thước.
Công ty này vốn do tôi và Triệu Thước cùng gây dựng, rất nhiều nhân viên kỳ cựu đều do một tay tôi cất nhắc.
Chỉ là tôi vốn không hứng thú với việc kinh doanh nên đã rút lui, an phận nhận cổ tức.
Còn bây giờ Triệu Thước ch*t, 40% cổ phần của anh ta cũng trở thành của tôi.
Vừa bước vào công ty, tôi đã nghe thấy một âm thanh chói tai.
"Tôi nói cho các người biết, quỳ xuống xin lỗi ngay cho tôi! Các người có biết tôi là ai không?"
Cái giọng quen thuộc này, chính là cậu em trai quý hóa của Triệu Thước, Triệu Nghị.